<?xml version='1.0' encoding='UTF-8'?><?xml-stylesheet href="http://www.blogger.com/styles/atom.css" type="text/css"?><feed xmlns='http://www.w3.org/2005/Atom' xmlns:openSearch='http://a9.com/-/spec/opensearchrss/1.0/' xmlns:georss='http://www.georss.org/georss' xmlns:gd='http://schemas.google.com/g/2005' xmlns:thr='http://purl.org/syndication/thread/1.0'><id>tag:blogger.com,1999:blog-2524279508793352147</id><updated>2012-01-26T14:40:23.691-05:00</updated><category term='nhatky'/><category term='hoikydhsp'/><category term='hoikytuoitho'/><category term='hoikyhocsinh'/><category term='hoikydiay'/><title type='text'>Thanh cù lần</title><subtitle type='html'>Nơi trao đổi, tán, tám với bạn bè người thân...</subtitle><link rel='http://schemas.google.com/g/2005#feed' type='application/atom+xml' href='http://thanhculan.blogspot.com/feeds/posts/default'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2524279508793352147/posts/default?max-results=100'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://thanhculan.blogspot.com/'/><link rel='hub' href='http://pubsubhubbub.appspot.com/'/><author><name>thanh cù lần</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03615637632936160225</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='30' src='http://2.bp.blogspot.com/_bv-PWOtyx_o/SiFcpe6Je4I/AAAAAAAAAAM/c0fP9Wm5IsQ/S220/mother+015.jpg'/></author><generator version='7.00' uri='http://www.blogger.com'>Blogger</generator><openSearch:totalResults>100</openSearch:totalResults><openSearch:startIndex>1</openSearch:startIndex><openSearch:itemsPerPage>100</openSearch:itemsPerPage><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2524279508793352147.post-1296382530713302802</id><published>2012-01-19T11:46:00.000-05:00</published><updated>2012-01-19T11:46:15.881-05:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='nhatky'/><title type='text'>Xuân thi</title><content type='html'>&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="https://encrypted-tbn3.google.com/images?q=tbn:ANd9GcTkRRVr0nm1iLkPaRHzKtA5DuOdhFCM7DuxZFKDi2hM05G_d-7jfw" imageanchor="1" style="clear:right; float:right; margin-left:1em; margin-bottom:1em"&gt;&lt;img border="0" height="251" width="201" src="https://encrypted-tbn3.google.com/images?q=tbn:ANd9GcTkRRVr0nm1iLkPaRHzKtA5DuOdhFCM7DuxZFKDi2hM05G_d-7jfw" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Còn đây mấy giọt xuân thơ&lt;br /&gt;
Rót cho sạch bách, còn chờ đợi chi&lt;br /&gt;
Xuân tuôn, mời bạn uống hì&lt;br /&gt;
Vui thì nuốt xuống, buồn thì... phun ra&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2524279508793352147-1296382530713302802?l=thanhculan.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://thanhculan.blogspot.com/feeds/1296382530713302802/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=2524279508793352147&amp;postID=1296382530713302802&amp;isPopup=true' title='2 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2524279508793352147/posts/default/1296382530713302802'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2524279508793352147/posts/default/1296382530713302802'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://thanhculan.blogspot.com/2012/01/xuan-thi.html' title='Xuân thi'/><author><name>thanh cù lần</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03615637632936160225</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='30' src='http://2.bp.blogspot.com/_bv-PWOtyx_o/SiFcpe6Je4I/AAAAAAAAAAM/c0fP9Wm5IsQ/S220/mother+015.jpg'/></author><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2524279508793352147.post-880958013472525078</id><published>2011-12-24T12:50:00.003-05:00</published><updated>2011-12-24T12:56:46.961-05:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='nhatky'/><title type='text'>Vẫn còn ông già Noel</title><content type='html'>&lt;div style="background-attachment: initial; background-clip: initial; background-color: black; background-image: initial; background-origin: initial; background-position: initial initial; background-repeat: initial initial; font-family: Arial; margin-bottom: 2px; margin-left: 2px; margin-right: 2px; margin-top: 2px;"&gt;&lt;img src="http://www2.vietbao.vn/images/vi3/giai_tri/30208906_sta06128.jpg" /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="background-attachment: initial; background-clip: initial; background-image: initial; background-origin: initial; font-family: Arial; margin-bottom: 2px; margin-left: 2px; margin-right: 2px; margin-top: 2px;"&gt;&lt;span style="background-color: none;"&gt;&lt;span style="color: white;"&gt;Hàng năm khi mùa noel về, nhà tôi thường mua quà tặng cho con cháu. Hồi chúng còn bé thì tất cả là từ ông già Noel. Bây giờ chúng lớn cả, quà tặng thì vẫn tặng, nhưng đơn giản hơn: gift card. Hỏi chúng xem thích loại nào, năm phút chọn, thế là xong. Gọn nhưng không vui bằng đi long vòng mua quà rồi gói, rồi dấu để làm cho các cháu bất ngờ...&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;div&gt;&lt;span style="background-color: black;"&gt;&lt;span style="color: white;"&gt;Hôm kia, con gái lớn của tôi bổng lân la bên tôi thỏ thẻ: - Ba ơi, con vẫn còn tin ông già Noel...&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="background-color: black;"&gt;&lt;span style="color: white;"&gt;Tôi đùa: - Tốt hơn con nên nói điều này với bà gia Noel!&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="background-color: black;"&gt;&lt;span style="color: white;"&gt;&amp;nbsp;Nhưng rồi cầm lòng không đặng, tôi cũng phải lặng lẽ làm ông già Noel cho con gái hai mươi tuổi: Một cái túi xách louisvuitton, hàng hiệu.Chắc con gái lớn sẽ rất vui.&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="background-color: black;"&gt;&lt;span style="color: white;"&gt;Mong đến một mùa Noel nào đó, tôi sẽ nói với con gái: - Bây giờ thì ba vẫn cứ tin có ông già Noel...&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2524279508793352147-880958013472525078?l=thanhculan.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://thanhculan.blogspot.com/feeds/880958013472525078/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=2524279508793352147&amp;postID=880958013472525078&amp;isPopup=true' title='2 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2524279508793352147/posts/default/880958013472525078'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2524279508793352147/posts/default/880958013472525078'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://thanhculan.blogspot.com/2011/12/van-con-ong-gia-noel.html' title='Vẫn còn ông già Noel'/><author><name>thanh cù lần</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03615637632936160225</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='30' src='http://2.bp.blogspot.com/_bv-PWOtyx_o/SiFcpe6Je4I/AAAAAAAAAAM/c0fP9Wm5IsQ/S220/mother+015.jpg'/></author><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2524279508793352147.post-21955628017556140</id><published>2011-12-17T19:05:00.000-05:00</published><updated>2011-12-17T19:05:14.185-05:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='nhatky'/><title type='text'>Noel</title><content type='html'>&lt;img src="http://lh4.ggpht.com/_aSXl8YA1Mfw/TRA3Bda2dEI/AAAAAAAAALA/-2wqzZc1Xgk/christmas-tree_thumb%5B1%5D.jpg" /&gt;&lt;br /&gt;
&lt;div&gt;&amp;nbsp;&lt;b&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;Nhân mùa Noel và năm mới về, Thanh Cù Lần kính cúc quý blog-hữu Giáng Sinh an lành, năm mới hạnh phúc&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2524279508793352147-21955628017556140?l=thanhculan.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://thanhculan.blogspot.com/feeds/21955628017556140/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=2524279508793352147&amp;postID=21955628017556140&amp;isPopup=true' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2524279508793352147/posts/default/21955628017556140'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2524279508793352147/posts/default/21955628017556140'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://thanhculan.blogspot.com/2011/12/noel.html' title='Noel'/><author><name>thanh cù lần</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03615637632936160225</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='30' src='http://2.bp.blogspot.com/_bv-PWOtyx_o/SiFcpe6Je4I/AAAAAAAAAAM/c0fP9Wm5IsQ/S220/mother+015.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://lh4.ggpht.com/_aSXl8YA1Mfw/TRA3Bda2dEI/AAAAAAAAALA/-2wqzZc1Xgk/s72-c/christmas-tree_thumb%5B1%5D.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2524279508793352147.post-7520028578846615938</id><published>2011-12-02T15:56:00.004-05:00</published><updated>2011-12-04T13:33:19.935-05:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='nhatky'/><title type='text'>Đường mòn</title><content type='html'>&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://a9.vietbao.vn/images/vn902/xa-hoi/20930150_images2020119_images454542_12453536_41n.jpg" imageanchor="1" style="clear: right; float: right; margin-bottom: 1em; margin-left: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="346" src="http://a9.vietbao.vn/images/vn902/xa-hoi/20930150_images2020119_images454542_12453536_41n.jpg" width="500" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bạn chắc đồng ý với tôi rằng: Ngày xưa trên mặt đất vốn chưa có đường, đường có là do có cái gì đó, bàn chân chẳng hạn, cọ xát với mặt đất mà ra. (Chân lý rồi, rõ gàn!).Với toán phẳng thì đường thẳng là đường ngắn nhất nối hai điểm trong mặt phẳng. Hì hì nhớ rằng chỉ trong mặt phẳng mà thôi nhé! Mà thực thì làm gì kiếm ra mặt phẳng để có cái kiễu đường như thế trên mặt đất.Phải dùng toán trên mặt cầu: cung ngắn nhất nối hai điểm trên mặt cầu là cung tạo bởi đường tròn có tâm là tâm mặt cầu và đi qua hai điểm đó. Nhức óc và khó ... nghe. Thôi thì cứ bước đại, bước đại. Bước hoài rồi thành đương mòn.&lt;br /&gt;
Đã mòn rồi thì khó mòn chỗ khác! Thấy mòn lối khác thì sinh khó chịu. Khó chịu sinh buộc người khác phải đi theo lối cũ. Và lối mòn xưa vẫn cứ lối mòn xưa! Trong một không gian hẹp thì lối mòn là hữu hạn, thậm chí có khi duy nhất! Người ta không có quyền, và dẫu có quyền đi nữa thì chũng chỉ có một cách chọn duy nhất! Ở không gian mở rộng hơn, thì có rất nhiều lối cho mình chọn, có khi đường dài, nhưng tốn ít thới gian vì không có đèn đỏ! (Ở ta thì chuyện vượt đèn đỏ là chuyện nhỏ, miễn không có mấy chú CSGT!), Có khi tốn thời gian nhưng có lợi, vì được ngắm cảnh đẹp, hưởng không khí trong lành. Vân vân và vân vân vân. Nhưng thật là khó thuyết phục cho mọi người hay rằng là thật sự có một không gian như thế hiện hữu thực sự trên cõi này! Nên người ta, cả tôi vẫn cứ nô lệ mãi con đường đã quá mòn...&lt;br /&gt;
Mong một ngày nào đó, trí mình sẽ mở để nhận ra: Ồ! Thật quả có nhiều con đường...&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2524279508793352147-7520028578846615938?l=thanhculan.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://thanhculan.blogspot.com/feeds/7520028578846615938/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=2524279508793352147&amp;postID=7520028578846615938&amp;isPopup=true' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2524279508793352147/posts/default/7520028578846615938'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2524279508793352147/posts/default/7520028578846615938'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://thanhculan.blogspot.com/2011/12/uong-mon.html' title='Đường mòn'/><author><name>thanh cù lần</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03615637632936160225</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='30' src='http://2.bp.blogspot.com/_bv-PWOtyx_o/SiFcpe6Je4I/AAAAAAAAAAM/c0fP9Wm5IsQ/S220/mother+015.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2524279508793352147.post-493838142476760930</id><published>2011-11-22T14:53:00.002-05:00</published><updated>2011-11-22T17:21:00.904-05:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='nhatky'/><title type='text'>Lan man chuyện sau ngày 20 tháng 11</title><content type='html'>&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/-Bov4fiTGrGs/Tsv_E_6TSnI/AAAAAAAAHfk/VzXuntKbrXw/s1600/1.jpg" imageanchor="1" style="clear:right; float:right; margin-left:1em; margin-bottom:1em"&gt;&lt;img border="0" height="188" width="268" src="http://4.bp.blogspot.com/-Bov4fiTGrGs/Tsv_E_6TSnI/AAAAAAAAHfk/VzXuntKbrXw/s320/1.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;
Đọc trên blog của La Thụy bài Mái ấm Nguyễn Hoàng của thầy Trần Kim Đoàn có đoạn:&lt;br /&gt;
Mỹ lại chọn Ngày thứ Ba của tuần đầu tiên đủ 7 ngày (full week) trong tháng Năm làm Ngày Nhà Giáo hàng năm. Như năm nay thì Ngày Nhà Giáo Mỹ rơi vào ngày 3-5-2011. Theo tạp chí nổi tiếng Forbes thì khoảng từ 3 đến 5 nghìn học sinh, sinh viên Mỹ mới có một đứa biết Ngày Nhà Giáo (The Teachers’ Day)!&lt;br /&gt;
Tôi bổng lan man lan man về cái sự ngày 20 tháng 11: &lt;br /&gt;
- Hồi tôi đi dạy ở một trường cấp ba vùng cao, ngày 20 tháng 11 nhà trường được phân phối mấy lạng trà, anh Chiến công đoàn ra cửa hàng công nghệ phẩm mua trà cho anh em, chìa giáy giới thiệu cho cô nhân viên bán hàng, cô cắm cúi đọc một hồi rồi hỏi: -Ngày 20 tháng 11 là ngày gì mà nhà trường được phân phối trà? Anh Chiến (vốn hay nói lặp khi nổi giận) - Thế thì... vô phúc cho cả gia đình cô quá! Thế thì... Cô bán hàng trừng mắt nạt: - Cái ông này, không biết thì tôi hỏi, cần phải rõ trước khi xuất... Anh Chiến bộp luôn: - Thế thì...,thế thì cả gia đình cô từ bé đến nhớn chẳng ai đi học cả nhỉ!!&lt;br /&gt;
- Hồi tôi đi dạy ở một trường cấp ba vùng gần biển, hội phụ huynh học sinh nhà trường một năm bầu bán một lần với một nhiệm vụ duy nhất là chuẩn bị quà 20 tháng 11 cho thầy cô!...&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chuyện hay cũng nhiều mà chuyện dở cũng lắm. Nhưng nhìn tổng thể, tờ...àn diện thì vẫn còn mừng vì người mình trong thăm thẳm cõi lòng còn tôn sư trọng đạo... không như ở Mỹ kia chỉ có 1/5000 học trò biết ngày Nhà Giáo!&lt;br /&gt;
Con gái út tui dù ở Mỹ nhưng hàng năm đầu năm học mới đều đến thăm các thầy cô giáo cũ. Đến thăm với tâm tình nhẹ nhàng không lo lắng về chuyện mang vác quà cáp... Đến để chỉ  chào cô thầy một tiếng (say hi)thôi. &lt;br /&gt;
E rằng nhìn các cháu học sinh Mỹ dưới con mắt ông giáo già Việt như tôi có lẻ không công bằng!&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2524279508793352147-493838142476760930?l=thanhculan.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://thanhculan.blogspot.com/feeds/493838142476760930/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=2524279508793352147&amp;postID=493838142476760930&amp;isPopup=true' title='1 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2524279508793352147/posts/default/493838142476760930'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2524279508793352147/posts/default/493838142476760930'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://thanhculan.blogspot.com/2011/11/lan-man-chuyen-sau-ngay-20-thang-11.html' title='Lan man chuyện sau ngày 20 tháng 11'/><author><name>thanh cù lần</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03615637632936160225</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='30' src='http://2.bp.blogspot.com/_bv-PWOtyx_o/SiFcpe6Je4I/AAAAAAAAAAM/c0fP9Wm5IsQ/S220/mother+015.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/-Bov4fiTGrGs/Tsv_E_6TSnI/AAAAAAAAHfk/VzXuntKbrXw/s72-c/1.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2524279508793352147.post-6403816893031778529</id><published>2011-10-14T11:12:00.001-04:00</published><updated>2011-10-14T11:13:22.982-04:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='nhatky'/><title type='text'>Slide.com đóng cửa</title><content type='html'>&lt;i&gt;"Slide.com will be shutting down on March 6th 2012. As part of the shutdown we have disabled the ability to create new slideshows and guestbooks, and will be disabling the ability to edit slideshows on November 6th 2011. Please make any necessary edits prior to this date. Thanks for using Slide.com!"&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;
&lt;b&gt;Dù sao cũng rất cám ơn cái SLIDE.COM này.&lt;br /&gt;
Các bạn có thể export toàn bộ slide hiện có qua picasa để lưu giữ và tạo slide.&lt;/b&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2524279508793352147-6403816893031778529?l=thanhculan.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://thanhculan.blogspot.com/feeds/6403816893031778529/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=2524279508793352147&amp;postID=6403816893031778529&amp;isPopup=true' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2524279508793352147/posts/default/6403816893031778529'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2524279508793352147/posts/default/6403816893031778529'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://thanhculan.blogspot.com/2011/10/slidecom-ong-cua.html' title='Slide.com đóng cửa'/><author><name>thanh cù lần</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03615637632936160225</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='30' src='http://2.bp.blogspot.com/_bv-PWOtyx_o/SiFcpe6Je4I/AAAAAAAAAAM/c0fP9Wm5IsQ/S220/mother+015.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2524279508793352147.post-9125889112041914346</id><published>2011-09-12T14:41:00.006-04:00</published><updated>2011-09-12T14:49:04.382-04:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='nhatky'/><title type='text'>Gặp bạn</title><content type='html'>&lt;img src="http://t2.gstatic.com/images?q=tbn:ANd9GcSK_UzozgvcGnQjWlI9esoX4FqfY6rRoJR1n6l4WpJ_6WnTO4AMrg" /&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Arial;"&gt;Bạn bè tôi có thằng là tiến sĩ (thật)&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Arial;"&gt;Có thằng ở Mỹ, ở Tây&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;div&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Arial;"&gt;Có thằng cù nhây, &amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Arial;"&gt;ba mươi năm nay vẫn cù nhây&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Arial;"&gt;Gặp nhau vẫn tau mầy, mầy tau...&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Arial;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Arial;"&gt;Quên hết chuyện đời thường, quên đi chức tước&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Arial;"&gt;Mầy giám đốc, OK, mua thêm bọn tau ít nước&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Arial;"&gt;Mầy đít lác, ngồi đó, tiền mô mà làm cao&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Arial;"&gt;Tau trả cho - cất đi cho vợ mày mua rau...&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Arial;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Arial;"&gt;Số phận, mỗi thằng một số phận &amp;nbsp; &amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Arial;"&gt;Qua năm mươi- thằng nào cũng tin đinh mệnh&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Arial;"&gt;Xưa mầy thực giỏi hơn tau&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Arial;"&gt;Giờ thì ... mưa ướt tàu cau... hơn mày.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Arial;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Arial;"&gt;Hơn thua mất được như nhau&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Arial;"&gt;Còn mươi năm nữa... chuyến tàu thiên thu...&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Arial;"&gt;Gặp nhau chén tạc chén thù&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Arial;"&gt;Ngoài kia ... kệ nó... mùa thu qua rồi.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Arial;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Arial;"&gt;Miami-thu11&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2524279508793352147-9125889112041914346?l=thanhculan.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://thanhculan.blogspot.com/feeds/9125889112041914346/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=2524279508793352147&amp;postID=9125889112041914346&amp;isPopup=true' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2524279508793352147/posts/default/9125889112041914346'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2524279508793352147/posts/default/9125889112041914346'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://thanhculan.blogspot.com/2011/09/gap-ban.html' title='Gặp bạn'/><author><name>thanh cù lần</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03615637632936160225</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='30' src='http://2.bp.blogspot.com/_bv-PWOtyx_o/SiFcpe6Je4I/AAAAAAAAAAM/c0fP9Wm5IsQ/S220/mother+015.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2524279508793352147.post-2389365709947169029</id><published>2011-08-25T16:23:00.003-04:00</published><updated>2011-08-25T18:32:40.127-04:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='nhatky'/><title type='text'>Tháng Tám</title><content type='html'>&lt;img src="http://t2.gstatic.com/images?q=tbn:ANd9GcSkYTAr7VeWAA_WY_-D_imOR_pDB3YNwsdyK4dKW4j9_berCo96" /&gt;&lt;br /&gt;
Tháng Tám - mưa buồn héo ruột&lt;br /&gt;
Đọc lại sử thấy lộn tùng phèo&lt;br /&gt;
Đâu giả dối, đâu sự thật&lt;br /&gt;
Mới mấy chục năm mà đã lộn lèo!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
"Ta ngắt đi ...mùa thu đã chết rồi"&lt;br /&gt;
"Không, thu còn đó... thu còn đó"&lt;br /&gt;
Ông này chê ông kia ngắn mỏ&lt;br /&gt;
Thu còn - thu mất cũng vậy thôi!&lt;br /&gt;
...&lt;br /&gt;
Thánh Gióng xưa ăn mấy nồi cơm&lt;br /&gt;
Xong vùng dậy cầm roi đuổi giặc (chuyện thật!)&lt;br /&gt;
Nay có người nuốt luôn cả tàu bạc&lt;br /&gt;
Ngọng miệng rồi, tệ hơn cả thằng bờm! (chuyện đùa)&lt;br /&gt;
...&lt;br /&gt;
Sau mùa thu là mùa đông&lt;br /&gt;
Lá vàng phải rơi và cành khô phải gãy&lt;br /&gt;
Xuân sẽ về với hoa tươi lộc nẫy&lt;br /&gt;
Chả cần biết lịch sử có ghi &amp;nbsp;không!&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2524279508793352147-2389365709947169029?l=thanhculan.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://thanhculan.blogspot.com/feeds/2389365709947169029/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=2524279508793352147&amp;postID=2389365709947169029&amp;isPopup=true' title='1 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2524279508793352147/posts/default/2389365709947169029'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2524279508793352147/posts/default/2389365709947169029'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://thanhculan.blogspot.com/2011/08/thang-tam.html' title='Tháng Tám'/><author><name>thanh cù lần</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03615637632936160225</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='30' src='http://2.bp.blogspot.com/_bv-PWOtyx_o/SiFcpe6Je4I/AAAAAAAAAAM/c0fP9Wm5IsQ/S220/mother+015.jpg'/></author><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2524279508793352147.post-1014522719881163647</id><published>2011-08-16T16:28:00.000-04:00</published><updated>2011-08-16T16:28:37.859-04:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='nhatky'/><title type='text'>Đám cưới Việt ở Mỹ</title><content type='html'>&lt;img src="http://t1.gstatic.com/images?q=tbn:ANd9GcTycQwQ-R_y7LrCCL44iFdneZlf8Qn0zRACEBjtiXkYU3q1PfInOg" /&gt;Giữ được truyền thống Việt ở đất Mỹ là một điều rất khó và vì thế rất quý và đáng trân trọng. Cưới hỏi, lễ tết, hội hè ... của người Việt trên xứ Mỹ mà vẫn rất Việt là một niềm tự hào. Ở đây Cù tui chỉ khoanh vùng lạm bàn về chuyện đám cưới. Vốn ở chưa lâu, (mười năm rồi còn gì!) quen biết không rộng, nên cũng ít khi dự đám cưới người ngoài, Cù tui chỉ dự vài đám của người thân. Nhưng nghe và đọc thì nhiều nên cũng có thể có cái nhìn chung.&lt;br /&gt;
Buổi sáng là lễ gia tiên, đàng trai đem lễ vật tới nhà gái xin rước dâu. Lễ vật cũng đầy đủ như ở quê nhà, trầu cau, trà rượu, heo quay, nữ trang, hoa hòe, xe lemousin dài xọc. .. Nhà gái nhận lễ, lên đèn kính cáo tổ tiên, hôm nay con gái về nhà chồng, giới thiệu bà con hai họ, gia đinh đàng gái trao quà.... Sau đó dâu đưa về nhà trai. Tương văn tự, nhà trai cũng đèn lên, cũng kính báo tổ tiên nhà có cô dâu mới, giới thiệu bà con hai họ, họ hàng bên trai tặng quà...Sau đó ăn trưa.&lt;br /&gt;
Buổi chiều là lễ hôn phối tại nhà thờ. Bí tích hôn phối thì mọi nơi đều giống nhau, chỉ có hơi khác một tí là có khi linh mục phải nói hai thứ tiếng để cho người trẻ kẻ già đều hiểu được lời Chúa. Tan lễ, mọi người về nhà đề ... chuẩn bị dự tiệc tối.&lt;br /&gt;
Tiệc đám cưới thường đặt ở nhà hàng. Cô dâu chú rể ra cửa đứng chào khách, cùng khách chụp hình lưu niệm, hình này được giao ngay cho khách cùng với thiệp cám ơn. Ăn thì không giới hạn, nhưng uống thì chỉ có chừng, vì còn phải lái xe về nhà. &lt;br /&gt;
Một ngày đám cưới bận rộn nhưng hạnh phúc của cả hai gia đình, bà con thân thuộc.&lt;br /&gt;
Tuyệt vời, thế thì có chi để mà ... cù đâu! Chuyện là như thế này:&lt;br /&gt;
Cù tui xưa nay vẫn cứ trở trăn về cái việc Lễ gia tiên, lễ gia tiên theo tui là nếu có thì phải tổ chức sau lễ hôn phối ở nhà thờ, đây là cái logic: bí tích hôn phối chưa lập thì chưa là vợ chồng. Nội dung của lễ gia tiên, theo cù tui cần nghiêm trang nhưng ngắn gọn, nên chăng bỏ đi cái vụ rót rượu, rót trà, lạy ra mắt người lớn... Nghi lễ nên nói ít mà thấm nhiều. Cù tui có lần về quê dự đám cưới em gái, ba tui và ông trưởng họ, nhận lễ xin dâu, lên đèn và khấn vái lâm râm, tui hỏi ba tui sao ông trưởng họ không nói gì thế, ba tui trả lời:nói với người quá cố, đâu cần nói to! Phần giới thiệu bà con cũng nên ngắn gọn, thân mật. Hôm rồi, Cù tui dự đám cưới đứa cháu bên vợ, ông anh lớn nổi hứng giới thiệu luôn cả các bức hình trên bàn thờ!&lt;br /&gt;
Chuyện tiệc tối: "không ăn đậu không phải Mễ, không đi trễ không phải VN". Thiệp mời ghi tiệc bắt đầu từ bảy giờ, bạn cứ yên trí, đi ăn tối trước đi để dằn bụng cái đã! Chín giờ mới bắt đầu. MC cáo đi, cáo lại với đủ 1001 lý do! Cái bệnh trầm kha, văn hóa nông dân của người mình thật khó bỏ! Cù tui đọc trên báo mục "chuyện lạ có thật", nhà nọ mời đám cưới phải kèm thêm tấm thiệp với giòng chữ : "Nếu quý khách thương hai cháu xin đến đúng giờ"! Nhà hàng Việt Nam bên này cũng dễ chịu và vì cạnh tranh quá... nên cũng đành chìu! Rồi khách mời, vẫn giữ quan niệm đám cưới lớn là đám cưới đông khách nên có rất nhiều khách là kẻ bị mời! Kể chuyện với người Mỹ về lượng khách trong đám cưới, ai cũng lắc đầu lè lưỡi! Có nhữngkhách mà cả hai gia đình cô dâu chú rể không nhận ra ... là ai! &lt;br /&gt;
Quà cưới thường không là vấn đề như ở bên quê, thân sơ tùy cảnh, tùy tình. Nhưng tế nhị là ai cũng nghĩ phải bù đủ phần tiệc cho cô dâu chú rễ. Người Mỹ thường thì cho quà cưới mà không cho tiền. Cô dâu chú rể  Mỹ thường lên một cái list và gởi luôn ở cửa hàng bán tặng phẩm cưới, khách mời có thể xem để mua tặng cho khỏi bị trùng lặp.&lt;br /&gt;
Dzô, dzô... âm thanh quen thuộc này vẫn luôn vang lớn trong tiệc cưới, dù có đi mô đi nữa!&lt;br /&gt;
Nhạc thì ồn, khách có gan thì lên liều một bản tặng cô dâu chú rể, chúc trăm năm hạnh phúc. Chẳng bù đám cưới Mỹ thường chỉ chơi nhạc cổ điển nhẹ nhàng! &lt;br /&gt;
Chuyện các  chú camera: anh là phóng viên, anh có nhiệm vụ ghi hình quay phim cái sự cưới hỏi của tui, tui nhờ anh quay phim đám cưới của tui chứ không phải là đám cưới để quay phim! Thế nhưng cũng như bên nhà, lắm anh nhiếp ảnh muốn làm đạo diễn, yêu cầu mần đi, mần lại để quay phim, mần nghi lễ theo ý nhà đạo thị diễn này! Thế mà hai họ đều xin vâng!... &lt;br /&gt;
Cù tui tạm ngưng cù cái đã, bữa sau có dịp kể và cù tiếp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2524279508793352147-1014522719881163647?l=thanhculan.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://thanhculan.blogspot.com/feeds/1014522719881163647/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=2524279508793352147&amp;postID=1014522719881163647&amp;isPopup=true' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2524279508793352147/posts/default/1014522719881163647'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2524279508793352147/posts/default/1014522719881163647'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://thanhculan.blogspot.com/2011/08/am-cuoi-viet-o-my.html' title='Đám cưới Việt ở Mỹ'/><author><name>thanh cù lần</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03615637632936160225</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='30' src='http://2.bp.blogspot.com/_bv-PWOtyx_o/SiFcpe6Je4I/AAAAAAAAAAM/c0fP9Wm5IsQ/S220/mother+015.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2524279508793352147.post-3918566030157791194</id><published>2011-07-15T14:01:00.001-04:00</published><updated>2011-07-18T10:32:07.721-04:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='nhatky'/><title type='text'>Viết nhân đọc bài "Ở đâu thi đấy" của anh Vĩnh Ba</title><content type='html'>Nhân đọc cái đề nghị của bác Ba về cách tổ chức thi đại học, Cù tui nổi hứng hứa với bác Ba là sẽ viết một entry về cách tuyển học sinh vô ĐH ở Mẽo. Nhưng nghĩ lại mới thấy mình hứa dại, một Thanh cù lần, rị rị mọ mọ mà mằn răng viết được hết cái sự to nậy ni đặng. Nhưng đã lỡ trót thì phải trét, chuyện to viết không nổi thì viết chuyện nhỏ, chuyện cực nhỏ, nhỏ như con thỏ: Cù tui viết về con gái lớn tui vô đại học ra sao để quý blog-hữu hình dung ra đại thể.&lt;br /&gt;
Có mấy chữ Mỹ mà tui dịch đại khái ra tiếng Việt và viết tắt cho dễ đánh máy. Điểm trung bình toàn cấp (TBTC)là điểm trung bình của tất cả các môn học tính từ lớp 9 đến lớp 12. (Ở xứ này lớp 9 được xếp vô cấp 3). Điểm trung bình trong năm (TBN)là điểm trung bình của tất cả các môn học trong năm hiện tại. Tối đa của hai loại điểm này là 4. SAT và ICCT là tên của hai cái test quan trọng cho học sinh trung học muốn vào học ĐH. Học sinh trung học được chọn một trong hai test này, (thực chất nội dung không khác nhau mấy, gồm: toán, khoa học, tiếng anh, kiến thức tổng hợp)và thi vào bất cứ thới gian nào trong 4 năm trung học, đăng ký và chờ khoảng vài tuần, test trên máy tính, điểm được bảo lưu, không hạn chế lần thi! Cái hay là ngân hàng dữ liệu câu hỏi rất phong phú, nên thường thì kết quả của những lần test không chênh nhau bao nhiêu! Con gái tui test hai lần trong năm lớp 12, mỗi lần 3 tiếng, kết quả lần đầu cao hơn lần sau! Mỗi lần lấy test phải đóng lệ phí khoảng 40 đô la. Địa điểm là tại trường đang học, mỗi đợt test chỉ khoảng vài chục em.  Rất nhiều học sinh lấy test này ở năm lớp 11.&lt;br /&gt;
Muốn vào ĐH thì học sinh phải nộp hồ sơ, trường sẽ căn cứ trên các kết quả TBTC, TBN, SAT để xét chọn. Con gái tôi còn được hai thầy giáo dạy trường trung học viết thư giới thiệu! Kết quả sẽ được thông báo cho học sinh một tháng sau khi nạp hồ sơ. Tiêu chuẩn của từng trường khác nhau, hs thừơng nộp hồ sơ cho hai ba trường và chờ đợi kết quả.&lt;br /&gt;
Không vào được ĐH thì học cao đẳng, tiêu chuẩn vào những trường cao đẳng thường không cao, học phí lại thấp, sau khi học cao đẳng 2 năm nếu có kết quả tốt thì có thể chuyển qua học đại học.&lt;br /&gt;
Tôi chưa từng thấy ở Mẽo có trung tâm luyện thi ĐH nào, có chăng là trong từng cộng đồng, như cộng đồng người Việt ở một số tiểu bang có tổ chức lớp học miễn phí cho các cháu chuẩn bị thi SAT gọi là "SAT for SAT", mỗi tuần một tiếng vào thứ bảy do các sinh viên hướng dẫn cho các em học sinh cách chuẩn bị để đạt kết quả tốt, thế thôi.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2524279508793352147-3918566030157791194?l=thanhculan.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://thanhculan.blogspot.com/feeds/3918566030157791194/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=2524279508793352147&amp;postID=3918566030157791194&amp;isPopup=true' title='2 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2524279508793352147/posts/default/3918566030157791194'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2524279508793352147/posts/default/3918566030157791194'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://thanhculan.blogspot.com/2011/07/viet-nhan-oc-bai-i-thi-ai-hoc.html' title='Viết nhân đọc bài &quot;Ở đâu thi đấy&quot; của anh Vĩnh Ba'/><author><name>thanh cù lần</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03615637632936160225</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='30' src='http://2.bp.blogspot.com/_bv-PWOtyx_o/SiFcpe6Je4I/AAAAAAAAAAM/c0fP9Wm5IsQ/S220/mother+015.jpg'/></author><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2524279508793352147.post-6551024098610114480</id><published>2011-06-16T18:30:00.000-04:00</published><updated>2011-06-16T18:30:12.232-04:00</updated><title type='text'></title><content type='html'>&lt;a href='http://3.bp.blogspot.com/-odc3exB8Doo/TfqD8uQYjHI/AAAAAAAAAWI/0RrLQ5WonuI/s1600/IMG_8697.JPG'&gt;&lt;img src='http://3.bp.blogspot.com/-odc3exB8Doo/TfqD8uQYjHI/AAAAAAAAAWI/0RrLQ5WonuI/s160/IMG_8697.JPG' border='0' alt=''style='clear:both;float:left; margin:0px 10px 10px 0;' /&gt;&lt;/a&gt;&amp;nbsp;&lt;div style='clear:both; text-align:LEFT'&gt;&lt;a href='http://picasa.google.com/blogger/' target='ext'&gt;&lt;img src='http://photos1.blogger.com/pbp.gif' alt='Posted by Picasa' style='border: 0px none ; padding: 0px; background: transparent none repeat scroll 0% 50%; -moz-background-clip: initial; -moz-background-origin: initial; -moz-background-inline-policy: initial;' align='middle' border='0' /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2524279508793352147-6551024098610114480?l=thanhculan.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://thanhculan.blogspot.com/feeds/6551024098610114480/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=2524279508793352147&amp;postID=6551024098610114480&amp;isPopup=true' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2524279508793352147/posts/default/6551024098610114480'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2524279508793352147/posts/default/6551024098610114480'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://thanhculan.blogspot.com/2011/06/blog-post.html' title=''/><author><name>thanh cù lần</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03615637632936160225</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='30' src='http://2.bp.blogspot.com/_bv-PWOtyx_o/SiFcpe6Je4I/AAAAAAAAAAM/c0fP9Wm5IsQ/S220/mother+015.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/-odc3exB8Doo/TfqD8uQYjHI/AAAAAAAAAWI/0RrLQ5WonuI/s72-c/IMG_8697.JPG' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2524279508793352147.post-2126053651706316455</id><published>2011-06-10T16:41:00.001-04:00</published><updated>2011-06-10T16:49:01.495-04:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='hoikydiay'/><title type='text'>Thầy đánh...</title><content type='html'>(Chùm bài viết vui về võ sĩ Thanh ròm...)&lt;br /&gt;
Hồi năm đó...&lt;br /&gt;
Bọn chúng tôi tốt nghiệp và đi dạy học ở Pleiku, trường Minh Đức cũ đổi tên là trường cấp ba Pleiku. Chúng tôi ở tập thể. Hoàng Trọng Phiến tốt nghiệp cùng năm nhưng là lớp trước nên chúng tôi coi là đàn anh, ông mãnh này nghe đâu là đai đen hai đẳng thái cực đạo! Nguyễn Tiềm thủ khoa bên khoa ngoại ngữ cũng là tay giỏi võ ta. Ba chúng tôi lội bộ lên trại cưa Trà Bá vác về một bao mạt cưa lớn làm bia để tập dợt đấm đá. Phiến quả có cú đá liên hoàn song phi và giò lái thần sầu, cực kỳ đẹp mắt...&lt;br /&gt;
Tối hôm đó dường như chúng tôi vừa nhận lương, (lương sau khi khấu trừ tiền ăn, chỉ còn đủ để mua xà bông và kem đánh răng dùng trong một tháng, chị em phụ nữ thì có thêm tiền phụ trội để mua...băng vệ sinh!) Anh Phiến rũ đi nhậu, món nhậu phổ biến cho giáo viên hồi đó là rượu đế và tô xí quách- (xương bò hầm làm nước phở, phần xương còn lại sau khi nấu), không biết tay này kiếm đâu ra đôi giày da còn láng, vừa bước ra khỏi cổng, lão đã khoe:&lt;br /&gt;
-Giày ni mà đá giò lái vô mặt thì ... gãy nguyên hàm!&lt;br /&gt;
Phiến, Hùng xù và tôi lai rai một chặp rồi cùng về trường. Hai ông khoác vai đi trước, tôi chậm rải theo sau. Ngang qua rạp xi-nê Diệp Kính, cũng đúng lúc xong phim, người ra khỏi rạp khá đông. Bổng tôi thấy ba bốn ông bộ đội vây Hùng vào giữa, Phiến thì bỏ chạy, một ông hô: &lt;br /&gt;
- Đánh bỏ mẹ nó đi rồi dẫn về đồn.   &lt;br /&gt;
Tôi liền nhảy vào can, giọng rất to và rắn: &lt;br /&gt;
-Có gì thì nói chuyện, đừng đánh nhau!&lt;br /&gt;
Bốn ông quay lại vây tôi, Hùng thừa cơ vọt mất. Một tay la lên:&lt;br /&gt;
-Bọn nó cùng bầy, đánh bỏ bố chúng đi!&lt;br /&gt;
Cả bốn tên đồng loạt xáp vào đánh tôi, đã chuẩn bị trước nên tôi thụp thấp xuống, tay trái lấy kính cận ra khỏi mắt, lướt ra sau lưng một ông và thôi sơn phải tung vào quai hàm... rồi nhanh như chớp tôi vọt vào hẻm tối! băng qua hẻm khác và vọt lại ra đường, tỉnh như không có chuyện gì. Tôi còn nghe tiếng chửi thề của các ông:&lt;br /&gt;
-Thằng này có võ, coi chừng! Ông mà túm được thì...&lt;br /&gt;
Tôi bình thản đi về trường. Phiến và Hùng đã đóng của phòng, tôi không gọi.&lt;br /&gt;
Sáng mai Phiến càm ràm mất chiếc giày, Hùng mất đôi dép! Bàn tay phải tôi sưng vù cả tuần mới lành. Phiến đùa:&lt;br /&gt;
-Tay mi mà sưng cả tuần, chắc thằng tê ăn cháo cả tháng!&lt;br /&gt;
...&lt;br /&gt;
Phiến bây giờ bạc hết đầu, lấy Liên, con đã lớn. Gặp lại, vẫn phong thái như xưa, vẫn cứ đùa: &lt;br /&gt;
-Hồi đó mi tán kém, chỉ biết làm thơ nên mô có vô nỗi em Liên!&lt;br /&gt;
...&lt;br /&gt;
Hùng thì vẫn ... cứ rất xù, chỉ gặp nhau qua điện thoại. Nói không chịu nhường, lan man bật tận. &lt;br /&gt;
...&lt;br /&gt;
Tôi dạy lâu không biết là đã thành thầy chưa! nhưng cái tính cù lân, cù lẩn, cù lần thì vẫn cứ ...cù lần!&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2524279508793352147-2126053651706316455?l=thanhculan.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://thanhculan.blogspot.com/feeds/2126053651706316455/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=2524279508793352147&amp;postID=2126053651706316455&amp;isPopup=true' title='1 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2524279508793352147/posts/default/2126053651706316455'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2524279508793352147/posts/default/2126053651706316455'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://thanhculan.blogspot.com/2011/06/thay-anh.html' title='Thầy đánh...'/><author><name>thanh cù lần</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03615637632936160225</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='30' src='http://2.bp.blogspot.com/_bv-PWOtyx_o/SiFcpe6Je4I/AAAAAAAAAAM/c0fP9Wm5IsQ/S220/mother+015.jpg'/></author><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2524279508793352147.post-2561838160036854361</id><published>2011-04-29T15:07:00.049-04:00</published><updated>2011-05-01T15:18:32.700-04:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='hoikyhocsinh'/><title type='text'>Vì bạn...</title><content type='html'>(Chùm bài viết về võ sĩ Thanh Ròm)&lt;br /&gt;
Quảng trị cuối năm 71 bắt đầu lộn xộn. "Hội mùa xuân" là đặc san xuân cuối cùng của trường Nguyễn Hoàng trên đất quê. Tôi chưa hết vui vì được giải truyện ngắn thì chiến tranh ập đến. Cậu Dũng của tôi thôi mặc áo rằn ri, cậu ghé nhà vói bộ đồ đen, súng nhỏ ép nách. Cậu cho tôi hai viên đạn M16 gắn sẵn trong hai ống nhỏ, chỉ cần kéo chốt là ... đoằng! Cậu bảo cho cháu để phòng thân. May mà tôi chưa bao giờ sử dụng đến!&lt;br /&gt;
Mùa hè đỏ lửa đến như ác mộng, gia đình tôi chạy giặc lòng vòng để rồi cuối cùng vô ở trại tạm cư Non Nước, Đà nẵng. Trường Nguyễn Hoàng lại mở cửa. Đó hình như là câu lạc bộ của của lính Mỹ, cửa lớp xẻ tạm trên vách gỗ, phên tre đan là tấm ngăn giữa lớp này và lớp khác, học sinh phải đem theo ghế ngồi. Ngồi lớp này nghe rõ tiếng thầy cô giảng ở hai lớp bên cạnh, thấy rõ cả chân thầy bước! &lt;br /&gt;
Tôi vào lớp mười ban B với trường lớp quá thiếu thốn như thế. Trường ty nạn!&lt;br /&gt;
Lại lan man rồi... &lt;br /&gt;
Hôm đó Du thịt không biết xích mích gì đó với đứa nào trong lớp, thế là  băng nhóm lại kéo vô sinh sự. "Lại", vì nhiều lần các băng nhóm vô trường, vô lớp tôi hoành hành. Có lẽ quý thầy cô cũng biết nhưng chắc cũng có cách gì dẹp nổi, nên đành lơ! Bọn tôi học trò mặt trắng, tay không, có ai dám ra mặt chống lại! Có lần tôi tức điên người khi chứng kiến hai thằng cắc ké dám nhảy lên bàn, đá thẳng vào mặt Nghiêm lớp trưởng và anh này dù to con nhưng vẫn ngồi yên chịu đòn!&lt;br /&gt;
Nhưng hôm nay thì hết nhịn nỗi rồi! Mắt thằng Du chảy máu, thằng du côn ngay cú đầu đã chơi ngay đòn ác, dùng song chỉ đâm vào mắt bạn tôi. Phước, Thành, Du và tôi ngồi cùng một bàn. Phước quay hỏi tôi. Trả lời gọn lỏn:&lt;br /&gt;
-Chơi! &lt;br /&gt;
Chiếc ghế gổ ngồi học biến thành vũ khí, Phước chơi ngay vào mặt một thằng khác nhào đến đánh hội đồng! Hỗn chiến bắt đầu, nói là hỗn chiến nhưng ngoài bốn thằng tôi thì cả lớp chạy hoảng trước một băng bảy tám tên du côn. Chỉ có Hoàng Văn Ân là đánh hỗ trợ! Không biết tại sao tôi còn  bình tỉnh để tìm thằng đầu đảng, liếc mắt ra cửa, tôi thấy hắn đứng vòng tay, nhìn vào chỉ huy bọn tép riu! Tôi nhảy vội ra ngoài, vổ vai hắn và kê ngay cú thôi sơn như trời giáng vô cắm, cú thứ hai làm hắn lảo đảo, hắn hét lên:&lt;br /&gt;
-Rút! &lt;br /&gt;
Thế là nguyên băng của chúng biến rất nhanh. Bốn đứa tôi cũng vội dọt, bỏ ngang giờ học tiếp. &lt;br /&gt;
Chúng tôi chạy về nhà Phước, chỉ cách trường trăm mét. May hôm đó mẹ của Phước đi vắng. Bốn thằng bàn với nhau là tử thủ! Song căng giường bố, gậy cho ba thằng bạn, còn tôi thủ cây rựa cùn cán dài. Nhìn ra đường thấy rợn người như trong xi-nê, bọn chúng gần hai mươi đứa,có đứa trên xe lăn! hung khí trên tay đang tiến về phía chúng tôi! Nỗi sợ lớn nhất của tôi là phải bỏ học chứ không hiểu sao mà tôi chẳng ngán bọn này tí nào!&lt;br /&gt;
Thằng đầu đảng một mình tay không tiến về phía cửa nhà, đe dọa: &lt;br /&gt;
- Thằng nào chơi tao hồi nảy mau bước ra kẻo tao đốt nhà! &lt;br /&gt;
Bọn chúng dám làm thiệt chứ chẳng chơi, nghĩ vậy nên tôi bước ra khỏi cửa, vạch một đường giới hạn, rồi dõng dạc: &lt;br /&gt;
- Tui đây, ông mà bước qua vạch này thì cây rựa ni đổi thành màu đỏ! &lt;br /&gt;
Quả thật lúc đó tôi không dọa, nếu thằng này dám nhảy tới thì có lẻ có án mạng thật rồi!&lt;br /&gt;
Hắn lừ lừ mắt như đo lường, tính toán, nhưng không dám bước tới. Tôi không còn chút sợ hãi. Đứng yên chờ diễn biến. Bổng tiếng còi hụ đột ngột vang lên, hai xe cảnh sát xuất hiện, mấy ông cảnh sát dã chiến tay khiên, tay dui cui nhảy nhanh đến tóm bọn chúng. Cả bọn chạy tứ tán. Bọn tôi lủi nhanh vô nhà và đóng cửa. Tôi nhớ là có ai đó gọi chúng tôi qua trường viết tường trình. Có lẽ ai đó trong trường đã gọi cảnh sát đến giải quyết. &lt;br /&gt;
Không hiểu vì sao mà những ngày sau đó không có ai đến quấy rầy bọn tôi nữa. Vết rách trên mắt của Du cũng đã lành. Tôi và Thành luôn đi về cùng với nhau để tiếp cứu, đứa nào cũng mang sẵn dây nịt da bảng lớn phòng thân. Tôi tập đánh nhuyển tiên từ dạo đó! Không biết có phải thấy cần để tự vệ hay không mà Du theo anh Lưu tập võ Thiếu Lâm! Hắn học mau tiến, liên hoa, hỗ quyền, xà quyền hắn đều múa được! Có điều hắn không biết đánh lộn bao giờ! &lt;br /&gt;
Bốn thằng bọn tôi thân nhau hơn...&lt;br /&gt;
Sau này khi thêm một số tuổi, tôi càng thấy rõ thêm rằng con người ta nếu thắng được sự sợ hãi thì trở nên mạnh, người ta chết là do sợ chứ chưa chắc đã do yếu tố bên ngoài.&lt;br /&gt;
Thêm một số tuổi nữa thì tôi đâm ... sợ. Thân này dẫu ra răng đi nữa cũng không thể làm liên lụy đến thân nhân. Tôi từ sợ đâm ra hèn...&lt;br /&gt;
Thêm một số tuổi nữa tôi đi trốn tôi, tôi không đến nỗi phải đào hố mà hét..., nhưng tôi trốn mình bằng cách cho mọi sự đều là ... sự thường. &lt;br /&gt;
Thêm một số tuổi nữa tôi đâm khinh người, tôi cho rằng những kẻ giống tôi thời trai trẻ là những thằng khùng điên. &lt;br /&gt;
Lại lan man nữa rồi...&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2524279508793352147-2561838160036854361?l=thanhculan.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://thanhculan.blogspot.com/feeds/2561838160036854361/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=2524279508793352147&amp;postID=2561838160036854361&amp;isPopup=true' title='2 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2524279508793352147/posts/default/2561838160036854361'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2524279508793352147/posts/default/2561838160036854361'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://thanhculan.blogspot.com/2011/04/vi-ban.html' title='Vì bạn...'/><author><name>thanh cù lần</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03615637632936160225</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='30' src='http://2.bp.blogspot.com/_bv-PWOtyx_o/SiFcpe6Je4I/AAAAAAAAAAM/c0fP9Wm5IsQ/S220/mother+015.jpg'/></author><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2524279508793352147.post-5119328582771102938</id><published>2011-04-26T15:43:00.003-04:00</published><updated>2011-05-01T15:19:19.558-04:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='hoikyhocsinh'/><title type='text'>Bốn đánh một, không chột cũng què</title><content type='html'>(Chùm bài viết về võ sĩ Thanh Ròm)&lt;br /&gt;
Vì thế nên khi thấy bốn thằng nhào vô đánh một thằng, tôi vì cái máu anh hùng rơm, kiến ngãi bất vi vô dõng giả, vội la lớn oai vệ: - Dừng tay! Mà bọn chúng dừng tay thật. Chúng biến thật nhanh, để rồi lúc tôi vừa ra khỏi cổng trường, bốn thằng khác to cao hơn nhào vô đánh tôi. Bây giờ thì chẳng có thằng nào "kiến ngãi bất vi" cho tôi nữa cả!&lt;br /&gt;
Một chọi bốn, ừ thì chơi! Lệnh Hồ Xung lúc bị trọng thương, một mình đã từng hạ mười cao thủ! Bọn chúng nhào vô tính ôm vật tôi xuống, không biết bằng cách nào tôi tháo khỏi tay của hai thằng ôm, mặt của một thằng chảy máu. Hai tay tôi khuấy vòng tròn liên tục, không chịu chạy mà lừ lừ tiến thẳng tới thằng mang mặt máu! Ba thằng còn lại, mặt tái mét không đứa nào dám nhào vô, tôi như người lên đồng bước chầm chậm bằng mũi bàn chân, chuẩn bị tầm cho cú song phi quỷ khốc thần sầu của mình thì đùng một cái, cả bốn thằng ù té chạy! Mấy thằng cắc ké đứng nhìn đều ngẩn mặt ra. Chẳng lẽ chúng đoán biết cú đá bay từng làm sập chuồng gà, gãy giàn mướp của tôi sẽ hạ gục chúng!&lt;br /&gt;
Tôi chùng hẳn người sau cơn căng thẳng tột độ! Quay người lượm sách vở bị bọn chúng giật rơi. Vừa đứng lên thì trước mặt tôi là Cầu, anh này là người cùng xóm, chỉ biết nhau nhưng chưa hề quen, Cầu học trước tôi một lớp ở trường Thánh Tâm, là trưởng tràng của lò võ Hạnh Hoa do anh Hoàng hướng dẫn. Không biết Cầu ra oai cách nào mà lũ cào cào châu chấu co cẳng chạy, chứ chẳng phải chúng ngán tôi! &lt;br /&gt;
-Can chi không? &lt;br /&gt;
-Không.   &lt;br /&gt;
Chúng tôi cùng về và không nói thêm câu nào. Nhưng tôi âm thầm cám ơn giải vây của Cầu dạo đó. Khi viết những giòng này không biết Cầu còn sống không, vì một dạo tôi nghe tin Cầu bị nạn liệt người.&lt;br /&gt;
Sau này tôi biết Trần Kiềm (em nhạc sĩ Trần Tích) vì xích mích gì đó với Trần Tiền (Phương Sơn) nên kêu băng vô đánh hội đòng, tôi vì "kiến ngãi bât vi" mà bị vạ lây! &lt;br /&gt;
Dại dột thay thời thiếu niên, mà cũng hạnh phúc thay thời niên thiếu! Lớn dần lên thằng người trong tôi đâm chai sạn. Mắt tôi thấy, tai tôi nghe nhiều sự bất công mà tay chân tôi không máy đông, con tim tôi không một chút nhói đau! Bỉ ổi thay cho cái khôn lớn của thằng tôi!&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2524279508793352147-5119328582771102938?l=thanhculan.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://thanhculan.blogspot.com/feeds/5119328582771102938/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=2524279508793352147&amp;postID=5119328582771102938&amp;isPopup=true' title='2 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2524279508793352147/posts/default/5119328582771102938'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2524279508793352147/posts/default/5119328582771102938'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://thanhculan.blogspot.com/2011/04/bon-anh-mot-khong-chot-cung-que.html' title='Bốn đánh một, không chột cũng què'/><author><name>thanh cù lần</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03615637632936160225</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='30' src='http://2.bp.blogspot.com/_bv-PWOtyx_o/SiFcpe6Je4I/AAAAAAAAAAM/c0fP9Wm5IsQ/S220/mother+015.jpg'/></author><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2524279508793352147.post-8496148717529109487</id><published>2011-04-21T18:58:00.003-04:00</published><updated>2011-04-21T19:44:41.669-04:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='hoikyhocsinh'/><title type='text'>Nhân ...Quả</title><content type='html'>Cú đấm 40 năm trước và bàn tay bây giờ...&lt;br /&gt;
(Viết nhân anh bạn Đoàn Minh Phú gọi tôi là võ sĩ Thanh Ròm)&lt;br /&gt;
Tôi mê võ từ lúc tôi mê đọc truyện kiếm hiệp. Nhà tôi nghèo nên chuyện đến võ đường chỉ là trong mơ. Tôi tự tập qua học lóm và đọc sách, nhưng tôi vốn quá mê nên tập rất chuyên cần. Tôi trồng trụ gổ bọc rơm và đấm đến nát rơm và gãy cả trụ gổ! Cú song phi của tôi dạo đó được các bạn cùng lứa cho là thần sầu, tôi đá vượt cao quá đầu cả cánh tay và từng đá gãy cả giàn mướp. Hồi đó mẹ tôi nhận mở mắt thép gai cho người ta làm gióng gánh nước và đan bội, nên chiều nào dẫu mưa hay nắng, tôi cũng phải uốn thẳng gần nửa cây số dây thép và cắt ra từng doạn. Do vậy bàn tay tôi ngấm bột sắt trở nên đen sì. Tối đến tôi lại tập đấm vào bao đựng muối nữa! Hai bàn tay tôi trở nên cứng như thép và gần như mất cảm giác! Mấy đúa bạn cùng học lớp đệ ngũ Nguyễn Tri Phương của tôi thằng nào cũng ngán, dẫu có đứa lên đai đen thái cực đạo, có đứa học võ ta bên võ đường Bạch Hỗ. Thỉnh thoảng tôi biểu diễn đấm vào tường lớp học đến tróc vôi mà tay tôi không hề hấn gì! Mấy thằng nhóc bảo tôi có võ Thiếu Lâm! và biết thiết sa chưởng! Thỉnh thoảng tôi đạp xe về Bao Vinh học lóm võ ta từ Trần Hữu Cánh, cũng có lúc tập đấu với anh chàng to lớn này, nhưng chưa bao giờ tôi biết đánh lộn...&lt;br /&gt;
Cho đến khi tôi về học Nguyễn Hoàng, 1971. Hôm đó chưa phải ngày chính thức khai trường, chiều có trận đấu bóng rỗ, tôi không nhớ là đi cùng với ai đến xem. Tôi chứng kiến cảnh bắt nạt của học sinh lớp trên với lớp dưới, thằng lớn buộc thăng nhỏ phải giao ra cây viết pilot đang cài trên túi áo. Tôi nổi máu anh hùng rơm bèn nhảy vô can thiệp, thằng lớn không nói không rằng, trả cây bút lại cho thăng bé ngay, tôi tưởng bở. Bổng nghe ai đó nhắc:&lt;br /&gt;
-Chạy đi, mi đụng băng trụ điện 192 rồi đó! &lt;br /&gt;
Tôi có biết băng đảng chi mô, nên điếc chẳng sợ súng! Quả nhiên vài phút sau một thằng to cao nhảy tới nhìn xoáy vô mặt tôi, và tung ngay cú móc quai hàm. Hoàn toàn không có kinh nghiệm đánh nhau theo kiễu giang hồ, nhưng do tập nhiều nên phản xạ, tôi gạt được tay của hắn và tung trả quả móc hàm y chang! Một tiếng "bóc"rất giòn, quả đấm thép cuả tôi ghim ngay hàm địch thủ, và theo đà gạt, hắn té sấp xuống nền bê tông của sân bóng rỗ. Ai đó nhắc tôi: &lt;br /&gt;
- Chạy đi, bọn hắn đánh hội đồng đó! &lt;br /&gt;
Tôi không hiểu nên cứ đứng trơ như tượng thủ thế. Thầy Lê Phán chạy lại và gọi tôi vô phòng giám thị. Tôi thuật lại mọi chuyện, thầy bảo tôi ở lại trong phòng một lúc. Có lẽ thầy lo cho tôi, nên để bọn chúng giải tán mới cho tôi về. Sau này tôi biết thằng lãnh quả đấm đầu tiên của tôi là Thành "loa", "sĩ quan" trong băng 192!&lt;br /&gt;
Bốn mươi năm trước bàn tay phải của tôi là sắt nguội, lần đầu xuất thủ đã hạ gục địch nhân. Bây giờ bàn tay phải của tôi bị đau nhức! Cái nhân ngày xưa tôi gieo bây giờ ra quả! Tôi đã làm đau đớn một người, một con người, nên giờ tôi phải gánh cơn đau thực của thân xác. Cũng có thể không phải chỉ vì một nhân này, còn nhiều nhân nữa, tôi sẽ cố ôn lại, nhưng nếu tôi kiểm soát được nhân thì ... tôi hóa thánh nhân!&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2524279508793352147-8496148717529109487?l=thanhculan.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://thanhculan.blogspot.com/feeds/8496148717529109487/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=2524279508793352147&amp;postID=8496148717529109487&amp;isPopup=true' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2524279508793352147/posts/default/8496148717529109487'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2524279508793352147/posts/default/8496148717529109487'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://thanhculan.blogspot.com/2011/04/nhan-qua.html' title='Nhân ...Quả'/><author><name>thanh cù lần</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03615637632936160225</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='30' src='http://2.bp.blogspot.com/_bv-PWOtyx_o/SiFcpe6Je4I/AAAAAAAAAAM/c0fP9Wm5IsQ/S220/mother+015.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2524279508793352147.post-6888321182661880682</id><published>2011-01-15T12:18:00.005-05:00</published><updated>2011-01-15T14:20:45.141-05:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='hoikytuoitho'/><title type='text'>Đền âm hồn</title><content type='html'>Ngày xưa còn bé ở làng, lũ trẻ chúng tôi nghịch phá khắp nơi nhưng đền âm hồn là chỗ mà bọn chúng tôi không đứa nào dám mò đến.&lt;br /&gt;
Đền ở cuối làng, tiếp giáp với đường Bạn, con đường đất nối qua làng khác và dẫn lên rú cát, nghĩa địa. Gọi là đền, nhưng chỉ là một nền đất cao hơn mặt ruộng, lát gạch, xung quanh xây bờ tường thấp. Bên trong chỉ là cái bệ thờ đơn sơ, trơ trọi. Bở tường và nền gạch không biết làm tự đời nào, rêu mốc đen sì, nứt nẻ, cỏ mọc lan đầy. Gần đền có một cái giếng đất, cũng có tên là giếng âm hồn. Chắc hồi trước người ta lấy đất ở đây để đắp nền đền. Một cây sanh, loại cây cổ thụ, không biết được trồng tự thủa nào, quắt queo không cao lên nổi. Đền ở cuối làng, ngoài lũy tre bao, nên càng tăng thêm cái vẻ lạnh lùng.&lt;br /&gt;
Theo tôi được biết, đền là nơi dung thân của những oan hồn, cô hồn không người thờ cúng. Những cô hồn này không vào làng được bởi ông Thành Hoàng giữ làng không cho phép. Thỉnh thoảng có cơ hội, vài vị vào quậy phá đòi ăn, bắt ốm người này, người khác. Thân nhân người bệnh phải ra đền cúng bái xin tha. Thủa bé, vào dịp tết tôi thường theo ông bà đi cúng đền. Tôi không còn nhớ mâm cổ gồm những gì, nhưng chắc chắn là  có áo, cháo, nổ. Áo là áo giấy hàng mã, cháo loảng, và hạt nếp rang nổ. Chờ tàn cây nhang, người ta đốt áo, đổ cháo và rắc nổ ra nền. Rời khỏi đền tôi luôn dành đi trước nhưng vẫn có cái cảm giác lành lạnh sau gáy.&lt;br /&gt;
Dân làng tôi hồi đó làm ruộng hai vụ, vụ chính gọi là vụ mùa, vụ phụ gọi là vụ trái. Vụ trái chỉ trồng lúa được trên những vạt ruộng thấp, vì thiếu nước. Ông nội tôi kể, một đêm vào vụ trái, ông cùng bà đi tát nước khuya cho mảnh ruộng gần đền âm hồn. Bà quay lưng vào đền nên không để ý, ông quay mặt về phía đền nên thấy có người trong đền, đang lên nhang đèn cúng bái. Hơi ngạc nhiên, nhưng ông nghĩ là người làng chắc có ai đau ốm, đang khấn xin. Sáng mai, ông đi hỏi dò trong thôn xem hôm qua có ai ra đền âm hồn không, thì tuyệt không. Tò mò, ông ra nền đền xem, thì không có dấu tích của một cuộc cúng bái đêm qua, không tàn nhang, không tro ... cây cỏ vẫn im lìm, không có dấu chân người. Ông anh họ tôi thì quả quyết đẫ từng thấy ma cụt đầu theo cơn gió xoáy bay từ đền qua đường bạn lên rú cát!&lt;br /&gt;
Tôi trở về làng sau chiến tranh, chỉ làm một vụ trái, lại rời xa. Học hành, dạy dỗ. Lang thang nhiều nơi. Thành phố có, núi rừng có, xứ biển cúng có, trong nước rồi ngoài nước. Mơ hồ rất mơ hồ, hình ảnh đền âm hồn lại hiện về trong tôi vào những ngày cuối tháng chạp... Một chút liêu trai, tôi tự hỏi, về đâu những cô hồn xưa, nay có còn nơi nương tựa? Đền âm hồn vẫn còn đó, nhưng điện đã về sáng khắp làng, điện thoại, internet nhiều người có. Chẳng còn ai khấn vái lúc đau ốm. Về đâu hởi những cô hồn trong cơn giá lạnh cuối năm...&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2524279508793352147-6888321182661880682?l=thanhculan.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://thanhculan.blogspot.com/feeds/6888321182661880682/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=2524279508793352147&amp;postID=6888321182661880682&amp;isPopup=true' title='2 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2524279508793352147/posts/default/6888321182661880682'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2524279508793352147/posts/default/6888321182661880682'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://thanhculan.blogspot.com/2011/01/en-am-hon.html' title='Đền âm hồn'/><author><name>thanh cù lần</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03615637632936160225</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='30' src='http://2.bp.blogspot.com/_bv-PWOtyx_o/SiFcpe6Je4I/AAAAAAAAAAM/c0fP9Wm5IsQ/S220/mother+015.jpg'/></author><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2524279508793352147.post-393809140248806774</id><published>2011-01-07T15:17:00.006-05:00</published><updated>2011-01-07T17:02:14.739-05:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='hoikytuoitho'/><title type='text'>Nương Lăng</title><content type='html'>Làng tôi đất hẹp người đông nên nhiều bạn trẻ khi ra riêng phải lên làm nhà trên xóm cát. Có một nương trống giữa làng nhưng không ai dám làm nhà ở, đó là nương Lăng.&lt;br /&gt;
Làng tôi có ruộng và nương. Ruộng: đất thấp trồng lúa, nương: đất cao làm nhà, trồng cây. Nương của mỗi nhà thường là một sào ta, chừng ba trăm mét vuông. Trước đây nhà nào cũng có ruồng tre bao quanh, sau năm bảy lăm, phần vì bom đạn phá hủy phần vì cần cái ăn: hột lúa, nên đa số tre bị phá để trồng lúa. Cả làng dường như chẳng còn cây ăn quả, ruông bao quanh nhà, ruộng vào tận mái hiên! Bây giờ khá hơn, nhiều nhà lại lấp ruộng làm nương, làng tôi bắt đầu có cây ăn trái, tre mọc trở lại.&lt;br /&gt;
Nương Lăng vẫn là vạt đất trống, làng cho đấu để trồng màu. Tương truyền đã có người bạo gan làn nhà ở trên nương này nhưng nhà phát hỏa, nên sau đó không ai dám nữa!&lt;br /&gt;
Theo bà nội tôi kể, thì nương Lăng xưa là mộ của ông Giám trong họ tôi, ông làm quan giám trong triều, bà cũng không biết quan giám là quan gì nhưng bà bảo là quan to lắm, ông chọn huyệt đất cho ông trước khi qua đời. Nghe đâu bốn góc của khu đất ông cho chôn bốn con mọi sống! Không biết con mọi có phải người Chiêm xưa không?. Chính hồn bốn trinh nữ này là thần canh khu mộ trung thành. Họ Nguyễn Đình tôi nghe đâu thời đó có nhiều người làm quan to lắm.  Do ngôi mộ này kết! Họ sang làng mạt, vì vậy người làng ganh ghét người trong họ Nguyễn. Lại có truyền thuyết cho rằng  làng có tranh chấp với làng trên về ranh giới, dân làng cậy có người đang làm quan trong triều nên đệ đơn kiện, không ngờ vị quan mang họ Nguyễn không thiên vị, nên làng đâm giận họ! Chuyện này không biết có không, nhưng bây giờ có vạt ruộng trong làng mang tên Lập Tụng, và chuyện tranh chấp ranh giới giữa làng tôi với làng trên vẫn còn!&lt;br /&gt;
Trong làng phao lên tin là ngôi mộ ông Giám bị động, nếu không dời thì con cháu trong họ sẽ gặp chuyện không lành. Họ đi coi bói, Thầy bói trong vùng đều bị làng mua nên mười thầy đều nói về một quẻ: mộ động phải dời!&lt;br /&gt;
Bà tôi kể, khi đào mộ lên, xác ông Giám vẫn còn nguyên vẹn, chỉ tan thành nước khi mặt trời chiếu vô. Gấm, nhiễu, sô, sa chôn theo ông, người ta lầy lên phơi thành một sào dài dọc đường làng! Bà tôi có giữ được một đoạn vải, người ta bảo dùng may áo cho con nít mặc để tránh ma! Mộ được dời ra phía sau cát, trên mộ có làm miếu thờ, gọi là miếu ông Giám, miếu này ông thân sinh tôi có thấy, nhưng sau năm bốn lăm thì bị đập phá.&lt;br /&gt;
Tương truyền sau khi dời mộ, người họ Nguyễn vẫn cứ còn làm quan, Làng đi coi thầy địa lý, rồi cho đào một giếng nhỏ để cắt long mạch, giếng này có tên là giếng Họ, nước giếng này luôn có màu đỏ, người ta bào long mạch bị đứt. Từ đó họ tôi hết người làm quan.&lt;br /&gt;
Giếng Họ có thật, chính tôi đã thấy. Chắc bây giờ cũng không còn. Miếu thờ ông Giám cũng có thật, ông thân sinh tôi thấy, bây giờ cũng không còn. Ông quan Giám là ai, quan gì?, gia phả họ tôi chỉ ghi đến đời ông cụ cố (vãy) của tôi. Có mộ kết để con cháu làm quan không là điều không thể biết? Con cháu họ Nguyễn bây giờ người làm to nhất là đến chức hiệu trưởng trương làng! Nương Lăng  vẫn còn đó,  vẫn không ai dám làm nhà ở.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2524279508793352147-393809140248806774?l=thanhculan.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://thanhculan.blogspot.com/feeds/393809140248806774/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=2524279508793352147&amp;postID=393809140248806774&amp;isPopup=true' title='1 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2524279508793352147/posts/default/393809140248806774'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2524279508793352147/posts/default/393809140248806774'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://thanhculan.blogspot.com/2011/01/nuong-lang.html' title='Nương Lăng'/><author><name>thanh cù lần</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03615637632936160225</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='30' src='http://2.bp.blogspot.com/_bv-PWOtyx_o/SiFcpe6Je4I/AAAAAAAAAAM/c0fP9Wm5IsQ/S220/mother+015.jpg'/></author><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2524279508793352147.post-230099291644432887</id><published>2010-12-26T14:45:00.004-05:00</published><updated>2010-12-27T10:19:17.606-05:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='nhatky'/><title type='text'>Giáng sinh 2010</title><content type='html'>&lt;div&gt;&lt;embed align="middle" flashvars="cy=bb&amp;amp;il=1&amp;amp;channel=3098476543678935974&amp;amp;site=widget-a6.slide.com" name="flashticker" quality="high" salign="l" scale="noscale" src="http://widget-a6.slide.com/widgets/slideticker.swf" style="height: 300px; width: 400px;" type="application/x-shockwave-flash" wmode="transparent"&gt;&lt;/div&gt;Lễ Giáng Sinh năm nay lạnh và gió. Đại gia đình tập trung về nhà anh Dũng chị Hòa để mừng lễ và phát quà cho các cháu... Nhân vật mới là cháu Ella và...Minh Anh.&lt;br /&gt;
Buồn một chút vì gái út và các cháu không còn tin ông già Noel có thật.&lt;br /&gt;
Vui vì gái đầu đã biết mua quà cho ba mẹ.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2524279508793352147-230099291644432887?l=thanhculan.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://thanhculan.blogspot.com/feeds/230099291644432887/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=2524279508793352147&amp;postID=230099291644432887&amp;isPopup=true' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2524279508793352147/posts/default/230099291644432887'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2524279508793352147/posts/default/230099291644432887'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://thanhculan.blogspot.com/2010/12/blog-post.html' title='Giáng sinh 2010'/><author><name>thanh cù lần</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03615637632936160225</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='30' src='http://2.bp.blogspot.com/_bv-PWOtyx_o/SiFcpe6Je4I/AAAAAAAAAAM/c0fP9Wm5IsQ/S220/mother+015.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2524279508793352147.post-4433988583028898871</id><published>2010-12-22T18:31:00.003-05:00</published><updated>2010-12-22T21:41:59.685-05:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='nhatky'/><title type='text'>Gia đinh tôi</title><content type='html'>&lt;div style="visibility: visible;"&gt;&lt;object data="http://widget-41.slide.com/widgets/slideticker.swf" height="375" style="height: 375px; width: 500px;" type="application/x-shockwave-flash" width="600"&gt;&lt;param name="movie" value="http://widget-41.slide.com/widgets/slideticker.swf" /&gt;&lt;param name="quality" value="high" /&gt;&lt;param name="scale" value="noscale" /&gt;&lt;param name="salign" value="l" /&gt;&lt;param name="wmode" value="transparent"/&gt;&lt;param name="flashvars" value="cy=ms&amp;amp;il=1&amp;amp;channel=3098476543678897217&amp;amp;site=widget-41.slide.com"/&gt;&lt;/object&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;
Tôi sinh ra trên cộôc tóoc (gốc rạ), được bà nội cắt rốn bằng liềm cắt cỏ. Nên dù&amp;nbsp;sống rất nhiều nơi, phố có, núi có, biển cũng có. Lúc buồn buồn bắt bàn chân lên mũi ngửi, vẫn còn&amp;nbsp;nhận ra mùi phèn...&lt;br /&gt;
Gia&amp;nbsp;đình tôi không có gì&amp;nbsp;để tôi tự hào,&amp;nbsp;để tôi kể lể. Ba tôi chỉ tốt nghiệp tiểu học, mạ tôi chỉ xong&amp;nbsp;lớp bình dân học vụ. Anh chị em tôi không ai làm&amp;nbsp;ông to bà nậy, chẳng ai giàu có chi nhiều. Nhưng gia đình chúng tôi tình thương không thiếu&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2524279508793352147-4433988583028898871?l=thanhculan.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://thanhculan.blogspot.com/feeds/4433988583028898871/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=2524279508793352147&amp;postID=4433988583028898871&amp;isPopup=true' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2524279508793352147/posts/default/4433988583028898871'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2524279508793352147/posts/default/4433988583028898871'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://thanhculan.blogspot.com/2010/12/gia-inh-toi.html' title='Gia đinh tôi'/><author><name>thanh cù lần</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03615637632936160225</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='30' src='http://2.bp.blogspot.com/_bv-PWOtyx_o/SiFcpe6Je4I/AAAAAAAAAAM/c0fP9Wm5IsQ/S220/mother+015.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2524279508793352147.post-4467615851230123205</id><published>2010-11-24T11:19:00.002-05:00</published><updated>2010-11-24T11:53:27.858-05:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='nhatky'/><title type='text'>Chiếc lá sắp rụng.</title><content type='html'>&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;img height="266" src="http://files.myopera.com/soundless143/blog/yellow-leaf.jpg" width="400" /&gt;-Anh Thanh ơi, tui sắp hết rồi...&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Giọng Lâm vốn đã trầm, giờ trầm hẳn. - Có đau lắm không?. - Không đau nhiều, vì từ rốn trở xuống đã bị mất hết cảm giác! Tôi nghẹn ngào muốn khóc.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Tôi chơi với Lâm hồi còn học lớp chín. Lâm lớn hơn tôi ba tuổi, nhưng thường gọi tôi bằng anh vì tôi ở vai anh phía ngoại. Lâm học trên tôi một lớp khác trường, nhưng hai đứa gặp nhau vì cùng thích làm thơ, thích trở thành nhà thơ. Tôi và Lâm đã từng làm máy in ronéo bắng khung vải, hai đứa đã cùng đi nhặt những ống mực thừa trong các thùng rác của tòa hành chánh tỉnh Quảng Trị, thơ của Lâm và của tôi thời học trò đã từng được in bằng cách đó!&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Rồi chiến tranh, mùa hè đỏ lửa 1972, cả tỉnh Quảng Trị cùng chạy loạn. Tôi vào Đà Nẵng, ít gặp lại Lâm, dù cùng học chung lớp với Tuyến là em trai Lâm. Sau đó Lâm và gia đinh vô Sài Gòn. Không gặp nhau sau một thời gian dài, mười năm, hai mươi năm có lẻ, Lâm thành đạt lớn, là kỷ sư, là nhà xuất nhập khẩu gì gì đó.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Hai năm trước tôi ghé nhà Lâm ở Sài Gòn. Bệnh ung thư tưởng đã lành, Lâm vui vẻ tiếp tôi tuy rằng còn yếu. -Nghỉ bớt đi. -Ừ thì anh coi đó, tui cũng giảm bớt việc, nhưng cũng còn phải mần một tí! Ngồi với nhau chưa được một tiếng Lâm tiển tôi về, còn hẹn lần sau ...&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Giờ thì sắp hết rồi, chiếc lá sắp rụng, tôi bàng hoàng không chỉ cho Lâm mà cho cả tôi...Thôi mi đi đi, bình an mà đi nhé. Hơn thua được mất xin hãy quên đi, xin hãy tha cho một đời bôn ba...&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2524279508793352147-4467615851230123205?l=thanhculan.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://thanhculan.blogspot.com/feeds/4467615851230123205/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=2524279508793352147&amp;postID=4467615851230123205&amp;isPopup=true' title='1 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2524279508793352147/posts/default/4467615851230123205'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2524279508793352147/posts/default/4467615851230123205'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://thanhculan.blogspot.com/2010/11/chiec-la-sap-rung.html' title='Chiếc lá sắp rụng.'/><author><name>thanh cù lần</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03615637632936160225</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='30' src='http://2.bp.blogspot.com/_bv-PWOtyx_o/SiFcpe6Je4I/AAAAAAAAAAM/c0fP9Wm5IsQ/S220/mother+015.jpg'/></author><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2524279508793352147.post-4977426784584531350</id><published>2010-11-17T13:46:00.000-05:00</published><updated>2010-11-17T13:46:59.492-05:00</updated><title type='text'>Một ngày nghỉ</title><content type='html'>&lt;img class="rg_hi" data-height="235" data-width="214" height="235" id="rg_hi" src="http://t2.gstatic.com/images?q=tbn:ANd9GcSnvygRvuvcI9VT-CMp13kU6ESCvBO7zj-9z-2nwlCk4B2IOIE6" style="height: 235px; width: 214px;" width="214" /&gt;&lt;br /&gt;
Bắt chước Chúa trời, ngài dựng nên mọi sự trong sáu ngày, chừa một ngày để cho... mọi sự chạy còn ngài thì thư giãn! Cù tui cũng lấy một ngày nghỉ cho đở cái lưng tra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sáng không vặn đồng hồ báo thức, để rán tí trên giường, nhưng khổ nỗi quen rồi cứ đúng bảy giờ là không còn nhắm mắt được. Bà xã nằm bên thở dài: -cô đơn, tui cô đơn. Thế là an ủi, ủi an cho yên cửa yên nhà. Hai chục phút, nửa giờ là chuyện thường ngày ở nhà! Nửa giờ nữa, dành cho chữa bệnh tại gia: đốt ngãi cứu hơ lưng, hơ vai cho vợ. Rồi lo cho cái thân, hai cái thân: thể dục, công phu, vừa luyện vừa huấn luyện cho người đẹp. Hết suối nguồn tươi trẻ, đến taichi, yoga, chừ thì càn khôn thập linh. Kể ra thì cái công phu ni có tác dụng thiệt. Thế là tám giờ rưỡi sáng! Ra sau nhà tưới cây, vô làm ly trà, tí điểm tâm là đến giờ con đi học. Sáng ni, con gái đầu bận đi thông dịch cho dì nó sớm ở văn phòng bác sĩ, nên tui phải lãnh thêm cái nhiệm vụ chở con gái út và hai đứa cháu đến trường. Có xe buýt đưa rước học sinh đi về, nhưng tui muốn chi em chúng nó có thời gian gần nhau nhiều hơn, nên thôi thì không chi hơn đi xe nhà! -Ba à, ba nhớ ghé nhà thuốc tây mua cho con cái đồ lau răng nghe. Không hiểu, con út muốn mua cái gì. -Thôi thì con nói tiếng Mỹ đi may ra ba còn hiểu nỗi! Ui chao, chợt nhớ ra, chiều ni có hẹn chở gái út đi nha sĩ nữa! Răng của nó hơi vênh tí, mẹ nó cằn nhằn hoài, nên phải cho đi nha sĩ niền lại cho thẳng, năm ngàn đồng cho cái sự đẹp. Thôi thì cũng đáng, nhưng tháng nào cũng y hẹn đến để họ kiểm tra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Về đến nhà hơn chín giờ rưỡi, con chó sủa ăng ắc, đòi đem đi tắm, bộ lông trắng như bông của nó mà để quá một tuần không chăm thì trông không ra gì. Thôi thì tắm chó, nó mừng cào cào vô chân, móng sắc quá, phải cắt bớt, mắt chừ không còn rõ, lạng quạng cắt vô da làm hắn chảy máu, lại phải băng bó! Chừ thì lạy Chúa cho con nghỉ ngơi. Ừ thì con cứ việc nghỉ. Vô phòng tắm rửa ráy. Con mắt lại cứ săm soi. Sao cái gì đen đen bám vô chỗ này. -Ba à, cần phải clean up! Chùi hả, thì phải mần thôi, có cái gì không lau mà sạch đâu, kể cả linh hồn lâu lâu cũng phải đem ra mà ngó, nếu không được sạch thì cũng phải chùi! -Ba à, con đi học rồi nghe. Tiện thể nhờ ba coi cái phong tắm của con có bị dơ thì ba xịt thuốc tẩy, chiều con về chùi! -Ừ thì con đi đi... lái xe cẩn thận. Thôi thì con nó bận học, học là khó nhất, học là trên hết, ba rán mần mấy cái việc vặt cho. Mười hai giờ!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chừ thì bụng hơi đói, bà vợ hồi sáng trước khi đi làm có dặn -Anh nhớ hâm nồi nước dùng trước khi chan vô tô nghe, trưa ni ăn bún bò Huế, sau đó để cho nó sôi chút rồi tắt lửa. -Ô kê anh nhớ. Ra nhà bếp, trên cái cao-tờ và trong sin soong chén chưa rửa vì sáng ni bà vợ có khách hẹn sớm! Ừ thì rửa tí rồi ăn chứ có răng mô. Một giờ chiều!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Quá khứ là chuyện đã qua, hì hì, có nhớ lại cũng chỉ để bâng khuâng vài ba phút. Tương lai là chuyện chưa tới, đố ai biết được thế nào, qui sera sera!,có lo cũng bằng thừa. Hiện tại là quà tặng của thượng đế ban cho mọi người, không phải present là hiện tại mà cũng là quà tặng đó ư?!. Cù lần ơi ráng mà tự tại... &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lạy Chúa chừ thì con biết được ngày thứ bảy là ngày của ngài. Con chỉ có được ngày thứ bảy của mình khi con về trình diện trước mặt ngài, mà ngày đó, thú thật, con chẳng muốn.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2524279508793352147-4977426784584531350?l=thanhculan.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://thanhculan.blogspot.com/feeds/4977426784584531350/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=2524279508793352147&amp;postID=4977426784584531350&amp;isPopup=true' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2524279508793352147/posts/default/4977426784584531350'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2524279508793352147/posts/default/4977426784584531350'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://thanhculan.blogspot.com/2010/11/mot-ngay-nghi.html' title='Một ngày nghỉ'/><author><name>thanh cù lần</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03615637632936160225</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='30' src='http://2.bp.blogspot.com/_bv-PWOtyx_o/SiFcpe6Je4I/AAAAAAAAAAM/c0fP9Wm5IsQ/S220/mother+015.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2524279508793352147.post-6723304740950378812</id><published>2010-10-14T16:12:00.001-04:00</published><updated>2010-10-14T16:14:54.790-04:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='nhatky'/><title type='text'>Vườn chừ... vườn xưa</title><content type='html'>Vườn tôi giờ... hoa lá tràn cây&lt;br /&gt;
&lt;div style="border-bottom: medium none; border-left: medium none; border-right: medium none; border-top: medium none;"&gt;&lt;img _yuid="yui_3_1_1_2_1287087013245143" height="102" src="http://seablogs.zenfs.com/u/1qguKjmGGBkkILWtvnc-/photo/tn_20101015011606789.jpg" style="height: 111px; width: 143px;" width="117" /&gt;&lt;a href="http://seablogs.zenfs.com/u/1qguKjmGGBkkILWtvnc-/photo/tn_20101015011622361.jpg" imageanchor="1" style="cssfloat: undefined;"&gt;&lt;img _yuid="yui_3_1_1_2_1287087013245158" border="0" height="100" src="http://seablogs.zenfs.com/u/1qguKjmGGBkkILWtvnc-/photo/tn_20101015011622361.jpg" style="height: 107px; width: 123px;" width="118" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;Vườn tôi xưa ... trống trải đợi chờ&lt;br /&gt;
&lt;img _yuid="yui_3_1_1_2_128708701324570" height="101" src="http://a367.yahoofs.com/lifestory/1qguKjmGGBkkILWtvnc-_1/blog/tn_20100515111222420.jpg?lb_____DND7TIXGS" style="height: 100px; width: 140px;" width="131" /&gt;&lt;img _yuid="yui_3_1_1_2_1287087013245108" height="99" src="http://a367.yahoofs.com/lifestory/1qguKjmGGBkkILWtvnc-_1/blog/tn_20100530033024306.jpg?lb_____Ddv_1ehkO" style="height: 99px; width: 127px;" width="119" /&gt;&lt;br /&gt;
Nhưng sao tôi vẫn...&lt;br /&gt;
&lt;img _yuid="yui_3_1_1_2_1287087013245183" height="74" src="http://seablogs.zenfs.com/u/1qguKjmGGBkkILWtvnc-/photo/tn_20101015011614919.jpg" style="height: 92px; width: 140px;" width="140" /&gt;&lt;br /&gt;
như mất điều gì:&lt;br /&gt;
&lt;img _yuid="yui_3_1_1_2_1287087013245205" src="http://seablogs.zenfs.com/u/1qguKjmGGBkkILWtvnc-/photo/tn_20101015011630956.jpg" /&gt;&lt;br /&gt;
Thời gian qua đi không trở lại.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2524279508793352147-6723304740950378812?l=thanhculan.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://thanhculan.blogspot.com/feeds/6723304740950378812/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=2524279508793352147&amp;postID=6723304740950378812&amp;isPopup=true' title='1 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2524279508793352147/posts/default/6723304740950378812'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2524279508793352147/posts/default/6723304740950378812'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://thanhculan.blogspot.com/2010/10/vuon-chu-vuon-xua.html' title='Vườn chừ... vườn xưa'/><author><name>thanh cù lần</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03615637632936160225</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='30' src='http://2.bp.blogspot.com/_bv-PWOtyx_o/SiFcpe6Je4I/AAAAAAAAAAM/c0fP9Wm5IsQ/S220/mother+015.jpg'/></author><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2524279508793352147.post-1702003064995105738</id><published>2010-09-24T10:21:00.000-04:00</published><updated>2010-09-24T10:21:16.999-04:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='nhatky'/><title type='text'>Thư rãn cuối tùn: Tác dụng của số không</title><content type='html'>&lt;img class="rg_i" height="158" id="1xscx4Nn7Q-ktM:l" onload="this.style.display='inline';" src="" style="display: inline; height: 158px; width: 190px;" width="190" /&gt;Có một vị thông thái, nghèo sống cạnh một&amp;nbsp;ông nhà giàu.&lt;br /&gt;
Một hôm nhà thông thái ngửng mặt lên trời&amp;nbsp; trách ông xanh:&lt;br /&gt;
-Hởi ông thiên, sao ngài bất công đến thế! Để thằng ngu được giàu mà tui thì khổ dậy nè ... chời!&lt;br /&gt;
Tất nhiên là ông địa hiện ra và cho nhà thai thống ba điều ước.&lt;br /&gt;
-Mi thông thái đáng được hưởng lộc giời, nhưng vì mi còn cái tính hay ganh tỵ nên hễ mi có được cái gì thì nhà giàu kia sẽ được gấp đôi. Cho mi một phút suy nghĩ.... Nào bắt đầu!&lt;br /&gt;
-Con ước có một cô vợ tuyệt đẹp.&lt;br /&gt;
Lập tức một hoa hậu tiên giới xuất hiện bên mình nhà thông thái. Nhìn sang&amp;nbsp;nhà kia, nhà thông thái thấy hai nàng tiên nga đang ỏng ẻo cùng lão nhà giàu.&lt;br /&gt;
-Con ước...cái của quý của con ngắn lại một nửa...&lt;br /&gt;
Bên kia, ông nhà giàu đang khóc lớn.&lt;br /&gt;
-Dạ...hì hì. Bây giờ thì con muốn nhân ba chiều dài hiện có.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2524279508793352147-1702003064995105738?l=thanhculan.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://thanhculan.blogspot.com/feeds/1702003064995105738/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=2524279508793352147&amp;postID=1702003064995105738&amp;isPopup=true' title='2 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2524279508793352147/posts/default/1702003064995105738'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2524279508793352147/posts/default/1702003064995105738'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://thanhculan.blogspot.com/2010/09/thu-ran-cuoi-tun-tac-dung-cua-so-khong.html' title='Thư rãn cuối tùn: Tác dụng của số không'/><author><name>thanh cù lần</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03615637632936160225</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='30' src='http://2.bp.blogspot.com/_bv-PWOtyx_o/SiFcpe6Je4I/AAAAAAAAAAM/c0fP9Wm5IsQ/S220/mother+015.jpg'/></author><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2524279508793352147.post-920206606584922491</id><published>2010-08-30T11:20:00.003-04:00</published><updated>2010-08-30T11:26:02.094-04:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='nhatky'/><title type='text'>Có thể bạn chưa biết: Đức Cha Micae Hoàng Đức Oanh</title><content type='html'>&lt;div class="separator" style="border-bottom: medium none; border-left: medium none; border-right: medium none; border-top: medium none; clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/_bv-PWOtyx_o/THvNPRYUETI/AAAAAAAAAV0/-UDvyhn-nqg/s1600/untitled.bmp" imageanchor="1" style="clear: left; cssfloat: left; float: left; margin-bottom: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" ox="true" src="http://3.bp.blogspot.com/_bv-PWOtyx_o/THvNPRYUETI/AAAAAAAAAV0/-UDvyhn-nqg/s320/untitled.bmp" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;Một hôm môn đệ hỏi thầy: thưa thầy, hạnh phúc là gì? Tự do là gì? Ông thầy không trả lời. Mấy ngày sau nhà hiền sĩ gọi người đệ tử đi chơi, đến nhại mồ hôi rồi nhảy xuống khúc sông tắm. Khi đang tắm vui vẻ mát mẻ, nói chuyện trời đất mông lung. Thì ông thầy bất thình lình túm tóc của người học trò dí xuống, nó ngộp thở nó ngoi lên. Dí xuống lần thứ hai, nó ngộp thở nó ngoi lên. Ông thầy dí lần thứ ba nó gần chết, nó đạp ổng một cái. Ông thầy buông nó ra, nó ngoi lên, ông thầy hỏi: Con đã hiểu hạnh phúc là gì chưa? Tự do là gì chưa?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và tôi nói, người có niềm tin tôn giáo cũng như anh đệ tử kia vậy. Người có niềm tin tôn giáo cũng tha thiết được sống với niềm tin của mình. Hệ ai mà ép buộc thì chịu không nổi. Ép lần thứ nhất ráng chịu. Ép lần thứ hai cũng ráng mà chịu. Ép lần thứ ba thì chúng tôi cũng phải đạp&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;nbsp;&lt;em&gt;&lt;span style="color: blue;"&gt;&lt;strong&gt;Mời các&amp;nbsp; Blog- hữu xem thêm tại &lt;a href="http://www.nuvuongcongly.net/hinh-anh-tu-lieu/t%e1%ba%a5n-phong-pho-t%e1%ba%bf-t%e1%ba%a1i-dcct-sai-gon-bai-gi%e1%ba%a3ng-c%e1%bb%a7a-d%e1%bb%a9c-cha-micae-hoang-d%e1%bb%a9c-oanh/"&gt;ĐÂY&lt;/a&gt; , nếu vô không được thì tạm xem link &lt;a href="http://khotulieu.blogspot.com/"&gt;NÀY&lt;/a&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2524279508793352147-920206606584922491?l=thanhculan.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://thanhculan.blogspot.com/feeds/920206606584922491/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=2524279508793352147&amp;postID=920206606584922491&amp;isPopup=true' title='2 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2524279508793352147/posts/default/920206606584922491'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2524279508793352147/posts/default/920206606584922491'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://thanhculan.blogspot.com/2010/08/co-ban-chua-biet-uc-cha-micae-hoang-uc.html' title='Có thể bạn chưa biết: Đức Cha Micae Hoàng Đức Oanh'/><author><name>thanh cù lần</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03615637632936160225</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='30' src='http://2.bp.blogspot.com/_bv-PWOtyx_o/SiFcpe6Je4I/AAAAAAAAAAM/c0fP9Wm5IsQ/S220/mother+015.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/_bv-PWOtyx_o/THvNPRYUETI/AAAAAAAAAV0/-UDvyhn-nqg/s72-c/untitled.bmp' height='72' width='72'/><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2524279508793352147.post-7565388393503548678</id><published>2010-08-24T12:16:00.000-04:00</published><updated>2010-08-24T12:16:05.726-04:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='nhatky'/><title type='text'>Làm dáng: Nước hoa</title><content type='html'>&lt;div align="left" class="separator" style="border-bottom: medium none; border-left: medium none; border-right: medium none; border-top: medium none; clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/_bv-PWOtyx_o/THPv8yigITI/AAAAAAAAAVk/tVpkM3jJZRA/s1600/Crystal-Perfume-Bottle-Blue-Love.jpg" imageanchor="1" style="clear: left; cssfloat: left; float: left; margin-bottom: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="200" ox="true" src="http://1.bp.blogspot.com/_bv-PWOtyx_o/THPv8yigITI/AAAAAAAAAVk/tVpkM3jJZRA/s200/Crystal-Perfume-Bottle-Blue-Love.jpg" width="200" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Cù lần quả là quá cù lần. Nhớ năm xưa, cách đây khoảng mười lăm năm, tui đặng một người chị ở Mỹ gởi tặng một chai nước hoa, hàng hiệu đàng hoàng. Tui quý lắm, không phải vì tui thích ngửi, nhưng quý là vì cái tình, cái nghĩa. Chỉ khi nào đi ăn tiệc tui mới xịt tí! Cho đến một hôm rãnh rỗi, mưa thu rả rích, tui&amp;nbsp;ngồi tẳn mẳn nhớ về bà chị tốt bụng bèn&amp;nbsp;đem chai nước thơm ra ngắm nghía, thấy có hàng chữ: Eau&amp;nbsp;de Toilette. Cù tui ngày còn bé có trọ trẹ vài ba chữ tiếng Pháp bèn hiểu rằng : nước dành cho cầu tiêu! Thế là cứ nhằm bà chị mà ngấm ngầm ... trách hận suốt mấy tiếng đồng hồ! Cho đến khi bà xã tui đi làm về mới&amp;nbsp;được minh ... cái&amp;nbsp;đầu. Cù tui cũng không ngờ người bạn&amp;nbsp;đời chung chăn mấy chục năm lại rành&amp;nbsp;nước bông&amp;nbsp;đến thế&amp;nbsp;...Đây nè ông Cù lần ơi:&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Loại nước hoa có mùi hương đắt và kéo dài lâu nhất là Parfum thường chứa 30 - 40% tinh dầu. Nước hoa chính hãng nếu xịt vài giọt lên da có thể giữ mùi được từ 6 - 9 giờ. Đây là loại nước hoa thường được dùng vào buổi tối hoặc vào những dịp đặc biệt.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Loại Eau de parfum thường được dùng vào ban ngày, chứa từ 8 - 14% tinh dầu. Đây là loại không giữ được mùi lâu như parfum, nó chỉ giữ được mùi trong 4 - 5 giờ.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Eau de toilette là loại giữ mùi kém nhất, chỉ chứa 3 - 8% tinh dầu và chỉ giữ được mùi trong 2 - 3 giờ. Đây là loại thích hợp để dùng vào mùa hè nóng nực khi đi làm hoặc dùng hàng ngày.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Nhân có mua tặng cho mấy đưa em vài chai nước hoa. Cù tui bèn nhớ đến chuyện xưa.... Ngoài trời lại đang mưa.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2524279508793352147-7565388393503548678?l=thanhculan.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://thanhculan.blogspot.com/feeds/7565388393503548678/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=2524279508793352147&amp;postID=7565388393503548678&amp;isPopup=true' title='2 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2524279508793352147/posts/default/7565388393503548678'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2524279508793352147/posts/default/7565388393503548678'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://thanhculan.blogspot.com/2010/08/lam-dang-nuoc-hoa.html' title='Làm dáng: Nước hoa'/><author><name>thanh cù lần</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03615637632936160225</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='30' src='http://2.bp.blogspot.com/_bv-PWOtyx_o/SiFcpe6Je4I/AAAAAAAAAAM/c0fP9Wm5IsQ/S220/mother+015.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/_bv-PWOtyx_o/THPv8yigITI/AAAAAAAAAVk/tVpkM3jJZRA/s72-c/Crystal-Perfume-Bottle-Blue-Love.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2524279508793352147.post-4850219235131902948</id><published>2010-08-07T10:50:00.000-04:00</published><updated>2010-08-07T10:50:26.636-04:00</updated><title type='text'>Sự thật về sự tháo chạy của thứ trưởng Bộ GD-ĐT Nguyễn Thị Nghĩa</title><content type='html'>Xin đăng lại bài sau đây từ trang Bô-Xít Việt nam&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Từ lâu rồi, nhiều người đã được biết những tin tức về việc Trần Văn Chính – thực chất là hai anh em nhà Trần Văn Chính – quyết tâm chiếm lấy bằng được Trường Đại học Phan Châu Trinh. Một anh Vụ phó Vụ Tổ chức cán bộ của Bộ Giáo dục &amp;amp; Đào tạo về hưu, khiếp! Tiền đâu mà lắm thế! Anh ta góp cổ phần, rồi đang định lấn chiếm toàn bộ ngôi trường Phan Châu Trinh – một cơ sở giáo dục quyết tâm không mở trường tư thục để sinh lời, mà chỉ một lòng một dạ mở mang dân trí và chấn hưng dân khí.&lt;br /&gt;
Bài “tường thuật” sinh động dưới đây cho thấy mấy con bạch tuộc ở cái Bộ Giáo dục &amp;amp; Đào tạo đã thò râu và vòi đi xa như thế nào. Nhưng thời thế đã đổi thay! Đừng nghĩ cứ như những năm 1960, cứ giơ cái Ban Cán sự ra, thì ai ai cũng sợ và ai đó thì muốn làm gì cứ làm. Người ta quên mất là ngay khi nền dân chủ còn bị bóp nghẹt, thì những con người thông minh và trung thực vẫn biết dùng cái đối sách tuyệt vời Tây họ gọi là tit for tat còn Ta thì gọi là ăn miếng trả miếng – và còn hơn Tây nữa, ấy là biết trả miếng theo phương thức tương kế tựu kế. Nói cho dễ hiểu là anh có Ban cán sự thì “bọn choa” đây cũng có Ban cán sự chớ sao?&lt;br /&gt;
Đầu nhứng năm 1980, nhà giáo dục Hồ Ngọc Đại – giải thưởng Giáo dục Phan Châu Trinh 2009 – chủ trương giỡ ra làm lại từ đầu. Đến nay, có lẽ lời hô hào quá hiền hòa đó cần thay đổi, vứt đi làm lại từ đầu để thay bằng một cái khác hoàn toàn khác, có lẽ là điều hợp lý nhất.&lt;br /&gt;
Trong khi chờ đợi, có ai ở quý Bộ đứng ra cãi lại bài tường thuật này không đây? Chẳng lẽ chỉ là giá áo túi cơm thôi à? Không có ai đủ tài năng và dũng khí đứng ra bảo vệ đồng chí Nguyễn Thị Nghĩa ư?&lt;br /&gt;
Phạm Toàn &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
1. Đoàn công tác của Bộ Giáo dục &amp;amp; Đào tạo do Thứ trưởng Nguyễn Thị Nghĩa dẫn đầu vào làm việc tại Trường Đại học Phan Châu Trinh ngày 5/8/2010 được bắt đầu lúc 8 giờ 15 phút. Phóng viên các báo Tuổi trẻ, Giáo dục thời đại, Người lao động… chuẩn bị máy quay, ghi âm sẵn sàng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay sau lời mở đầu của Thứ trưởng Nguyễn Thị Nghĩa yêu cầu không đối thoại mà chỉ thực hiện ba bốn nội dung của chương trình nghị sự, bà lấy lý do Bộ còn làm việc với Đại học Đà Nẵng lúc 9h 30 nên cuộc họp chỉ có thể diễn ra trong vòng một giờ. Lập tức ông Nguyên Ngọc Chủ tịch Hội đồng Quản trị lên tiếng phê phán lối làm việc vô trách nhiệm này của bà Thứ trưởng: Tôi vô cùng kinh ngạc khi chứng kiến một đoàn công tác mười người đầy đủ các ban bệ của Bộ do một Thứ trưởng dẫn đầu vào làm việc với Trường, để giải quyết một việc lớn, âm ỉ dư luận từ mấy năm qua, mà lại không cho đối thoại và chỉ làm trong một giờ đồng hồ! Làm như vậy thì làm làm gì cho tốn thời gian tiền bạc của dân, bà không biết xót những đồng tiền này à?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ông Chủ tịch Hội đồng quản trị cũng nói huỵch toẹt “Bà thứ trưởng Nguyễn Thị Nghĩa và mười thành viên của đoàn công tác Bộ Giáo dục &amp;amp; Đào tạo đang tất bật, tận tụy, chăm chỉ, cặm cụi làm theo kịch bản của Trần Văn Chính, một cán bộ lãnh đạo của Bộ đang bị nhà trường tố cáo tham nhũng, hối lộ. Trần Văn Chính là một cán bộ của Bộ có tham gia cổ đông, luôn có thái độ chống đối phá phách ngăn cản Chủ tịch Hội đồng quản trị bằng việc đút lót cho những kẻ biến chất ở cơ quan Bộ. Âm mưu của Trần Văn Chính đó là quyết loại trừ cho được Hiệu trưởng nhà trường, quyết phá không cho tuyển sinh, quyết quy kết bằng được những điều mà Trần Văn Chính đã mớm trong kết luận thanh tra 108…&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng điều trớ trêu là trong Quyết định của bà Nghĩa lại không có câu: “Quyết định này thay thế cho Quyết định đã ban hành trước đây” (Tháng 3/2010 Thứ trưởng Phạm Vũ Luận nay là Bộ trưởng đã ký quyết định cho phép nhà trường được tuyển 650 chỉ tiêu đi học cao đẳng vào các ngành)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và Chủ tịch HĐQT Nguyên Ngọc đã tuyên bố trả lại cái quyết định tạm dừng tuyển sinh đại học năm 2010 mà bà Nghĩa đã ký trái với quy định hành chính này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
2. Nhưng chưa hết, trước đó đoàn công tác của bà Thứ trưởng đã có buổi làm việc với đông đủ bá quan văn võ của thành phố Hội An để truyền đạt mệnh lệnh của Ban cán sự đảng Bộ Giáo dục &amp;amp; Đào tạo về loại trừ ông Phan Ngọc Thu ra khỏi chức vụ Hiệu trưởng nhà trường theo đúng kịch bản của Trần Văn Chính..&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bí thư Thành ủy Hội An đã chỉ thẳng vào mặt bà Thứ trưởng: Không phải tôi đem 5 thường vụ và lãnh đạo các đoàn thể đến đây ngồi họp để làm cảnh cho cái trò truyền đạt này của chị nhé! Chúng tôi đến đây là để bàn bạc với chị chứ không phải để ngồi nghe chị lệnh! Làm Thứ trưởng như chị đừng tưởng ngon, tôi đây cũng thừa sức làm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ông mắng tiếp: Ông Thu là Bí thư chi bộ nhà trường, là đảng viên do địa phương tôi quản lý, tại sao không ai bàn bạc trước với tôi chuyện này. Ban cán sự đảng của Bộ Giáo dục là cái gì? Là cái gì đó thì tôi cũng không cần biết, tôi không quan tâm, nhưng muốn can thiệp vào tổ chức trực thuộc của tôi, vào đảng viên của tôi, thậm chí muốn hiểu định nghĩa sai phạm nghiêm trọng là như thế nào thì phải vào đây mà làm việc. Chị là cái gì, chị là Thứ trưởng thôi chứ chị to hơn đảng à! Tôi sẽ báo cáo ra Ban bí thư trung ương đảng chuyện này chứ tôi không để yên đâu, đừng có quen thói cửa quyền đứng trên luật pháp!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
3. Bị bẽ mặt, Thứ trưởng cùng bầu đoàn thê tử luống cuống rời phòng họp văn phòng Thành ủy. Tay Thư ký đoàn vội đi riêng gặp vị Bí thư này để xin ý kiến giải quyết, vì quyết định sa thải đã mang đi rồi mà không công bố thì biết ăn nói làm sao với Bộ trưởng đây. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vị Bí thư Thành ủy nói ngay:&lt;br /&gt;
Các anh phải biết lường trước cách ứng xử của Trường đại học Phan Châu Trinh nếu đưa ra công bố quyết định này:&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thứ nhất, Trường sẽ nói: bà Thứ trưởng hiện đang là bị đơn của nhà trường kiện lên Thanh tra Chính phủ vì tội cùng Phó thanh tra Bộ Phạm Ngọc Trúc tiếp tay, bao che cho các hành vi vô đạo đức, trái pháp luật của nhóm tố cáo nhà trường, nên bà không có tư cách gì để đứng ra công bố quyết định. Nếu nhà trường tuyên bố như vậy với bà Nghĩa, các anh sẽ làm gì, chịu trận với nhau cả lũ chứ gì!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thứ hai, Quyết định 61 quy định nhiệm vụ của HĐQT là bầu Hiệu trưởng, bây giờ anh muốn phế truất thì ít nhất cũng phải có ý kiến của HĐQT đề nghị đã chứ, anh tùy tiện làm ngang xương trái luật mà được à. Nếu bà Nghĩa cứ công bố Quyết định, ông Nguyên Ngọc sẽ lôi ngay điều 14 của Quyết định 61 về quyền của Chủ tịch HĐQT, để lập tức trình bổ nhiệm ngay chính… ông Thu, thế thì các anh nói sao, các anh chỉ bẽ mặt thôi chứ sao, vì họ làm đúng luật, Quyết định Thủ tướng cho phép vậy mà, đúng không!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thứ ba, cái này là ứng xử của tôi chứ không phải của trường, như tôi đã nói hồi nãy, cái trường này là niềm tự hào của nhân dân Quảng Nam, của nhân dân Hội An chúng tôi, tôi phải bảo vệ đến cùng, Hiệu trưởng là đảng viên của tôi, tôi cũng bảo vệ đến cùng. Các anh quy cái chữ sai phạm nghiêm trọng vào để có cớ áp vào điều luật để xử ông Thu thì đó là quyền của các anh, đối với tôi và rất nhiều người khác việc tuyển sinh năm đó của ông Thu là rất nhân văn, rất hợp đạo lý tình người mà Bộ phải rút kinh nghiệm sâu sắc, đừng nên đứng trên sự vô cảm và xơ cứng để quy kết sự việc. &lt;br /&gt;
Có thể sự bảo vệ đến cùng đó cũng sẽ có cái giá của nó. Vì thế, nếu ngày mai bà Thứ trưởng công bố quyết định miễn nhiệm ông Thu, tôi sẽ lập tức cho thu hồi ngay miếng đất này. Thu hồi ngay lập tức! Tôi thu hồi vì đã hết hạn cho nhà trường mượn. Còn 1500 sinh viên kia thì bà Thứ trưởng tự đi mà giải quyết, muốn giải quyết phân phối về trường nào thì tùy bà, chúng tôi không cần biết!&lt;br /&gt;
Đó là chưa tính đến tình huống các anh sẽ bị khóa trái cổng lại không cho về. Nhà trường sẽ nhốt Thứ trưởng lại để sinh viên kéo đến hỏi chuyện. Tôi không dọa đâu vì chuyện này nó đã xảy ra ở Điện Bàn mấy tháng trước rồi. Tôi cẩn thận dặn các anh vậy để các anh tính.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chết khiếp vì sự phản ứng quá mạnh mẽ của các cấp chính quyền địa phương và nhà trường, ngay đêm mồng 4/8/2010 bà Thứ trưởng vội vã xin gấp ý kiến chỉ đạo cấp trên và đã phải rút lại quyết định sa thải ông Phan Ngọc Thu, chỉ công bố vội vã cái quyết định không cho tuyển sinh, nhưng rồi cũng bị Nguyên Ngọc nhờ chị đưa về cho Bộ trưởng, chứ cũng chẳng thèm cầm xem.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không cho ai phát biểu thêm, Thứ trưởng cùng bầu đoàn thê tử vội vã ra xe... chuồn gấp! Toàn bộ thời gian chuẩn bị công phu từ mấy tháng trước, nào là thông báo cho Ủy ban nhân dân tỉnh, thông báo cho HĐQT nhà trường, mail qua fax lại… vì sự thành công của môt chuyến công cán, cuối cùng vì quá khiếp sợ, bà Thứ trưởng chỉ làm việc ở trường hết có 56 phút và không thể nào hoàn thành được kịch bản của Trần Văn Chính đã soạn ra!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
TT&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
(Đà Nẵng)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;nbsp;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2524279508793352147-4850219235131902948?l=thanhculan.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://thanhculan.blogspot.com/feeds/4850219235131902948/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=2524279508793352147&amp;postID=4850219235131902948&amp;isPopup=true' title='2 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2524279508793352147/posts/default/4850219235131902948'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2524279508793352147/posts/default/4850219235131902948'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://thanhculan.blogspot.com/2010/08/su-that-ve-su-thao-chay-cua-thu-truong.html' title='Sự thật về sự tháo chạy của thứ trưởng Bộ GD-ĐT Nguyễn Thị Nghĩa'/><author><name>thanh cù lần</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03615637632936160225</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='30' src='http://2.bp.blogspot.com/_bv-PWOtyx_o/SiFcpe6Je4I/AAAAAAAAAAM/c0fP9Wm5IsQ/S220/mother+015.jpg'/></author><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2524279508793352147.post-2844420552030724454</id><published>2010-06-18T18:50:00.001-04:00</published><updated>2010-06-18T18:51:04.830-04:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='nhatky'/><title type='text'>Xin  được sửa một chữ...</title><content type='html'>Nắng Thủy Tinh&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tác giả: Trịnh Công Sơn&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Màu nắng hay là màu mắt em&lt;br /&gt;
Mùa thu mưa bay cho tay mềm&lt;br /&gt;
Chiều nghiêng nghiêng bóng nắng qua thềm&lt;br /&gt;
Rồi có hôm nào mây bay lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lùa nắng cho&lt;span style="color: red; font-size: large;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt; buồn&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt; vào tóc em&lt;br /&gt;
Bàn tay xanh xao đón ưu phiền&lt;br /&gt;
Ngày xưa sao lá thu không vàng&lt;br /&gt;
Và nắng chưa vào trong mắt em&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Em qua công viên bước chân âm thầm&lt;br /&gt;
Ngoài kia gió mây về ngàn&lt;br /&gt;
Cỏ cây chợt lên màu nắng&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Em qua công viên mắt em ngây tròn&lt;br /&gt;
Lung linh nắng thủy tinh vàng&lt;br /&gt;
Chợt hồn buồn dâng mênh mang&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chiều đã đi vào vườn mắt em&lt;br /&gt;
Mùa thu qua tay đã bao lần&lt;br /&gt;
Ngàn cây thắp nến lên hai hàng&lt;br /&gt;
Để nắng đi vào trong mắt em&lt;br /&gt;
(Màu nắng bây giờ trong mắt em)&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2524279508793352147-2844420552030724454?l=thanhculan.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://thanhculan.blogspot.com/feeds/2844420552030724454/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=2524279508793352147&amp;postID=2844420552030724454&amp;isPopup=true' title='3 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2524279508793352147/posts/default/2844420552030724454'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2524279508793352147/posts/default/2844420552030724454'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://thanhculan.blogspot.com/2010/06/xin-uoc-sua-mot-chu.html' title='Xin  được sửa một chữ...'/><author><name>thanh cù lần</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03615637632936160225</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='30' src='http://2.bp.blogspot.com/_bv-PWOtyx_o/SiFcpe6Je4I/AAAAAAAAAAM/c0fP9Wm5IsQ/S220/mother+015.jpg'/></author><thr:total>3</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2524279508793352147.post-279913344984323363</id><published>2010-06-14T17:47:00.001-04:00</published><updated>2010-06-14T17:47:17.930-04:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='nhatky'/><title type='text'>Ngọt ngào một thoáng</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Ngọt ngào&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Một lần lầm lỡ, tôi đã tưởng em không bao giờ trở lại. Nhưng tạ ơn đời, tạ ơn em, em lại đến. Bên tôi em mơ màng mở trang tiểu thuyết, tôi mân mê bàn tay em, năm ngón tay bệnh hoạn, năm ngón tay nuôi sống đời tôi. Tiếng nhạc nào du dương dặt dìu. Em nhìn tôi nhẹ nhàng, im lặng, thời gian như ngừng trôi…&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Lần này em lại ra đi, và tôi mong em trở lại đúng chu kỳ. Nửa tháng hay nhanh hơn càng tốt, để cơn nhung nhớ tôi được nguôi ngoai, để tôi thôi khắc khoải đợi chờ, em lại mang đến cho tôi nụ cười, mang cho tôi nguồn sống.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Cũng có thể em không bao giờ trở lại, nỗi mong chờ tôi rồi rơi vào quên lãng, cơn mưa mới sẽ rửa sạch đi làn bụi mỏng trong mắt tôi. Tôi vẫn yêu đời từng ngày, từng tháng. Sẽ có người khác ngồi ở chỗ em thương ngồi, tôi vẫn như quán tính lại vuốt ve bàn tay ai, nhẹ nhàng, chịu đựng.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Và cuộc sống cứ như thế, cứ trôi.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2524279508793352147-279913344984323363?l=thanhculan.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://thanhculan.blogspot.com/feeds/279913344984323363/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=2524279508793352147&amp;postID=279913344984323363&amp;isPopup=true' title='1 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2524279508793352147/posts/default/279913344984323363'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2524279508793352147/posts/default/279913344984323363'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://thanhculan.blogspot.com/2010/06/ngot-ngao-mot-thoang.html' title='Ngọt ngào một thoáng'/><author><name>thanh cù lần</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03615637632936160225</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='30' src='http://2.bp.blogspot.com/_bv-PWOtyx_o/SiFcpe6Je4I/AAAAAAAAAAM/c0fP9Wm5IsQ/S220/mother+015.jpg'/></author><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2524279508793352147.post-1847547889235575526</id><published>2010-06-03T11:05:00.003-04:00</published><updated>2010-06-06T13:50:57.370-04:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='nhatky'/><title type='text'>Buổi sáng</title><content type='html'>Bạn gởi giấy mời dự tiệc mừng con gái tốt nghiệp, tiệc chiều, bốn giờ chiều. Mình lụi cụi dậy từ 4 giờ sáng, ra phi trường, vé máy bay mua từ tháng trước. Biết rằng&amp;nbsp;đến giờ tiệc bạn bận,&amp;nbsp;đâu có nói chuyện gì&amp;nbsp;được với nhau nên&amp;nbsp;mình muốn gặp bạn vào buổi mai.&lt;br /&gt;
Bạn ra&amp;nbsp;đón mình khi vừa xuống máy bay,&amp;nbsp;ngồi vào xe, bạn&amp;nbsp;đã tâm&amp;nbsp;sự ngay chuyện dạy dỗ con cái. Vẫn như xưa, vẫn "ưu tư" vẫn "lắng&amp;nbsp;đọng" về nguồn gốc, về quê hương, vẫn lo lắng về sự khủng hoảng gốc tích của thế hệ con cháu trên xứ người.&lt;br /&gt;
Buổi sáng ở Phila rất mát, nhà bạn ở trên sườn đồi, ngôi nhà cũ nhưng ấm cúng. Mình bắc ghế ngoài vườn nói chuyện. Bạn lại vẫn như xưa, vẫn "nghĩa rằng là", vẫn say mê với những lý thuyết vật lý, vẫn rất khúc chiết khi trình bày một vấn đề khoa học, mình và bạn nói chuyện về lý thuyết vật lý hiện đại. Bạn đang theo đuổi, mình thì&amp;nbsp;đã giả từ...nhưng trong một nghĩa nào đó giả từ hay theo đuổi cũng như nhau. &lt;br /&gt;
Nắng mai luồn qua tàng cây cổ thụ, nắng mai nhuộm&amp;nbsp;đỏ lá cây &amp;nbsp;japanese maple...&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2524279508793352147-1847547889235575526?l=thanhculan.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://thanhculan.blogspot.com/feeds/1847547889235575526/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=2524279508793352147&amp;postID=1847547889235575526&amp;isPopup=true' title='1 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2524279508793352147/posts/default/1847547889235575526'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2524279508793352147/posts/default/1847547889235575526'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://thanhculan.blogspot.com/2010/06/som-mai.html' title='Buổi sáng'/><author><name>thanh cù lần</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03615637632936160225</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='30' src='http://2.bp.blogspot.com/_bv-PWOtyx_o/SiFcpe6Je4I/AAAAAAAAAAM/c0fP9Wm5IsQ/S220/mother+015.jpg'/></author><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2524279508793352147.post-8027776639645895223</id><published>2010-05-14T12:27:00.002-04:00</published><updated>2010-05-14T13:04:19.121-04:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='nhatky'/><title type='text'>Làm vườn.</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Thời điểm này, bông ba nở rộ. Ngò, cải, ớt, rau răm, rau húng đang mùa. &amp;nbsp;Mấy đứa em vợ tui cứ chủ nhật là mang đến nhà&amp;nbsp;cho một bó đại, ăn không hết... Bà xã tui bèn đề nghị: sao anh không mần ... vườn. Vừa để thư giãn, lại có cái để dùng. &lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Ý kiến hay, tui bèn xuất chiêu. Ở đây nhà này cách nhà nọ khá xa, không vách liền vách như ở phố quê mình.&amp;nbsp;Đất người ta đem trồng cỏ và cây bóng mát. Hễ cứ thấy nhà nào có vài cây ăn trái sau nhà hoặc một khoảng rau xanh thì chắc mẫm chủ nhà là người Việt hoặc Căm&amp;nbsp;Bốt. Hì hục cả mấy tuần: nào là xịt thuốc diệt cỏ, dọn cỏ khô,&amp;nbsp;xới&amp;nbsp;đất, lặt&amp;nbsp;rể, lát gạch lối ra,&amp;nbsp;đầm&amp;nbsp;đất, rồi lát gạch chung quanh... Tui&amp;nbsp;ra bản vẽ,&amp;nbsp;ông bạn già tới giúp, hai anh em hì hà hì hục, bưng bê,&amp;nbsp;đầm dậm, cưa cắt... lưng mỏi nhừ, tay chân&amp;nbsp;tơi tả &amp;nbsp;suốt&amp;nbsp;mấy tuần, tiếng là mấy tuần nhưng mỗi tuần tui chỉ rãnh có một ngày&amp;nbsp;để mần việc nhà thôi! Cuối cùng công trình ... tháng 5 cũng hoàn thành: Một&amp;nbsp;mãnh sân gạch nhỏ, giữa là&amp;nbsp;đám&amp;nbsp;đất trồng, phía trên&amp;nbsp;chiếc giàn gổ treo tòn ten hai chậu bông dây tím&amp;nbsp;xinh xắn.&amp;nbsp;Ông bạn tui khéo tay, cho ba hàng bông&amp;nbsp;đỏ nhỏ chạy lấy viền,&amp;nbsp;ở giữa trồng hai cây sống&amp;nbsp;đời bông&amp;nbsp;đỏ tươi, bốn góc trồng tulip trắng. Một dây nho tơ&amp;nbsp;đang cố sức vươn lên giàn...&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Lòng hí hửng, sáng nay tui kêu bà xã ra ngắm vườn nghiệm thu. Thế nào cũng được điểm 9 trở lên! Cù tui tơ tưởng tối nay thế nào cũng được phần thưởng đậm. Nàng khen đẹp, đẹp rồi dáo dác nhìn quanh như&amp;nbsp;đang kiếm cái gì...- Thế anh trồng hành ngò rau ớt ở mô!&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2524279508793352147-8027776639645895223?l=thanhculan.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://thanhculan.blogspot.com/feeds/8027776639645895223/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=2524279508793352147&amp;postID=8027776639645895223&amp;isPopup=true' title='1 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2524279508793352147/posts/default/8027776639645895223'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2524279508793352147/posts/default/8027776639645895223'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://thanhculan.blogspot.com/2010/05/lam-vuon.html' title='Làm vườn.'/><author><name>thanh cù lần</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03615637632936160225</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='30' src='http://2.bp.blogspot.com/_bv-PWOtyx_o/SiFcpe6Je4I/AAAAAAAAAAM/c0fP9Wm5IsQ/S220/mother+015.jpg'/></author><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2524279508793352147.post-4916018292142217130</id><published>2010-05-02T14:10:00.001-04:00</published><updated>2010-05-02T14:12:24.550-04:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='nhatky'/><title type='text'>Đô vật</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Môn võ này, Cù Lần tui không kham, vì thể hình không đạt. Tuy hồi trẻ cũng mày mò biết vài miếng judo. Nhưng Cù tui muốn "tham lụn" để giúp quý blog-hữu tránh ngón đòn này...&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Đô vật hay còn gọi là... tiền hành. Sống ở trên đời, tui có thể khẳng định một câu, có thể có giá trị tuyệt đối, là không ai khỏi có lúc&amp;nbsp;bị tiền hành, kể các các bậc tu hành... chưa thành chánh quả! Dành dụm được năm triệu tháng này, tháng sau cố gắng thêm mươi triệu để ngắm nghé chiếc xe mới. Có được dăm ngàn đô cất trong tủ, cố gắng làm sau thành mười ngàn để sửa lại cái nhà. Dành dụm được mươi triệu, chưa đủ xây cái kim tỉnh, thôi thì xin con cháu thêm vài triệu để xây cho xong cái chỗ nằm ngủ&amp;nbsp;ngàn thu! Những nhu cầu này&amp;nbsp;thật chính đáng, thật cần thiết. Có nhu cầu thì có phấn&amp;nbsp;đấu, có vươn, có bươn, thì xã hội mới tiến, mới có phố có phường, có xe hơi, có nhà lầu, có xí nghiệp, có cảng, có sân gôn, có hỏa&amp;nbsp;tiển, tầu bay, tàu lặn ... vân vân và vân vân. Thế thì có chi mô&amp;nbsp;để mà "tham" với "lụn"&amp;nbsp;&amp;nbsp;rõ là&amp;nbsp;ông Cù&amp;nbsp;lần!&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Tui có một anh bạn trẻ hơn tui&amp;nbsp;một con giáp, lý "lụn" thì cũng giỏi. Chuyến này tui mần cho&amp;nbsp;đến&amp;nbsp;hết cái hạn lease (thuê) là tui ngưng, dành thì giờ chăm sóc hai&amp;nbsp;đứa nhỏ. Rứa thời hạn&amp;nbsp;đó là mấy năm? Năm năm. Ui chao ui, năm năm nửa thì con chú hắn&amp;nbsp;đâu cần chú chăm, khi nớ một là hắn chăm cho chú hai là chú không còn con&amp;nbsp;để mà chăm nữa! Một anh bạn khác cũng giỏi "kế hạch". Tui&amp;nbsp;và vợ cố gắng cày&amp;nbsp;để trả&amp;nbsp;off cái nhà. Rứa thời hạn là bao lâu? Ba chục năm, nhưng tui cố trả xong trong&amp;nbsp;năm năm. Ui chao ui! Khi mần&amp;nbsp;"lon" (mượn nợ ngân hàng) người ta&amp;nbsp;đã tham khảo đủ mọi&amp;nbsp;điều, căn cứ trên thu nhập, khả năng, sức khỏe... Tui&amp;nbsp;cà rởn: Chắc khi trả xong nợ nhà, chú mày phải&amp;nbsp;đổi chỗ&amp;nbsp;ở. Không anh, tui&amp;nbsp;đâu có thích thay nhà.&amp;nbsp;&amp;nbsp;Ý tui nói là chú mi không cần nhà nữa. Anh nói răng lạ rứa. Chơ chú mi cày kiểu nớ, năm năm nữa chú mi có còn sống mô mà ...&amp;nbsp;ở!.&amp;nbsp;Đồ&amp;nbsp;Cù lần, phi thực tế, sống chi mà&amp;nbsp;như&amp;nbsp;ở trên mây trên gió! &lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Không, xin thưa: tui rất thực tế. Bạn&amp;nbsp;nói đi cày&amp;nbsp;để lo&amp;nbsp;cho tương lai con cái, nhưng tui hỏi:&amp;nbsp;Bạn không lo cho con ngay hiện tại, thì hỏi còn tương lai&amp;nbsp;đâu mà lo với lắng! Bạn không chăm sóc cho vợ bạn, suốt ngày&amp;nbsp;áp với phe, chơi&amp;nbsp;đô vật, thì&amp;nbsp;ông hàng xóm nghèo nghèo kia sẽ giúp bạn chăm cho vợ bạn ngay bây giờ&amp;nbsp;đấy!&amp;nbsp;Hôm nay, con bạn thích học võ, học&amp;nbsp;đàn, học họa thì nên cho chúng&amp;nbsp;đến lớp ngay, dù bạn phải mất thì giờ&amp;nbsp;đưa&amp;nbsp;đón, hay có khi phải ngồi chờ cho chúng học xong.&amp;nbsp;Đừng&amp;nbsp;bắt chúng chờ&amp;nbsp;đến năm sau ba rảnh cái&amp;nbsp;đã rồi ba&amp;nbsp;đem&amp;nbsp;đi học. Năm sau!&amp;nbsp;có thể năm sau hay tháng sau, bạn có dọa&amp;nbsp;đánh&amp;nbsp;đi nữa chưa chắc chúng&amp;nbsp;đã còn cái ham muốn tốt&amp;nbsp;đẹp&amp;nbsp;đó!&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Ông toàn nói dốc, thế ông có bị đô vật không? Bị nó vật hoài, nhưng thường thì tui không bị bại. Bởi tui ngộ được hai chữ tự tại. Bởi tui biết nếu vật với đô thì tui chắc chắn là không thắng nổi, nên khi có rủng rẻng mấy đồng trong túi là tui nghĩ kế ... diệt hắn ngay. Ui chao! Ông Cù Lần nói dóc!&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2524279508793352147-4916018292142217130?l=thanhculan.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://thanhculan.blogspot.com/feeds/4916018292142217130/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=2524279508793352147&amp;postID=4916018292142217130&amp;isPopup=true' title='1 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2524279508793352147/posts/default/4916018292142217130'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2524279508793352147/posts/default/4916018292142217130'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://thanhculan.blogspot.com/2010/05/o-vat.html' title='Đô vật'/><author><name>thanh cù lần</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03615637632936160225</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='30' src='http://2.bp.blogspot.com/_bv-PWOtyx_o/SiFcpe6Je4I/AAAAAAAAAAM/c0fP9Wm5IsQ/S220/mother+015.jpg'/></author><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2524279508793352147.post-5942848256811583638</id><published>2010-04-19T10:50:00.000-04:00</published><updated>2010-04-19T10:50:40.848-04:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='nhatky'/><title type='text'>Tào LaoThiên Hạ Sự</title><content type='html'>Từ ngày Phước Oai tiêu cục của giòng họ Lâm bị tàn sát, vì bị nghi giữ trong tay cuốn Quỳ Hoa bảo điển. Lâm Bình Chi tầm sư học đạo, tầm lộn sư, trúng ngay lão sư ngụy quân tử Nhạc Bất Quần, thù nhà không thể trả, lại lạy ngay kẻ thù làm thầy! Lâm Bình Chi vốn con nhà giàu đẹp trai học giỏi, nếu không có biến động gì trên giang hồ thì chắc sẽ trở thành một nam tử hán, theo chân cha hoằng dương được Phước oai tiêu cục. Ai dè sự đời, hễ cứ giữ trong tay của báu, thì thế nào cũng có thằng dòm ngó, sinh họa. Muốn trả được thù nhà thì phải tìm đúng thầy uống đúng thuốc...&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngẫm đến chuyện nay, vừa qua tổng thống Ba Lan, cùng phái đoàn cấp cao của chính phủ, tất thảy bộ sậu hơn 90 người bị tai nạn máy bay trên đất Nga không ai thoát chết. Chuyến đi của các vị này bề ngoài là đến Nga để dự lễ tưởng niệm 22 ngàn sĩ quan cao cấp của Ba lan bị Stalin tàn sát mấy mươi năm về trước, Liên Sô đã không nhận sự thật này cho đến thập niên chín mươi Nga mới công nhận! Than ôi sự đời sao có sự trùng hợp kỳ lạ đến vậy! Bên trong có chuyện ngoắt ngoéo gì không! &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Qua chuyện quê mình, mấy chục ngư dân Quảng Ngãi bị "tàu lạ" tấn công và bắt cóc, đến khi chúng đòi tiền chuộc thì lộ mặt là hải tặc rồi còn gì! Chính là mấy thằng Tàu khựa. Có tránh cũng không được, có kiêng húy cũng không xong. Chơi thì không dám, không đủ sức. Nín thì quá ức, nín thì không sớm thì muộn cũng phải xì ra. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đến hội nghị ở Mỹ, về cái chuyện cắt giảm vũ khí hạt nhân. Nghe đâu ông Tổng thống Obama trực tiếp mời thủ tướng nước ta sang dự, nhiều người nhạy cảm liên hệ đến cái chuyện vừa rồi nước ta mua tàu ngầm hiện đại, phải chăng có sự dàn xếp nào đó giữa Nga và Mỹ trong cái việc trang bị vũ khí hạt nhân cho tàu ngầm nguyên tử Việt nam để không chế ảnh hưởng của ba cái thằng Tàu khựa xuống vùng Đông Nam Á!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Đọc lại Tiếu Ngạo Giang Hồ mà thương cho cái phận của Lâm Bình Chi! Phải chi tổ tiên giòng họ Lâm không cất cuốn Tịch tà kiếm phổ làm của gia bảo! Phải chi biển đông của chúng ta không có dầu!&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Trong thời đại in-tẹc-net ni, Cù lần tui thiết nghĩ khi đi tầm sư cũng nên đường đường chính chính, có học môn võ công gì thì cũng nên nói cho dân nghe với, đừng nên dấu diếm như mèo dấu phân, học võ công để mà giúp dân giúp nước chứ không phải để trị dân vụ lợi.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Mong rằng đừng lạc theo vết xe đổ của anh chàng Lâm Bình Chi!&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2524279508793352147-5942848256811583638?l=thanhculan.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://thanhculan.blogspot.com/feeds/5942848256811583638/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=2524279508793352147&amp;postID=5942848256811583638&amp;isPopup=true' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2524279508793352147/posts/default/5942848256811583638'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2524279508793352147/posts/default/5942848256811583638'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://thanhculan.blogspot.com/2010/04/tao-laothien-ha-su.html' title='Tào LaoThiên Hạ Sự'/><author><name>thanh cù lần</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03615637632936160225</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='30' src='http://2.bp.blogspot.com/_bv-PWOtyx_o/SiFcpe6Je4I/AAAAAAAAAAM/c0fP9Wm5IsQ/S220/mother+015.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2524279508793352147.post-3061918940451625906</id><published>2010-04-10T14:43:00.000-04:00</published><updated>2010-04-10T14:43:36.634-04:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='nhatky'/><title type='text'>Đừng tưởng bỡ "Made in USA"</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Vừa rồi Cù lần tui đọc báo thấy có ba vị X, Y, Z người Mỹ gốc Việt giàu có, về Việt Nam mần ăn. Không biết ba vị đó mần kiễu chi, nghe đâu đưa hối lộ cho các quan chức, nên bị tố ra tòa, không phải tòa&amp;nbsp;ở Việt Nam, mà tòa&amp;nbsp;ở Mỹ, về cái tội&amp;nbsp;đưa hối lộ cho quan chức nước ngoài! Nghe&amp;nbsp;đâu ngồi gở lịch cũng&amp;nbsp;khá lâu.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Rồi chuyện công ty rặc Mỹ bị ngân hàng thế giới cúp tiền, vì không&amp;nbsp;cung cấp thông tin trung thực,&amp;nbsp;để&amp;nbsp;được trúng cái thầu chi&amp;nbsp;đó&amp;nbsp;ở nước&amp;nbsp;mình.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Cù lần tui sống&amp;nbsp;ở Mỹ này cũng chưa lâu,&amp;nbsp;rùa rùa cũng đã trở thành công dân Mỹ,&amp;nbsp;bổng&amp;nbsp;thấy buồn buồn, xin kể lại cho quý blog -hữu nghe cái chuyện "made in&amp;nbsp;USA" để cảnh giác.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Số là có một dạo Cù tui xin đi làm cu-ly, được nhận vô tập sự để đứng cái máy "pick-up and placement", tạm dịch là cánh tay máy bốc hốt, trong một hãng điện tử chuyên làm các bản mạch điện tử cho xe hơi. Cù tui may mắn được giới thiệu đến một anh chàng người Việt để anh này huấn luyện. Cù tui xin dài dòng một tí về cái dây chuyền sản xuất ni. Dây chuyền&amp;nbsp; gọi là micro-room. Gồm 5 máy với 5 người điều khiển, và khoảng chừng mười người, chuyên làm những công việc rất đơn giản là gắp những linh kiện mà máy không làm được đặt vào bản mạch. Đầu tiên là in bản mạch, sau đó đặt bản mạch vô máy, program máy, đặt linh kiện vô, a lê hốp, bấm nút máy chạy... bản mạch in ra. Tiếp theo là công việc gắp bỏ thêm bớt bằng tay. Đem vào lò hấp, ra thành phẩm. Việc kiểm tra sản phẩm rất chặt chẻ, như sau: mười bản mạch đầu là để điều chỉnh, bản số mười một, người đứng máy phải mang lên phòng kiểm tra trình, nếu được duyệt mới cho máy chạy hàng loạt,&amp;nbsp;sau 1000 bản, phải&amp;nbsp;đem lên kiểm tra lại&amp;nbsp;một lần... Tương tự như thế cho quá trình hấp cho ra thành phẩm. Người kiểm tra là người có trình độ kỹ thuật cao, tinh thần trách nhiệm cao và tất nhiên lương cũng rất cao! &lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Thế thì yên cái tâm mà xài rồi, chứ còn chuyện chi mà bàn!&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Thưa, nói vậy mà không phải vậy. Vì có cái anh chàng người&amp;nbsp;Mỹ gốc&amp;nbsp;Việt đứng&amp;nbsp;đó! Anh chàng huấn luyện cho tôi, truyền cho ngay&amp;nbsp;tuyệt chiêu&amp;nbsp;quốc hồn quốc túy ngay từ buổi thực tập&amp;nbsp;đầu tiên. Chú phải lanh, OK! Họ buộc mình phải&amp;nbsp;điều chỉnh trên computer, up, down, right, left từng pixel, OK, chuyện này làm sau, 10&amp;nbsp;bản&amp;nbsp;đầu tiên coi như bỏ, bản 11, chú cứ xài tay, dùng kẹp bằng tay mà chỉnh trên bản mẫu, nhớ&amp;nbsp;đừng cho nó thấy! OK tuyệt! chạy tiếp, rồi từ từ hẳng chỉnh trên máy.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Úi chao&amp;nbsp;ôi, rứa là từ&amp;nbsp;bản&amp;nbsp;đầu&amp;nbsp;đến bản thứ n hắn cứ cho mất&amp;nbsp;độ chính xác&amp;nbsp;đến vô tội vạ! Tội thay cho những ai bốc nhằm chiếc xe có cái bản mạch ni hí!&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Cù tui nhìn hắn chằm chằm, bái phục, bái phục... có trời mới biết!&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Tui hỏi bà supervice, trung bình mỗi shift ra bao nhiêu bản mạch, bà nói độ 1500. Úi chao, rứa mà shift người&amp;nbsp;Mỹ gốc&amp;nbsp;Việt ra đến gần 5000! Có tăng lương không. Dứt khoát là không. Lương cho cu-ly&amp;nbsp;ở Mỹ&amp;nbsp;là riêng cho từng người, không ai biết mức lương của người khác. Tui là cu-ly mới, lại đang tập sự mà lương cao hơn anh chàng đứng máy đã làm việc hơn hai năm!&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Cù tui hãi quá, bèn xin nghỉ khỏi hãng nọ.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Than ôi, cái "tài lanh" đi đâu cũng khó bỏ. Không biết anh chàng nọ đã bị mất việc chưa.Chứ cái hãng nọ thì từ dạo trầm kha kinh tế đã đóng cửa rồi! &lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Nhân đây xin cảnh giác các bác về cái mạc made in USA!&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2524279508793352147-3061918940451625906?l=thanhculan.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://thanhculan.blogspot.com/feeds/3061918940451625906/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=2524279508793352147&amp;postID=3061918940451625906&amp;isPopup=true' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2524279508793352147/posts/default/3061918940451625906'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2524279508793352147/posts/default/3061918940451625906'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://thanhculan.blogspot.com/2010/04/ung-tuong-bo-made-in-usa.html' title='Đừng tưởng bỡ &quot;Made in USA&quot;'/><author><name>thanh cù lần</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03615637632936160225</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='30' src='http://2.bp.blogspot.com/_bv-PWOtyx_o/SiFcpe6Je4I/AAAAAAAAAAM/c0fP9Wm5IsQ/S220/mother+015.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2524279508793352147.post-1638339499429158626</id><published>2010-04-08T10:01:00.000-04:00</published><updated>2010-04-08T10:01:36.514-04:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='nhatky'/><title type='text'>Chuyện chim</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Mùa lạnh về, loài chim di trú, một con chim không may gặp bão tuyết rơi xuống đám ruộng. Anh bò vàng đi ngang, vô tình tương ngay một bãi vào chỗ chim nằm. Nhờ hơi ấm của phân, chim từ từ tỉnh lại và cất tiếng hót. Mèo đang đói, nghe tiếng chim kêu vội kéo chim ra khỏi đống phân và xơi tái!&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;
Bài học:&lt;br /&gt;
1) Kẻ vãi phân vào mặt mình chưa chắc là kẻ hại mình.&lt;br /&gt;
2) Kẻ kéo mình ra khỏi đống phân có khi là kẻ thù của mình.&lt;br /&gt;
3) Đã nằm trong đống phân rồi thì... cấm hót!&lt;br /&gt;
4) Kẻ tạp ăn thì dơ sạch không cần biết, đớp cái đã!&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2524279508793352147-1638339499429158626?l=thanhculan.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://thanhculan.blogspot.com/feeds/1638339499429158626/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=2524279508793352147&amp;postID=1638339499429158626&amp;isPopup=true' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2524279508793352147/posts/default/1638339499429158626'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2524279508793352147/posts/default/1638339499429158626'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://thanhculan.blogspot.com/2010/04/chuyen-chim.html' title='Chuyện chim'/><author><name>thanh cù lần</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03615637632936160225</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='30' src='http://2.bp.blogspot.com/_bv-PWOtyx_o/SiFcpe6Je4I/AAAAAAAAAAM/c0fP9Wm5IsQ/S220/mother+015.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2524279508793352147.post-1495832246293843869</id><published>2010-04-02T15:25:00.000-04:00</published><updated>2010-04-02T15:25:54.939-04:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='nhatky'/><title type='text'>Chuyện 1/4: trở về từ lỗ đen...</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Mấy tuần rày, Cù lần tui bị hút vô một trong những lỗ đen của vũ trụ. &lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Nói có sách mách có chứng nhé: tọa độ lỗ đen ở hệ tọa độ 11 chiều, thân thể tui bé quá nên nếu nêu 11 cặp số với hàng tỉ tỉ số lẻ thì quý thân hữu thêm nhức đầu nhức mắt.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Cù tui đầu tiên thấy mình như không trọng lượng, bay lửng lơ rồi bị hút một cái rô-ộc vô, tui cảm thấy mình nặng dần cho đến khi nặng không dứt chân ra nỗi, tôi biến thành một mặt trời... &lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Tôi thấy ông tổ của loài người mới sinh ra, ngọng ngọng ngoẹo ngoẹo, tôi thấy Ngô Quyền đang đuổi giặc, Trần Hưng Đạo hét lớn và những thằng giặc tàu chạy rách cả quần. Tôi thấy những thằng đi đêm bán lương tâm, bán đất nước.Tôi thấy nhiều điều trái ngược với những điều tôi được học, bị nhồi..., lịch sử đã ghi... Tôi khóc, mặt trời tan chảy.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Tôi bò lê qua phía bên kia lỗ đen với tốc độ gấp đôi tốc độ ánh sáng, và thật may ....&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Cù lần tui trở về đúng ngày 1 tháng tư để nói dốc cùng bạn bè thân hữu vài câu.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2524279508793352147-1495832246293843869?l=thanhculan.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://thanhculan.blogspot.com/feeds/1495832246293843869/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=2524279508793352147&amp;postID=1495832246293843869&amp;isPopup=true' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2524279508793352147/posts/default/1495832246293843869'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2524279508793352147/posts/default/1495832246293843869'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://thanhculan.blogspot.com/2010/04/chuyen-14-tro-ve-tu-lo-en.html' title='Chuyện 1/4: trở về từ lỗ đen...'/><author><name>thanh cù lần</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03615637632936160225</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='30' src='http://2.bp.blogspot.com/_bv-PWOtyx_o/SiFcpe6Je4I/AAAAAAAAAAM/c0fP9Wm5IsQ/S220/mother+015.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2524279508793352147.post-2599941803450609657</id><published>2010-03-28T15:03:00.000-04:00</published><updated>2010-03-28T15:03:22.509-04:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='nhatky'/><title type='text'>Có những cuốn sách như thế</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Mấy tuần rày, Cù tui như thằng cù lần thật sự. Bị ám ảnh bởi hai cuốn sách của Stephen Hawking: Lược sử thời gian, Vũ trụ trong một vỏ hạt.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Tác giả là một nhà vật lý thiên văn hiện đại nổi tiếng thế giới, ông cố gắng trình bày lý thuyết của ông một cách rất phổ thông để nhiều người có thể đọc hiểu.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Tôi lờ mờ hiểu được một tí đỉnh về lý thuyết này. Điều mà tôi hiểu rõ ràng nhất là cái bằng cử nhân toán và hơn hai mươi mấy năm vừa đi dạy vừa đọc sách toán của mình chỉ là i tờ tờ i ti, tôi nhận ra rất rõ ràng là mình quả thật còn rất ngu để hiểu được hai cuốn sách dành cho đối tượng phổ thông này!&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Chỉ là lờ mờ, nhưng tôi cảm nhận thực thà rằng cái thân phận con người quả là quá ư là bụi cát. Trong cái vô cùng vô biên của vũ trụ lờ mờ ấy, kiếp kiếp con người quả thật quá là bé mọn. &lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Bổng dưng tôi khai ngộ được hai chữ TỰ TẠI, cảm thấy vô cùng hạnh phúc. Tôi không thể im lặng mà chiếm cái sự sung sướng này một mình, nên muốn cùng chia xẻ với quý blog-hữu.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Cẩn bút.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;(Lại cù lần nữa rồi, link mô mà chia với xẻ! Link đây, trong link này có nhiều sách hay, nếu thích thì xin cứ tự nhiên down về để dành đọc chơi, nếu link này bị chết thì Cù tui sẽ E-mail tới tận thùng thơ, nếu quý blog-hữu yêu cầu)&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2524279508793352147-2599941803450609657?l=thanhculan.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://thanhculan.blogspot.com/feeds/2599941803450609657/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=2524279508793352147&amp;postID=2599941803450609657&amp;isPopup=true' title='1 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2524279508793352147/posts/default/2599941803450609657'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2524279508793352147/posts/default/2599941803450609657'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://thanhculan.blogspot.com/2010/03/co-nhung-cuon-sach-nhu.html' title='Có những cuốn sách như thế'/><author><name>thanh cù lần</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03615637632936160225</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='30' src='http://2.bp.blogspot.com/_bv-PWOtyx_o/SiFcpe6Je4I/AAAAAAAAAAM/c0fP9Wm5IsQ/S220/mother+015.jpg'/></author><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2524279508793352147.post-7626101842466783800</id><published>2010-03-23T13:08:00.000-04:00</published><updated>2010-03-23T13:08:22.500-04:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='nhatky'/><title type='text'>Hỏi và trả lời</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Cù Lần tui đang ẹn-doi cuốn sách thiên văn, chưa đọc xong nhưng do quá thích nên xin chia xẻ cùng quý blog-hữu một chuyện thích thích sau đây từ cuốn sách:&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;em&gt;&lt;span style="color: #990000;"&gt;-Chúa trời dựng nên trời đất trong bảy ngày, thế thì xin hỏi, trước ngày thứ nhất, ngài đã làm gì?&lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;em&gt;&lt;span style="color: #990000;"&gt;-Ngài đang bận xây hỏa ngục cho những ai có câu hỏi như trên !!!&lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Cù lần tui thấy có nhiều điều thật thú vị trong câu hỏi và trả lời trên: khởi thủy, tận cùng, thời gian...&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;thân phận con người, số phận của vũ trụ...&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;...&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Úi chao ôi thằng cha này đúng là cù lần thật rồi, hắn đọc sách chi, enjoy sách chi, tác giả là ai, hắn chẳng nói. Tui&amp;nbsp;bi chừ đang bị lạc vô vũ trụ vô cùng tận, dãn nở vô biên, vô số điểm kỳ dị, lỗ đen, phản hạt, phản vật chất, entropy... Úi chao, chắc phải đi học lại quá...&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Đố quý blog-hữu cuốn sách đó tên gì ? của ai?&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2524279508793352147-7626101842466783800?l=thanhculan.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://thanhculan.blogspot.com/feeds/7626101842466783800/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=2524279508793352147&amp;postID=7626101842466783800&amp;isPopup=true' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2524279508793352147/posts/default/7626101842466783800'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2524279508793352147/posts/default/7626101842466783800'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://thanhculan.blogspot.com/2010/03/hoi-va-tra-loi.html' title='Hỏi và trả lời'/><author><name>thanh cù lần</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03615637632936160225</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='30' src='http://2.bp.blogspot.com/_bv-PWOtyx_o/SiFcpe6Je4I/AAAAAAAAAAM/c0fP9Wm5IsQ/S220/mother+015.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2524279508793352147.post-219153107698879306</id><published>2010-03-03T13:37:00.001-05:00</published><updated>2010-03-03T13:38:36.193-05:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='nhatky'/><title type='text'>Bé yêu ai</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: justify;"&gt;-Anh Hai thương ba nhiều hơn, vì ba chở anh Hai đi học mỗi ngày, hôm trước ba hù thằng Khựa mất vía nên nó không dám ăn hiếp anh Hai nữa...&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;-Chị Ba thương má nhiều hơn, vì má nấu cháo cho chị Ba ăn hôm chị bệnh, má còn dẫn chị Ba ra siêu thị mua đồ mới nữa...&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;-Còn Út thương ai nhiều hơn?&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Chẳng trả lời, Út chạy lại ôm con cún lên hôn chùn chụt: tao thương mày nhất!&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2524279508793352147-219153107698879306?l=thanhculan.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://thanhculan.blogspot.com/feeds/219153107698879306/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=2524279508793352147&amp;postID=219153107698879306&amp;isPopup=true' title='1 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2524279508793352147/posts/default/219153107698879306'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2524279508793352147/posts/default/219153107698879306'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://thanhculan.blogspot.com/2010/03/be-yeu-ai.html' title='Bé yêu ai'/><author><name>thanh cù lần</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03615637632936160225</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='30' src='http://2.bp.blogspot.com/_bv-PWOtyx_o/SiFcpe6Je4I/AAAAAAAAAAM/c0fP9Wm5IsQ/S220/mother+015.jpg'/></author><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2524279508793352147.post-1011795370795632779</id><published>2010-02-26T11:35:00.000-05:00</published><updated>2010-02-26T11:35:47.413-05:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='nhatky'/><title type='text'>Ba và chị</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Bé không thích hỏi ba khi gặp bài toán khó, vì ba già nên hơi lẩm cẩm, ba thường đọc lại phần lý thuyết cho bé nghe, cắt nghĩa những điều bé đã thuộc lòng, ba cho đó là điều rất quan trọng, rồi ba bắt bé đọc lại đề toán, ba chờ bé suy nghĩ, cho đến khi bé tìm được cách giải, ba đọc lại bài của bé, rồi cắt nghĩa lý thuyết. Chẳng bù với chị Hai, chị trẻ nên nhanh nhẹn, bé thích lắm, chị chỉ ngay cách giải, bé tìm ngay được đáp số.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Hôm nay chỉ có mẹ ở nhà. Hỏi mẹ, mẹ bảo chị Hai dạy con thế nào, cứ thế mà làm. Bé suy nghĩ mãi, chẳng nhớ chị dạy cái gì cho bé. Loay hoay một mình với bài toán khó chưa giải nỗi, bé bổng lật đọc lại phần lý thuyết… &lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2524279508793352147-1011795370795632779?l=thanhculan.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://thanhculan.blogspot.com/feeds/1011795370795632779/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=2524279508793352147&amp;postID=1011795370795632779&amp;isPopup=true' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2524279508793352147/posts/default/1011795370795632779'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2524279508793352147/posts/default/1011795370795632779'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://thanhculan.blogspot.com/2010/02/ba-va-chi.html' title='Ba và chị'/><author><name>thanh cù lần</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03615637632936160225</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='30' src='http://2.bp.blogspot.com/_bv-PWOtyx_o/SiFcpe6Je4I/AAAAAAAAAAM/c0fP9Wm5IsQ/S220/mother+015.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2524279508793352147.post-5386579132526467560</id><published>2010-02-17T17:16:00.000-05:00</published><updated>2010-02-17T17:16:14.943-05:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='nhatky'/><title type='text'>Hạt bụi nào...</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Hôm nay thứ tư, người Công giáo gọi là thứ tư lễ Tro. Tôi đi lễ vào giờ đi làm nên xe khá đông, ai cũng vội, nhưng chẳng thấy ai dành đường vượt ẩu. Không thấy bóng anh cảnh sát nào, ở xứ này chẳng ai sợ cảnh sát nhưng không ai dám vi phạm luật giao thông...&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Chỉ hiểu mang máng lời giảng của vị linh mục, ông cha giảng tiếng Mỹ bằng giọng Ba lan. Hạt bụi nào hóa kiếp thân tôi. Để một mai tôi về làm cát bụi...Câu hát ám ảnh tôi suốt buổi cầu kinh. Vị linh mục rải tro&amp;nbsp; lên trán cho mọi người, rồi&amp;nbsp; cũng ra tro... Hãy nhớ lấy, xác thân này rồi cũng ra tro... Tôi ít tin&amp;nbsp;vào thiên&amp;nbsp;đàng&amp;nbsp;hỏa ngục... Kiếp người, liệu có kiếp gì gì không, tôi cũng&amp;nbsp;ít tin. Tội nghiệp cho tôi...&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Hôm nay tôi&amp;nbsp;được nghỉ. Nên có một ngày như thế,&amp;nbsp;dành thời gian mài lại lưỡi rìu&amp;nbsp;để ngày mai&amp;nbsp;đi&amp;nbsp;đốn củi, dù rìu tôi mòn vẹt cả rồi&amp;nbsp;... Hạt bụi nào hóa kiếp thân tôi, tôi không rõ, không biết, nhưng chắc một&amp;nbsp;điều là... một mai tôi về làm cát bụi. Sao lại về? chắc một&amp;nbsp;điều là tôi sẽ thành tro...&amp;nbsp;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2524279508793352147-5386579132526467560?l=thanhculan.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://thanhculan.blogspot.com/feeds/5386579132526467560/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=2524279508793352147&amp;postID=5386579132526467560&amp;isPopup=true' title='1 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2524279508793352147/posts/default/5386579132526467560'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2524279508793352147/posts/default/5386579132526467560'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://thanhculan.blogspot.com/2010/02/hat-bui-nao.html' title='Hạt bụi nào...'/><author><name>thanh cù lần</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03615637632936160225</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='30' src='http://2.bp.blogspot.com/_bv-PWOtyx_o/SiFcpe6Je4I/AAAAAAAAAAM/c0fP9Wm5IsQ/S220/mother+015.jpg'/></author><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2524279508793352147.post-3136557864098396931</id><published>2010-02-05T16:20:00.000-05:00</published><updated>2010-02-05T16:20:43.624-05:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='nhatky'/><title type='text'>Đổi mới... khó thật</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Nghe chưa tin, đọc chưa tin, nhìn thấy chưa tin, phải dùng rồi mới ... tin. Đó là cái chuyện về computer của Cù lần tui!&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&amp;nbsp;Đã nghe quảng cáo trên TV, đã đọc trên các web của MS và các web trong nước, đã ra tận cửa hàng bán máy computer lớn nhất nước Mỹ để thử cái win7 mà vẫn chưa tin, dù&amp;nbsp;win 7&amp;nbsp;đã cho bản thử miễn phí hơn năm&amp;nbsp; rồi, nay Cù lần tui mới dám dùng... cũng chỉ dám thử trên cái computer rờ dẹc! Thấy&amp;nbsp;máy chạy trên&amp;nbsp;win 7 tốt hơn XP và Vista nhiều&amp;nbsp;nhưng vẫn chưa dám chắc. Thằng cháu trai học lớp tám ở sát bên nhà chạy qua hỏi,- Dượng có win 7 à. -Ừ,&amp;nbsp;dượng&amp;nbsp;đang có&amp;nbsp;đây. -Có legal không?&amp;nbsp;-Ầm,&amp;nbsp;ừ hợp pháp...-Cài cho máy cháu&amp;nbsp;đi! -OK. -Hoan hô dượng, máy cháu chừ chạy nhanh hơn hẳn, sao dượng không cài&amp;nbsp;cho notebook của dượng?-&amp;nbsp;Ầm,&amp;nbsp;ừ,&amp;nbsp;để dượng coi...&amp;nbsp;&amp;nbsp;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Rồi bữa lần bữa lửa, cứ giữ cái&amp;nbsp;Vista&amp;nbsp;cho&amp;nbsp;đến gần cả tháng nay mà vẫn chưa muốn thay! Tất nhiên cái giá phải trả cho tốc&amp;nbsp;độ nhanh hơn là phải cài&amp;nbsp;đật lại một số&amp;nbsp;đồ chơi thích&amp;nbsp;ý,&amp;nbsp;đôi khi phải bỏ mất nó&amp;nbsp;đi!&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Vợ&amp;nbsp;Cù Lần&amp;nbsp;đưng ghé&amp;nbsp;sau vai&amp;nbsp;đọc: chuyện có vậy mà cũng bày&amp;nbsp;đặt chia với xẻ!&amp;nbsp;Ừ có vậy thôi, chuyện rất nhỏ mà thấy khó thay&amp;nbsp;đổi vậy, huống hồ chuyện to. Có chuyện ai cũng thấy sai bét nhè ra rồi, mà cứ mặc kệ. Trách&amp;nbsp;ông Trời... Hu, hu.&amp;nbsp;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2524279508793352147-3136557864098396931?l=thanhculan.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://thanhculan.blogspot.com/feeds/3136557864098396931/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=2524279508793352147&amp;postID=3136557864098396931&amp;isPopup=true' title='2 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2524279508793352147/posts/default/3136557864098396931'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2524279508793352147/posts/default/3136557864098396931'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://thanhculan.blogspot.com/2010/02/oi-moi-kho-that.html' title='Đổi mới... khó thật'/><author><name>thanh cù lần</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03615637632936160225</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='30' src='http://2.bp.blogspot.com/_bv-PWOtyx_o/SiFcpe6Je4I/AAAAAAAAAAM/c0fP9Wm5IsQ/S220/mother+015.jpg'/></author><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2524279508793352147.post-529276904766786360</id><published>2010-01-27T18:10:00.001-05:00</published><updated>2010-01-27T18:15:39.677-05:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='nhatky'/><title type='text'>Tết chừ</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;em&gt;Rào trước: Đây là chuyện tết của nhà tui bây chừ, rất riêng...không dám bàn thiên hạ sự ở đất kỳ hoa này vì... không muốn nghe...chửi.&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Trước hết là chuẩn bị tiền, không phải để mua sắm tết mà để gởi về cho ông bà cụ thêm tí đỉnh cho tuổi già ông bà thêm vui trong mấy ngày tết vắng bóng thằng con lãng tử mấy chục năm nay ... Cũng may là Cù lần tui có bà vợ thảo, nên khoản này không cần dấu diếm. Không dấu diếm nên cả hai vợ chồng phải ngưng lại vài khoản chi tiêu, gọi là tiết kiệm. Cũng may là nhờ trời thương, nhà làm ăn còn có đồng ra đồng vô, chứ trong thời kinh tế khó khăn ni, ở Mỹ cũng đành ngậm ngùi thương nhớ, thôi thì cứ rán, được lúc nào tốt lúc đó, cho thì tốt hơn nhận...&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Tết bên ni, tức là tết Việt ở Mỹ, thường đến sớm, có khi sớm hơn cả hai tuần, không phải là do lịch âm ở Mỹ khác với lịch âm ở Việt (tui nhớ có năm Việt Nam ăn tết trước Tàu cả tháng, các học giả giải thích đủ lý do), mà vì ở đây có rất nhiều tổ chức cộng đồng người Việt, tổ chức nào cũng tổ chức tết: hội chợ tết Việt, tết về nguồn, du xuân... hằm bà lằng xá cấu. Nên phải chia nhau ra, anh trước anh sau, chắc là có bắt thăm thỏa thuận.&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Dù trước hay sau thì hội chợ tết vẫn na ná như nhau: khai mạc, dựng nêu, thi hoa hậu phường, trai thanh gái lịch, trẻ em cháu Lạc con Hồng, múa lân, biểu diễn võ thuật, các món ăn Việt, mời các ca sĩ về hát và hét&amp;nbsp;để các&amp;nbsp;ông bà sồn sồn lên nhảy gọi là dạ&amp;nbsp;vũ...Người tham dự một trăm phần trăm là người Việt. Bầu xô vụ này thu cũng khá, nhưng thường nghe là để ủng hộ chỗ này chỗ nọ, xây dựng đâu đó... Người Việt muôn năm, ở đâu cũng vô tư, tất cả cho cộng đồng... &lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Đến ngày&amp;nbsp;mồng một không khí tết chỉ thấy ở khu chợ Việt qua các đám múa lân. Cảnh sát đứng xa xa giữ trật tự cho đoàn lân biểu diễn. Thường thì chỉ trong buổi sáng là hết. Tui may mắn mần việc sát nhà hàng Tàu, ông chủ người Tàu chợ lớn, nên tết nào cũng hưởng xái coi múa lân và biểu diễn võ tàu ... chùa! Nói như vậy có nghĩa là tết tui cũng đi làm, tất nhiên rồi! Không đi mần thì coi chừng mất việc. Tết là tết của chú, chẳng là cái đinh gì đối với tui mũi lõ cả! ừ thì tui thấy cũng hay hay, như chú đi coi lễ hội của các dân tộc thiểu số bên quê chú!&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Bác Ba hỏi tui đã có mai chưng tết chưa, mai bên ni thì loạn, chỉ có điều hơi bị cao giá, mà đa số là mai chậu, mai bonsai, ở hội chợ người ta đem rao bán cũng nhiều. Nhưng chưa thấy cành mai như ở quê tui.&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Mạ tui gọi điện hỏi, nhà con có nấu bánh chưng không? Dạ chỉ cần bốc phôn lên&amp;nbsp;gọi một tám trăm bánh chưng là tha hồ đặt: bánh chưng, bánh tét, bánh ít trắng, bánh ít lá gai. .. Năm ngoái nhà tui đặt một trăm bánh ít, mà ăn cả năm không hết! gọi là lá gai cho sang! Chơ kiếm mô ra lá gai thiệt, tất phải dùng màu rồi! Bánh chưng thì đựng trong hộp giấy chuông mèn sắc cạnh, trong bọc giấy nhôm, buộc bằng dây&amp;nbsp;plastic, trong cùng mới&amp;nbsp;áo một lớp lá chuối, tôi không biết có nên&amp;nbsp;đặt tên lại cho loại bánh này không!&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Có cúng giao thừa không cậu ? Cháu tui&amp;nbsp; chát hỏi vô tư.&amp;nbsp;Tui chế bình trà ngồi một minh, con cái ngày mai&amp;nbsp;đi học phải&amp;nbsp;ngủ sớm, vợ rán ngồi với tui một chặp rồi&amp;nbsp;buông, có chi khác mô mà chờ,&amp;nbsp;đêm mô anh cũng thức quá nửa&amp;nbsp;đêm mà!&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Dù sao đi nữa khi tết đến, tôi vẫn thấy cái gì đó khang khác, điều gì đó mới mẻ lan tỏa trong tôi, khiến tôi yêu&amp;nbsp;đời hơn,&amp;nbsp;cù lần hơn. Tôi muốn truyền điều đó đến con cái của mình dù tôi đang ở trên đất Mỹ. ... Tập quán Việt&amp;nbsp; đã ở trong gen của tôi,&amp;nbsp;sẽ&amp;nbsp;được di truyền&amp;nbsp;...&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="color: red; font-size: large;"&gt;Chúc quý blog-hữu năm mới vạn sự như ý.&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2524279508793352147-529276904766786360?l=thanhculan.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://thanhculan.blogspot.com/feeds/529276904766786360/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=2524279508793352147&amp;postID=529276904766786360&amp;isPopup=true' title='1 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2524279508793352147/posts/default/529276904766786360'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2524279508793352147/posts/default/529276904766786360'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://thanhculan.blogspot.com/2010/01/tet-chu.html' title='Tết chừ'/><author><name>thanh cù lần</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03615637632936160225</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='30' src='http://2.bp.blogspot.com/_bv-PWOtyx_o/SiFcpe6Je4I/AAAAAAAAAAM/c0fP9Wm5IsQ/S220/mother+015.jpg'/></author><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2524279508793352147.post-8791930637000634699</id><published>2010-01-15T10:33:00.001-05:00</published><updated>2010-01-15T10:34:22.520-05:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='hoikydiay'/><title type='text'>Cổ tích: Có một cái tết như thế...</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Năm đó là năm 1986, sau khi thu hết các khoản lương, thừa giờ… để gởi cho thằng em đang học đại học ở Sài gòn có tiền xe về quê ăn tết, tôi đành phải hát bài xuân này con không về cùng với hai ông tướng, chúng tôi ở lại trường … chịu tết! &lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Tôi nói hai ông tướng vì, ông thứ nhất là Phát, chàng thanh niên hăm mốt hăm hai gì đó, đang trốn nghĩa vụ quân sự, từ Đà nẵng lên xứ núi rừng này để ẩn tích. Ông thứ hai là tay Quyền phó hiệu trưởng, quê ở Bắc, dường như không còn cha mẹ, nên cũng không có nơi để mà về.&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Đắc tô hồi đó là huyện vùng sâu của tỉnh Gia lai Kontum, thị trấn Tân Cảnh là thị trấn duy nhất của huyện, trường cấp ba gồm sáu lớp, học sinh đến từ ba xã: Diên Bình, Tân Cảnh và một xã nữa tôi quên mất tên. Trường cấp ba này cũng là nơi “đi đày” của một số thầy cô cứng cổ… Ngôi trường khá khang trang, nghe đâu được tài trợ của quỹ giáo dục liên hiệp quốc. Trường nằm trên đỉnh một ngọn đồi nhỏ phía đầu thị trấn, muốn đến quán cà phê gần nhất cũng mất hơn nửa tiếng đi bộ, đồi bên cạnh là trạm dự báo thời tiết. Từ trường nhìn về phía tây, có thể thấy rất rõ ngọn đồi có căn cứ Charlie, nổi tiếng thời chiến tranh với bài hát: anh hởi anh, ở lại Charlie &lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Chiều ba mươi tết, ba thằng người, ba hoàn cảnh, đành phải hợp nhất thành chúng tôi! Tôi gọi tay Quyền hiệu phó và hỏi thật là nhà trường để lại cho mày bao nhiêu tiền chi&amp;nbsp; tết, hắn bảo thật, chỉ đủ mua hai cân thịt lợn! Tôi gằn: lý do? Hắn nhăn răng: tay hiệu trưởng mượn quỹ về quê hết rồi! Ngao ngán, ba chúng tôi, tiền trong túi chỉ đủ mua hai cân thịt lợn, thất thểu đi phiên chợ chiều cuối năm, một ký thịt heo, vài bắp cải, hành ngò, bánh tráng, thực đơn đón giao thừa theo đề nghị của cu Phát, một phong pháo chuột, hồi đó chưa cấm đốt pháo, hết tiền mua rượu. Bốn giờ chiều ba mươi, tôi vào xí nghiệp dược chuyên sản xuất rượu tắc kè … xin rượu, cô nhân viên giọng Huế rặc thương tình cho luôn một can hai mươi lít rượu mía phế phẩm. Trên đường về trường, reo mừng chiến thắng, Phát đốt luôn phong pháo chuột!&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Tám giờ tối ba thằng người bắt đầu say, chúng tôi hú qua đồi bên cạnh, trạm dự báo thời tiết, tiếng hú thảm như tiếng chó tru, tôi nghe tiếng hú trả lời giọng nữ, tôi nhớ mang máng là có hai cô nhân viên khí tương quê ở bắc qua cùng đón giao thừa …&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Tôi tỉnh lại khi nghe tiếng xe hơi nổ dưới chân đồi, tôi thấy mình đang nằm ngoài hành lang dãy phòng học, Phát đang quấn mền và cây ghita nằm ngoài trời gần cột cờ, còn Quyền thì còng queo ngay trước cửa phòng ngủ của hắn, nơi chúng tôi đón giao thừa đêm qua!&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Hồi đó thần kinh tôi khá tốt, tôi tự hỏi xe ai đang lên trường? Sao mình lại nằm ở đây? Tỉnh dần tôi mới nhớ hôm nay mồng một đầu năm…&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Tôi tiếp bà phó chủ tịch huyện phụ trách văn xã và chồng bà, bí thư thị trấn, trong phòng tập thể giáo viên, phòng của tôi: một chiếc giường gổ, tấm chiếu và cái mền mỏng tanh. Trên tường tôi vốn tính hay tếu, treo mấy lát gổ thô nhám ghi chữ: BÁNH CHƯNG, RƯỢU, MỨT… để đón tết.&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Gọi là bà phó chủ tịch nhưng bà ấy nhỏ tuổi hơn tôi, cả hai vợ chồng, áo mũ tề chỉnh lắm, dự định lên chúc tết nhà trường, nhưng cả hai nín lặng, tôi đọc trong mắt bà dường như có đọng nước … Cả ba người chẳng ai nói về tết, chẳng ai dám nói…&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Tay Quyền phó hiệu trưởng không biết đã tỉnh chưa, trốn biệt không vào. Ngượng ngập hay thương hại, hai người chào tôi ra về.&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Tôi đi tìm Phát và Quyền, chúng còn mơ mơ, tôi bảo phải dọn phòng, thế nào cũng có tin vui trong giờ tuyệt vọng. Cả hai đứa đều không tin, nhưng cuối cùng chiến trường cũng được thu dọn, một cành thông cắt vội được dựng trong chiếc bình hoa cỡ lớn đặt trên bàn. Không trà, không thuốc, cái phích nước duy nhất của phòng hiệu trưởng chỉ có nước sôi…&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Hơn một giờ sau, chúng tôi nghe tiếng xe nổ, lần này dường như không phải một chiếc. Cả chủ tịch lẩn phó chủ tịch huyện đều đến thăm. Vì tò mò, vì thương hại, tôi không rõ, nhưng quà tết muộn đã đến. Tôi cười khan với Phát: Sẽ có nhiều tin vui nữa, sau giờ no bụng… &lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Dù sao đi nữa cũng là con người với nhau giữa mùa xuân.&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Chuyện tôi nhớ, có thể không còn chính xác, nhưng không hề hư cấu. Có thể đó đã là chuyện cổ tích của các thầy. Mong rằng chỉ là cổ tích, mãi mãi là cổ tích.&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2524279508793352147-8791930637000634699?l=thanhculan.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://thanhculan.blogspot.com/feeds/8791930637000634699/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=2524279508793352147&amp;postID=8791930637000634699&amp;isPopup=true' title='3 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2524279508793352147/posts/default/8791930637000634699'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2524279508793352147/posts/default/8791930637000634699'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://thanhculan.blogspot.com/2010/01/co-tich-co-mot-cai-tet-nhu.html' title='Cổ tích: Có một cái tết như thế...'/><author><name>thanh cù lần</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03615637632936160225</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='30' src='http://2.bp.blogspot.com/_bv-PWOtyx_o/SiFcpe6Je4I/AAAAAAAAAAM/c0fP9Wm5IsQ/S220/mother+015.jpg'/></author><thr:total>3</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2524279508793352147.post-5738735290698478463</id><published>2010-01-07T17:31:00.001-05:00</published><updated>2010-01-08T14:47:32.198-05:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='nhatky'/><title type='text'>Nịnh vợ</title><content type='html'>Sáng nay ngồi uống trà với vợ, trời lạnh đến một độ C. Một lớp băng mỏng đè trên đám cỏ sau nhà, đám cỏ bắt đầu úa. Trong nhà phải mở máy heat, lỗ mũi mình bắt đầu muốn trở chứng, hắt xì. Con chó nhỏ vẫn cứ muốn ngồi nán trên đùi mình để lấy hơi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bổng vợ nói, &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
- Anh nhỉ có lẻ mấy nhà bác học chẳng mấy ai để ý đến chuyện giàu nghèo há. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
- Ừ, và người đương thời thường nói họ khùng khùng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
- Hồi đó chắc người ta bảo chúa Giê su là anh chàng điên…&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
- Phật Thích ca cũng khùng khùng, khi không có vợ đẹp con ngoan, lầu đài, chức tước lại bỏ ngang…&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
- Người đời sau mới hiểu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
- Cũng lắm người không ai hiểu thấu và bị quên lãng… &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
- Thế anh có muốn làm người khùng khùng không? &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
- Anh chẳng muốn được ai tôn sùng vào đời sau, nên ngu chi mà khùng khùng… &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
- Thế anh có muốn làm giàu không?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
- Anh đã quá giàu rồi vì có em…&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
- Hì hì, đồ nịnh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Băng tan, mặt trời lên nhưng vẫn còn lạnh lắm. Con gái út đã chuẩn bị xong chờ ba chở đến trường. Dù sao, “dẫu có cái hư vô” thì vẫn phải đi cày…&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2524279508793352147-5738735290698478463?l=thanhculan.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://thanhculan.blogspot.com/feeds/5738735290698478463/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=2524279508793352147&amp;postID=5738735290698478463&amp;isPopup=true' title='1 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2524279508793352147/posts/default/5738735290698478463'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2524279508793352147/posts/default/5738735290698478463'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://thanhculan.blogspot.com/2010/01/ninh-vo.html' title='Nịnh vợ'/><author><name>thanh cù lần</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03615637632936160225</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='30' src='http://2.bp.blogspot.com/_bv-PWOtyx_o/SiFcpe6Je4I/AAAAAAAAAAM/c0fP9Wm5IsQ/S220/mother+015.jpg'/></author><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2524279508793352147.post-6756815162291608239</id><published>2009-12-30T11:10:00.003-05:00</published><updated>2009-12-30T11:19:55.809-05:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='nhatky'/><title type='text'>Cám ơn cuộc đời, cám ơn bạn bè: ông già Noel chưa chết...</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Mấy hôm rày tôi buồn, nỗi buồn nhỏ nhưng&amp;nbsp;sắc nhọn, cứ như khứa vào đâu đó trong tôi, làm buốt lên từng cơn. &lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Nỗi buồn bắt đầu rất bất chợt, khi tôi đến nhà Hùng, em cột chèo của tôi để cùng nhau đi lễ tối Giáng sinh. Cháu gái tôi, Nhi,&amp;nbsp;đã dùng một tờ giấy lớn&amp;nbsp;để vẽ hình cây thông Christmas và treo lên tường, vì năm nay không hiểu vì sao Hùng&amp;nbsp;đã không dựng cây thông trong nhà.&amp;nbsp;Cháu nhi viết&amp;nbsp;trong bức tranh rằng:&amp;nbsp;cháu xin lỗ̃i&amp;nbsp;ông Santa vì ba mẹ cháu không có thì giờ&amp;nbsp;để đi mua cây thông thật, nên cháu vẽ tạm cây thông này&amp;nbsp;để&amp;nbsp;ông nhận ra cháu&amp;nbsp;ở&amp;nbsp;đây mà&amp;nbsp;đến cho quà. Xin&amp;nbsp;ông thông cảm cho cháu&amp;nbsp;và&amp;nbsp;đề quà của&amp;nbsp;ông dưới gốc cây này&amp;nbsp;ông nhé. Một lần nữa cháu thành thật xin lỗi&amp;nbsp;ông.&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Tôi bổng muốn khóc khi đọc những giòng này. Chúng ta dành thời gian cho ai?&amp;nbsp;Có thật là chúng ta&amp;nbsp;quá bận&amp;nbsp;đến nỗi không thể dành ra ba mươi phút cho con cái một niềm vui? Chúng ta lo cho tương lai của chúng bằng cách cố gắng làm ra thật nhiều tiền, nhưng có chắc con cái ta&amp;nbsp;sẽ&amp;nbsp;được hưởng cái kết quả quá xa&amp;nbsp;đó không?&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Nỗi buồn thấm sâu hơn, khi sáng hôm sau con gái tôi và các cháu khác gọi nhau&amp;nbsp;để hỏi về các món quà mà&amp;nbsp;ông Santa&amp;nbsp;đã cho chúng.&amp;nbsp;Con gái tôi bảo rằng có lẻ&amp;nbsp;ông già Santa không&amp;nbsp;đến viếng nhà Nhi vì&amp;nbsp;ông&amp;nbsp;không thấy cây thông thật. Nhi&amp;nbsp; trả lời: ba&amp;nbsp;Nhi bảo, không có&amp;nbsp;ông già Santa, ba Nhi chính là&amp;nbsp;ông già Santa, ba Nhi sẽ&amp;nbsp;đi mua quà cho Nhi vào ngày mai...sau Noel.&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Tôi&amp;nbsp;tự&amp;nbsp;vấn, hay là mình quá nhạy cảm? Phải chăng cuộc&amp;nbsp;đời này&amp;nbsp;thực dụng và trần trụi&amp;nbsp;đến thế? &lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;.........................&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Sáng nay,&amp;nbsp;được an&amp;nbsp;ủi rất nhiều, khi ghé thăm anh &lt;a href="http://hglan.blogspot.com/"&gt;Hùng Lân&lt;/a&gt;:&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;...Không chỉ là trẻ con &lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Mới biết mong Ông già Noel về trong mùa đông buốt giá &lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Vì ước mơ trên đời này, ai mà không có? &lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Những kẻ lầm than, khốn khó, mệt nhoài... &lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Cả những tâm hồn rách nát tả tơi &lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Ai cũng mơ được có ngày trở thành con trẻ &lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Như những ngày ấu thơ được sờ vú mẹ &lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Tuổi thơ lung linh nhè nhẹ mảnh hình hài &lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Hạnh phúc lớn dần qua từng tiếng à ơi &lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Đời kéo ta về trong gió lốc &lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Trong đê mê trong chập chờn quay quắt &lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Tiếng thời gian nức nở đến rợn rùng &lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Nhìn lại mình, tóc đã điểm sương &lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Thế mà vẫn mong được thành con trẻ&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;....&amp;nbsp; &lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&amp;nbsp; &lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Cám ơn cuộc đời, cám ơn bạn bè. Ông già Noel chưa chết.&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2524279508793352147-6756815162291608239?l=thanhculan.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://thanhculan.blogspot.com/feeds/6756815162291608239/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=2524279508793352147&amp;postID=6756815162291608239&amp;isPopup=true' title='2 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2524279508793352147/posts/default/6756815162291608239'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2524279508793352147/posts/default/6756815162291608239'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://thanhculan.blogspot.com/2009/12/ai-giet-ong-gia-noel-ong-gia-noel-van.html' title='Cám ơn cuộc đời, cám ơn bạn bè: ông già Noel chưa chết...'/><author><name>thanh cù lần</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03615637632936160225</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='30' src='http://2.bp.blogspot.com/_bv-PWOtyx_o/SiFcpe6Je4I/AAAAAAAAAAM/c0fP9Wm5IsQ/S220/mother+015.jpg'/></author><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2524279508793352147.post-3163598289615726969</id><published>2009-12-18T13:42:00.002-05:00</published><updated>2009-12-18T18:16:26.590-05:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='nhatky'/><title type='text'>Tuổi thơ và thần thọai</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Năm ngoái, trong một buổi hội thảo của các bậc phụ huynh&amp;nbsp;lớp giáo lý thiếu nhi, tôi đã độp khá nặng một vị tu sĩ vì thầy này đặt vấn đề: tại sao chúng ta khi tặng quà&amp;nbsp;giáng sinh&amp;nbsp;cho các em nhỏ, lại bảo với chúng rằng đây là quà của ông già Noel. Tại sao không nói thẳng với chúng đây là quà của ông bà cha mẹ mua cho. Như vậy là chúng ta đã nói dối với trẻ con…&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Tôi đã độp rằng: Tuổi thơ gắn liền với cô Tấm, ông Bụt…Nói thật với chúng rằng không hề có Thạch Sanh, chẳng có ông già Noel… là chúng ta đã giết tuổi thơ… &lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Tôi thoáng chút ân hận, liệu có nên độp một vị thầy tu như vậy không. Rồi sau đó tôi quên…&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Năm nay, đọc tờ báo lá cải có chuyện nầy hay hay, bổng nhớ lại chuyện năm ngóai và thôi ân hận…&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;Thùng quà không người gởi&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Tại miền nam nước Ý, người ta còn kể chuyện về “Chiếc bong bong màu hồng”.&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Chiếc bong bóng này là kết quả của sự bòn nhặt và tiết kiệm từng xu của Bep-pô, một em bé lên tám. Hôm ấy khi các em cùng lứa tuổicắp sách đến trường thì Bep-pô chạy nhanh lên đỉnh đồi thả chiếc bong bóng cho bay lên không trung. Cùng với chiếc bong bóng, Bep-pô cẩn thận cột theo bức thư nó đã nắn nót víêt từng chữ như sau: “Chúa ơi, vài tuần nữa con sẽ có một đứa em. Gia đình con đã có sáu anh em. Nhưng cha mẹ con nghèo lắm. Nhà cửa chật chội và không có đủ giường chiếu nên chúng con phải ngủ chung ba đứa một giường. Lần này con không xin gì cho con, nhưng con xin Chúa cho đứa em sắp sinh của con một ít quần áo và tả lót. Quần áo cũ đã xài rồi cũng được. Nhà con ở số… đường… làng A-côlê miền nam nước Ý. Tên con là Bep-pô.”&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Sau khi thả , Bep-pô đứng nhìn mãi cho tới khi chiếc bong bóng mất hút trong mây nó mới thơ thẩn về nhà.&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Sau đó là những giờ phút chờ đợi hồi hộp nhất đời của Bep-pô. Nhưng nó vẫn tiếp tục cầu xin và hy vọng. Sáu ngày nặng nề trôi qua. Rồi một buổi trưa đang lúc chới với các trẻ em trong xóm, nó thấy nhân viên bưu điện mang vào nhà nó một thùng quà.&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Bep-pô nhanh chân chạy về nhà và nghe cha nó nói lớn với nhân viên bưu điện:&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;- Chắc anh nhầm rồi. Tôi đâu có ai quen ở Ri-vô-gô.&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Người trao bưu phẩm phân trần:&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;- Món hàng đề tên và địa chỉ ở nhà ông, nếu không phải gởi cho ông thì còn cho ai nữa!&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Cha của Bep-pô trả lời:&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;- Thôi đi ông ơi, nhận hàng không phải của mình để rồi mang thêm phiền phức sao? Làm gì có tiền mà bồi thường.&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Thấy câu chuyện dai dẳng, Bep-pô đánh bạo chen vào:&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;- Thì bố cứ mở ra xem, nếu không phải của mình thì gởi trả lại cũng được thôi.&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Thùng đồ được tạm thời mở ra để xem thử, và người ta thấy tòan đồ trẻ sơ sinh. Nào tã, nào băng rốn, nào những chiếc áo nhỏ tí…Đôi mắt của bố mẹ Bep-pô bừng sáng lên. Bep-pô vui như ngày tết, vui hơn nữa là người gởi không đề địa chỉ nên không thể gởi trả lại. Bep-pô chạy nhanh ra ngọn đồi nơi nó đã thả chiếc bong bóng sáu ngày trước. Đến nơi nó ngước mặt nhìn trời, miệng thì thầm nói: “Chúa ơi, con cám ơn Chúa!”.&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Liệu chúng ta có nên nói thật với Bep-pô rằng, chẳng có Chúa nào gởi cho con thùng quà đó cả. Có ai đó đã nhặt được bức thư của con và đã gởi cho con đấy thôi….&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2524279508793352147-3163598289615726969?l=thanhculan.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://thanhculan.blogspot.com/feeds/3163598289615726969/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=2524279508793352147&amp;postID=3163598289615726969&amp;isPopup=true' title='1 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2524279508793352147/posts/default/3163598289615726969'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2524279508793352147/posts/default/3163598289615726969'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://thanhculan.blogspot.com/2009/12/tuoi-tho-va-than-thoai.html' title='Tuổi thơ và thần thọai'/><author><name>thanh cù lần</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03615637632936160225</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='30' src='http://2.bp.blogspot.com/_bv-PWOtyx_o/SiFcpe6Je4I/AAAAAAAAAAM/c0fP9Wm5IsQ/S220/mother+015.jpg'/></author><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2524279508793352147.post-7007282572333729022</id><published>2009-12-11T12:22:00.002-05:00</published><updated>2009-12-11T12:39:51.802-05:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='nhatky'/><title type='text'>Suy gẫm</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;strong&gt;Dọn dẹp...&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;
Rũ con gái cùng dọn dẹp nhà cửa, con gái bảo ba nên vất cái này, cái nọ : đôi giày này con thấy ba có khi nào dùng đâu! Cái điện thoại bàn kia đâu có còn gọi được nữa ! Đầu DVD đui mắt rồi! Bóng đèn này ba thay loại mới ít hao điện rồi, có bao giờ dùng lại đâu. Cây thông&amp;nbsp;kia xài hai năm rồi đó ba, năm nay nên mua cây thông mới...để chật nhà, chật garage. Con gái nói nghe hợp lý quá. Thế là một đống thu lu được đưa ra khỏi nhà. Nhà và nhà xe bổng rộng thoáng.&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Lâu rồi không dọn dẹp cái máy vi tính, hôm rồi buồn buồn ngồi&amp;nbsp;coi lại, lắm thứ&amp;nbsp;đồ chơi,&amp;nbsp;đồ hàng không bao giờ&amp;nbsp;đụng tới, mà lúc trước mình nghĩ là có lúc sẽ dùng, lo lúc dùng không có, cứ thế mà cài, mà&amp;nbsp;đặt vô. Nhớ lời con gái khuyên bèn remove, uninstall, delete tất... bổng dưng có cảm giác là cái máy chạy nhanh hơn!&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Con gái bảo,&amp;nbsp;đó ba xem bây giờ&amp;nbsp;mọi thứ có phải tốt hơn&amp;nbsp;trước không?&amp;nbsp;Khi nào rãnh dọn tiếp...&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Tất nhiên là mang nhẹ thì sẽ chạy nhanh nhưng vấn&amp;nbsp;đề&amp;nbsp;ở chỗ là chúng ta có dám vứt bỏ&amp;nbsp;đi không? Và vất bỏ những gì, nếu bỏ hết thì cái nhà của&amp;nbsp;mình cũng giống như nhà của&amp;nbsp;dì Thoa, của chú Long. Nếu xóa hết&amp;nbsp;&amp;nbsp;thì cái computer của ba cũng giống của con, chẳng có gì&amp;nbsp;để ba có thể làm việc trên nó!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;strong&gt;Chết...&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;
Hôm rồi đọc báo trên mạng thấy có người đem xác vợ về nhà đúc thành tượng, bèn trao đổi với con gái về chuyện các cách&amp;nbsp;táng xác trong lịch sử: địa táng (chôn), hỏa táng (đốt), thiên táng (chim&amp;nbsp;ăn), thiền tàng&amp;nbsp;(biến xác thành tượng như&amp;nbsp;đang ngồi thiền) vân vân và vân vân...&lt;br /&gt;
-Thế ba thích cách táng nào?&lt;br /&gt;
-Ba sẽ về chết&amp;nbsp;ở&amp;nbsp;làng quê nơi ba sinh ra, ba không cần mộ, cần lăng, chôn ba xuống&amp;nbsp;đất,&amp;nbsp;đặt một tảng&amp;nbsp;đá lớn bên trên và ghi: người&amp;nbsp;đi nhiều nơi trên thế giới&amp;nbsp;đã trở về...&lt;br /&gt;
- Hi hi, chết rồi mà ba vẫn còn ... trạng!&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2524279508793352147-7007282572333729022?l=thanhculan.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://thanhculan.blogspot.com/feeds/7007282572333729022/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=2524279508793352147&amp;postID=7007282572333729022&amp;isPopup=true' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2524279508793352147/posts/default/7007282572333729022'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2524279508793352147/posts/default/7007282572333729022'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://thanhculan.blogspot.com/2009/12/suy-gam.html' title='Suy gẫm'/><author><name>thanh cù lần</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03615637632936160225</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='30' src='http://2.bp.blogspot.com/_bv-PWOtyx_o/SiFcpe6Je4I/AAAAAAAAAAM/c0fP9Wm5IsQ/S220/mother+015.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2524279508793352147.post-9174253819420149712</id><published>2009-12-08T18:25:00.006-05:00</published><updated>2009-12-10T10:12:56.614-05:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='nhatky'/><title type='text'>noel và năm mới</title><content type='html'>&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/_bv-PWOtyx_o/Sx7gWVAtfUI/AAAAAAAAAUk/7QiRSt7Z8i4/s1600-h/thiep3.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" er="true" src="http://3.bp.blogspot.com/_bv-PWOtyx_o/Sx7gWVAtfUI/AAAAAAAAAUk/7QiRSt7Z8i4/s400/thiep3.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;marquee&gt;thanhculan-daquyvang-N2Y-miennhulangthang-haovanphong-tranphan-hoasen-trinhxuanan-ksorke-ngovuu-vienkhanh-copyandpaste-vngps2007-hunglan-ttkhtigon71-mongterlist-thanglatdat-thinhan&lt;/marquee&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2524279508793352147-9174253819420149712?l=thanhculan.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://thanhculan.blogspot.com/feeds/9174253819420149712/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=2524279508793352147&amp;postID=9174253819420149712&amp;isPopup=true' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2524279508793352147/posts/default/9174253819420149712'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2524279508793352147/posts/default/9174253819420149712'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://thanhculan.blogspot.com/2009/12/noel-va-nam-moi.html' title='noel và năm mới'/><author><name>thanh cù lần</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03615637632936160225</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='30' src='http://2.bp.blogspot.com/_bv-PWOtyx_o/SiFcpe6Je4I/AAAAAAAAAAM/c0fP9Wm5IsQ/S220/mother+015.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/_bv-PWOtyx_o/Sx7gWVAtfUI/AAAAAAAAAUk/7QiRSt7Z8i4/s72-c/thiep3.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2524279508793352147.post-6314024165292370409</id><published>2009-12-02T14:32:00.010-05:00</published><updated>2009-12-08T18:24:28.944-05:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='nhatky'/><title type='text'>Bạn bè và những bài thơ quên</title><content type='html'>Sáng nay ghé thăm nhà DQV, ngạc nhiên không ít khi Miên Như còn nhớ mấy câu lục bát của mình, cám ơn bạn rất nhiều, mình như bất chợt gặp lại cái thằng tôi quen thật quen ngày trước:&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vì còn một chút lang thang&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nên chân còn dẫm lá vàng run chân&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vì còn một chút ái ân&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nên tim còn dệt mấy vần thơ điên&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vì còn giọt nắng cuối hiên&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nên chưa tỉnh giấc như miên mộng dài&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vì còn để lại dấu hài&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nên lòng còn tưởng bồng lai Giáng Kiều&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vì chăng còn một chữ yêu?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong bài tào lao thiên mạng viết về lớp cũ, cám ơn Miên Như cũng đã nhớ một đọan lục bát:&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kỷ niệm nỗi nhớ khôn cùng&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trông về kỷ niệm mịt mùng thời gian&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Xa xăm vọng một tiếng đàn&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bài ca xưa ấy chợt lan kín hồn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hồi học năm thứ ba đại học, Bùi Xuân Ngọan đã làm mình ngạc nhiên đến cảm động khi Ngọan đọc nguyên bài thơ mình viết năm lớp 12 để câm lặng tặng cô bạn gái trong lớp, bài thơ đó bây giờ mình không còn nhớ và Xuân Ngọan bây giờ ở đâu…&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mình đã viết khá nhiều, cho nhiều người. Liệu có còn mấy người như Miên như Ngọan.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cám ơn cuộc đời, cám ơn bạn bè còn lưu trong ký ức một vài kỷ niệm về tôi…&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2524279508793352147-6314024165292370409?l=thanhculan.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://thanhculan.blogspot.com/feeds/6314024165292370409/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=2524279508793352147&amp;postID=6314024165292370409&amp;isPopup=true' title='2 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2524279508793352147/posts/default/6314024165292370409'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2524279508793352147/posts/default/6314024165292370409'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://thanhculan.blogspot.com/2009/12/ban-be-va-nhung-bai-tho-quen.html' title='Bạn bè và những bài thơ quên'/><author><name>thanh cù lần</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03615637632936160225</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='30' src='http://2.bp.blogspot.com/_bv-PWOtyx_o/SiFcpe6Je4I/AAAAAAAAAAM/c0fP9Wm5IsQ/S220/mother+015.jpg'/></author><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2524279508793352147.post-2844375901839632831</id><published>2009-11-28T11:35:00.004-05:00</published><updated>2009-11-28T11:52:08.502-05:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='nhatky'/><title type='text'>Thất ngôn bát cú</title><content type='html'>&lt;span xmlns=""&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
Nhân một số bạn trẻ hỏi về cách làm thơ Đường thất ngôn bát cú, Cù lần tui bổng nổi hứng tóan học, mạo muội đưa ra hai bảng hướng dẫn sau đây về cách mần thơ, xin lấy hai bài thơ của Nguyễn Khuyến làm minh họa. Chữ viết tắt: 0 – bất luận (nhất tam ngũ bất luận), T: trắc, B: bằng. Niêm: chữ thứ hai của hai câu phải cùng T hoặc cùng B. Đối: đối ý và đối vần.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;strong&gt;Bài thứ nhất: Hòai cổ&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;(luật trắc, vần bằng. Chữ thứ hai của câu (1) phải là vần T, chữ cuối của câu (1) phải là B)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;div&gt;&lt;table border="0" style="border-collapse: collapse;"&gt;&lt;colgroup&gt;&lt;col style="width: 100px;"&gt;&lt;col style="width: 100px;"&gt;&lt;col style="width: 100px;"&gt;&lt;col style="width: 100px;"&gt;&lt;col style="width: 100px;"&gt;&lt;col style="width: 100px;"&gt;&lt;col style="width: 100px;"&gt;&lt;col style="width: 100px;"&gt;&lt;/colgroup&gt;&lt;tbody valign="top"&gt;
&lt;tr&gt;&lt;td rowspan="4" style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: black 0.5pt solid; border-right: black 0.5pt solid; border-top: black 0.5pt solid; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;Hai câu đề. Câu (2) niêm với câu (3)&lt;br /&gt;
&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/td&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: medium none; border-right: black 0.5pt solid; border-top: black 0.5pt solid; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;0&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: medium none; border-right: black 0.5pt solid; border-top: black 0.5pt solid; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;T&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: medium none; border-right: black 0.5pt solid; border-top: black 0.5pt solid; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;0&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: medium none; border-right: black 0.5pt solid; border-top: black 0.5pt solid; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;B&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: medium none; border-right: black 0.5pt solid; border-top: black 0.5pt solid; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;0&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: medium none; border-right: black 0.5pt solid; border-top: black 0.5pt solid; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;T&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: medium none; border-right: black 0.5pt solid; border-top: black 0.5pt solid; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;B&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;
&lt;tr&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: black 0.5pt solid; border-right: black 0.5pt solid; border-top: medium none; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="color: red; font-family: Arial;"&gt;&lt;strong&gt;Nghĩ&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: medium none; border-right: black 0.5pt solid; border-top: medium none; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="color: red; font-family: Arial;"&gt;&lt;strong&gt;Chuyện&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: medium none; border-right: black 0.5pt solid; border-top: medium none; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="color: red; font-family: Arial;"&gt;&lt;strong&gt;Đời&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: medium none; border-right: black 0.5pt solid; border-top: medium none; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="color: red; font-family: Arial;"&gt;&lt;strong&gt;Xưa&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: medium none; border-right: black 0.5pt solid; border-top: medium none; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="color: red; font-family: Arial;"&gt;&lt;strong&gt;Cũng&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: medium none; border-right: black 0.5pt solid; border-top: medium none; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="color: red; font-family: Arial;"&gt;&lt;strong&gt;Nực&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: medium none; border-right: black 0.5pt solid; border-top: medium none; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="color: red; font-family: Arial;"&gt;&lt;strong&gt;Cười&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;
&lt;tr&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: black 0.5pt solid; border-right: black 0.5pt solid; border-top: medium none; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;0&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: medium none; border-right: black 0.5pt solid; border-top: medium none; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;B&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: medium none; border-right: black 0.5pt solid; border-top: medium none; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;0&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: medium none; border-right: black 0.5pt solid; border-top: medium none; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;T&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: medium none; border-right: black 0.5pt solid; border-top: medium none; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;0&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: medium none; border-right: black 0.5pt solid; border-top: medium none; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;B&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: medium none; border-right: black 0.5pt solid; border-top: medium none; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;B&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;
&lt;tr&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: black 0.5pt solid; border-right: black 0.5pt solid; border-top: medium none; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="color: red; font-family: Arial;"&gt;&lt;strong&gt;Sự&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: medium none; border-right: black 0.5pt solid; border-top: medium none; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="color: red; font-family: Arial;"&gt;&lt;strong&gt;Đời&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: medium none; border-right: black 0.5pt solid; border-top: medium none; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="color: red; font-family: Arial;"&gt;&lt;strong&gt;Đến&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: medium none; border-right: black 0.5pt solid; border-top: medium none; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="color: red; font-family: Arial;"&gt;&lt;strong&gt;Thế&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: medium none; border-right: black 0.5pt solid; border-top: medium none; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="color: red; font-family: Arial;"&gt;&lt;strong&gt;Thế&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: medium none; border-right: black 0.5pt solid; border-top: medium none; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="color: red; font-family: Arial;"&gt;&lt;strong&gt;Thời&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: medium none; border-right: black 0.5pt solid; border-top: medium none; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="color: red; font-family: Arial;"&gt;&lt;strong&gt;Thôi&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;
&lt;tr&gt;&lt;td rowspan="4" style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: black 0.5pt solid; border-right: black 0.5pt solid; border-top: medium none; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;Hai câu thực, đối nhau. Câu (4) niêm câu (5)&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/td&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: medium none; border-right: black 0.5pt solid; border-top: medium none; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;0&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: medium none; border-right: black 0.5pt solid; border-top: medium none; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;B&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: medium none; border-right: black 0.5pt solid; border-top: medium none; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;0&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: medium none; border-right: black 0.5pt solid; border-top: medium none; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;T&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: medium none; border-right: black 0.5pt solid; border-top: medium none; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;0&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: medium none; border-right: black 0.5pt solid; border-top: medium none; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;B&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: medium none; border-right: black 0.5pt solid; border-top: medium none; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;T&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;
&lt;tr&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: black 0.5pt solid; border-right: black 0.5pt solid; border-top: medium none; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="color: red; font-family: Arial;"&gt;&lt;strong&gt;Rừng&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: medium none; border-right: black 0.5pt solid; border-top: medium none; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="color: red; font-family: Arial;"&gt;&lt;strong&gt;Xanh&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: medium none; border-right: black 0.5pt solid; border-top: medium none; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="color: red; font-family: Arial;"&gt;&lt;strong&gt;Núi&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: medium none; border-right: black 0.5pt solid; border-top: medium none; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="color: red; font-family: Arial;"&gt;&lt;strong&gt;Đỏ&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: medium none; border-right: black 0.5pt solid; border-top: medium none; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="color: red; font-family: Arial;"&gt;&lt;strong&gt;Hơn&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: medium none; border-right: black 0.5pt solid; border-top: medium none; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="color: red; font-family: Arial;"&gt;&lt;strong&gt;Ngàn&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: medium none; border-right: black 0.5pt solid; border-top: medium none; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="color: red; font-family: Arial;"&gt;&lt;strong&gt;Dặm&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;
&lt;tr&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: black 0.5pt solid; border-right: black 0.5pt solid; border-top: medium none; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;0&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: medium none; border-right: black 0.5pt solid; border-top: medium none; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;T&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: medium none; border-right: black 0.5pt solid; border-top: medium none; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;0&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: medium none; border-right: black 0.5pt solid; border-top: medium none; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;B&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: medium none; border-right: black 0.5pt solid; border-top: medium none; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;0&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: medium none; border-right: black 0.5pt solid; border-top: medium none; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;T&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: medium none; border-right: black 0.5pt solid; border-top: medium none; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;B&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;
&lt;tr&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: black 0.5pt solid; border-right: black 0.5pt solid; border-top: medium none; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="color: red; font-family: Arial;"&gt;&lt;strong&gt;Nước&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: medium none; border-right: black 0.5pt solid; border-top: medium none; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="color: red; font-family: Arial;"&gt;&lt;strong&gt;Độc&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: medium none; border-right: black 0.5pt solid; border-top: medium none; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="color: red; font-family: Arial;"&gt;&lt;strong&gt;Ma&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: medium none; border-right: black 0.5pt solid; border-top: medium none; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="color: red; font-family: Arial;"&gt;&lt;strong&gt;Thiêng&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: medium none; border-right: black 0.5pt solid; border-top: medium none; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="color: red; font-family: Arial;"&gt;&lt;strong&gt;Mấy&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: medium none; border-right: black 0.5pt solid; border-top: medium none; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="color: red; font-family: Arial;"&gt;&lt;strong&gt;Vạn&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: medium none; border-right: black 0.5pt solid; border-top: medium none; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="color: red; font-family: Arial;"&gt;&lt;strong&gt;Người&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;
&lt;tr&gt;&lt;td rowspan="4" style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: black 0.5pt solid; border-right: black 0.5pt solid; border-top: medium none; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;Hai câu luận đối nhau. Câu (6) niêm câu (7)&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/td&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: medium none; border-right: black 0.5pt solid; border-top: medium none; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;0&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: medium none; border-right: black 0.5pt solid; border-top: medium none; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;T&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: medium none; border-right: black 0.5pt solid; border-top: medium none; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;0&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: medium none; border-right: black 0.5pt solid; border-top: medium none; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;B&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: medium none; border-right: black 0.5pt solid; border-top: medium none; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;0&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: medium none; border-right: black 0.5pt solid; border-top: medium none; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;T&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: medium none; border-right: black 0.5pt solid; border-top: medium none; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;T&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;
&lt;tr&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: black 0.5pt solid; border-right: black 0.5pt solid; border-top: medium none; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="color: red; font-family: Arial;"&gt;&lt;strong&gt;Khóet&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: medium none; border-right: black 0.5pt solid; border-top: medium none; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="color: red; font-family: Arial;"&gt;&lt;strong&gt;Rỗng&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: medium none; border-right: black 0.5pt solid; border-top: medium none; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="color: red; font-family: Arial;"&gt;&lt;strong&gt;Ruột&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: medium none; border-right: black 0.5pt solid; border-top: medium none; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="color: red; font-family: Arial;"&gt;&lt;strong&gt;Gan&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: medium none; border-right: black 0.5pt solid; border-top: medium none; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="color: red; font-family: Arial;"&gt;&lt;strong&gt;Trời&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: medium none; border-right: black 0.5pt solid; border-top: medium none; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="color: red; font-family: Arial;"&gt;&lt;strong&gt;Đất&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: medium none; border-right: black 0.5pt solid; border-top: medium none; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="color: red; font-family: Arial;"&gt;&lt;strong&gt;Cả&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;
&lt;tr&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: black 0.5pt solid; border-right: black 0.5pt solid; border-top: medium none; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;0&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: medium none; border-right: black 0.5pt solid; border-top: medium none; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;B&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: medium none; border-right: black 0.5pt solid; border-top: medium none; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;0&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: medium none; border-right: black 0.5pt solid; border-top: medium none; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;T&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: medium none; border-right: black 0.5pt solid; border-top: medium none; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;0&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: medium none; border-right: black 0.5pt solid; border-top: medium none; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;B&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: medium none; border-right: black 0.5pt solid; border-top: medium none; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;B&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;
&lt;tr&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: black 0.5pt solid; border-right: black 0.5pt solid; border-top: medium none; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="color: red; font-family: Arial;"&gt;&lt;strong&gt;Phá&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: medium none; border-right: black 0.5pt solid; border-top: medium none; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="color: red; font-family: Arial;"&gt;&lt;strong&gt;Tung&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: medium none; border-right: black 0.5pt solid; border-top: medium none; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="color: red; font-family: Arial;"&gt;&lt;strong&gt;Phên&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: medium none; border-right: black 0.5pt solid; border-top: medium none; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="color: red; font-family: Arial;"&gt;&lt;strong&gt;Dậu&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: medium none; border-right: black 0.5pt solid; border-top: medium none; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="color: red; font-family: Arial;"&gt;&lt;strong&gt;Hạ&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: medium none; border-right: black 0.5pt solid; border-top: medium none; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="color: red; font-family: Arial;"&gt;&lt;strong&gt;Di&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: medium none; border-right: black 0.5pt solid; border-top: medium none; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="color: red; font-family: Arial;"&gt;&lt;strong&gt;Rồi&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;
&lt;tr&gt;&lt;td rowspan="4" style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: black 0.5pt solid; border-right: black 0.5pt solid; border-top: medium none; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;Hai câu kết. Câu (8) niêm câu (1)&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/td&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: medium none; border-right: black 0.5pt solid; border-top: medium none; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;0&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: medium none; border-right: black 0.5pt solid; border-top: medium none; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;B&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: medium none; border-right: black 0.5pt solid; border-top: medium none; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;0&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: medium none; border-right: black 0.5pt solid; border-top: medium none; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;T&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: medium none; border-right: black 0.5pt solid; border-top: medium none; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;0&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: medium none; border-right: black 0.5pt solid; border-top: medium none; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;B&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: medium none; border-right: black 0.5pt solid; border-top: medium none; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;T&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;
&lt;tr&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: black 0.5pt solid; border-right: black 0.5pt solid; border-top: medium none; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="color: red; font-family: Arial;"&gt;&lt;strong&gt;Thôi&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: medium none; border-right: black 0.5pt solid; border-top: medium none; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="color: red; font-family: Arial;"&gt;&lt;strong&gt;Thôi&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: medium none; border-right: black 0.5pt solid; border-top: medium none; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="color: red; font-family: Arial;"&gt;&lt;strong&gt;Đến&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: medium none; border-right: black 0.5pt solid; border-top: medium none; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="color: red; font-family: Arial;"&gt;&lt;strong&gt;Thế&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: medium none; border-right: black 0.5pt solid; border-top: medium none; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="color: red; font-family: Arial;"&gt;&lt;strong&gt;Thời&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: medium none; border-right: black 0.5pt solid; border-top: medium none; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="color: red; font-family: Arial;"&gt;&lt;strong&gt;Thôi&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: medium none; border-right: black 0.5pt solid; border-top: medium none; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="color: red; font-family: Arial;"&gt;&lt;strong&gt;Nhỉ&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;
&lt;tr&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: black 0.5pt solid; border-right: black 0.5pt solid; border-top: medium none; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;0&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: medium none; border-right: black 0.5pt solid; border-top: medium none; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;T&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: medium none; border-right: black 0.5pt solid; border-top: medium none; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;0&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: medium none; border-right: black 0.5pt solid; border-top: medium none; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;B&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: medium none; border-right: black 0.5pt solid; border-top: medium none; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;0&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: medium none; border-right: black 0.5pt solid; border-top: medium none; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;T&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: medium none; border-right: black 0.5pt solid; border-top: medium none; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;B&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;
&lt;tr&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: black 0.5pt solid; border-right: black 0.5pt solid; border-top: medium none; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="color: red; font-family: Arial;"&gt;&lt;strong&gt;Mây&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: medium none; border-right: black 0.5pt solid; border-top: medium none; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="color: red; font-family: Arial;"&gt;&lt;strong&gt;Trắng&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: medium none; border-right: black 0.5pt solid; border-top: medium none; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="color: red; font-family: Arial;"&gt;&lt;strong&gt;Về&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: medium none; border-right: black 0.5pt solid; border-top: medium none; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="color: red; font-family: Arial;"&gt;&lt;strong&gt;Đâu&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: medium none; border-right: black 0.5pt solid; border-top: medium none; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="color: red; font-family: Arial;"&gt;&lt;strong&gt;Nước&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: medium none; border-right: black 0.5pt solid; border-top: medium none; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="color: red; font-family: Arial;"&gt;&lt;strong&gt;Chảy&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: medium none; border-right: black 0.5pt solid; border-top: medium none; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="color: red; font-family: Arial;"&gt;&lt;strong&gt;Xuôi&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;
&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: left;"&gt;Hoài cổ &lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: left;"&gt;Nghĩ chuyện đời xưa cũng nực cười,&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: left;"&gt;Sự đời đến thế, thế thời thôi!&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: left;"&gt;Rừng xanh núi đỏ hơn ngàn dặm,&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: left;"&gt;Nước độc ma thiêng mấy vạn người.&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: left;"&gt;Khoét rỗng ruột gan trời đất cả,&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: left;"&gt;Phá tung phên giậu hạ di&amp;nbsp;rồi.&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: left;"&gt;Thôi thôi đến thế thời thôi nhỉ,&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: left;"&gt;Mấy trắng về đâu nước chảy xuôi&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;Bài 2: T&lt;span style="font-family: Times New Roman;"&gt;ổ&lt;/span&gt;ng đ&lt;span style="font-family: Times New Roman;"&gt;ố&lt;/span&gt;c Hà Nam&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;(luật bằng, vần bằng: chữ thứ hai và chữ cuối của câu (1) phải B&lt;br /&gt;
&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;table border="0" style="border-collapse: collapse;"&gt;&lt;colgroup&gt;&lt;col style="width: 100px;"&gt;&lt;col style="width: 100px;"&gt;&lt;col style="width: 100px;"&gt;&lt;col style="width: 100px;"&gt;&lt;col style="width: 100px;"&gt;&lt;col style="width: 100px;"&gt;&lt;col style="width: 100px;"&gt;&lt;col style="width: 100px;"&gt;&lt;/colgroup&gt;&lt;tbody valign="top"&gt;
&lt;tr&gt;&lt;td rowspan="4" style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: black 0.5pt solid; border-right: black 0.5pt solid; border-top: black 0.5pt solid; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;Hai câu đề. Chữ thứ (2) phải B&lt;br /&gt;
&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/td&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: medium none; border-right: black 0.5pt solid; border-top: black 0.5pt solid; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;&lt;strong&gt;0&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: medium none; border-right: black 0.5pt solid; border-top: black 0.5pt solid; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;&lt;strong&gt;B&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: medium none; border-right: black 0.5pt solid; border-top: black 0.5pt solid; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;&lt;strong&gt;0&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: medium none; border-right: black 0.5pt solid; border-top: black 0.5pt solid; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;&lt;strong&gt;T&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: medium none; border-right: black 0.5pt solid; border-top: black 0.5pt solid; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;&lt;strong&gt;0&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: medium none; border-right: black 0.5pt solid; border-top: black 0.5pt solid; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;&lt;strong&gt;B&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: medium none; border-right: black 0.5pt solid; border-top: black 0.5pt solid; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;&lt;strong&gt;B&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;
&lt;tr&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: black 0.5pt solid; border-right: black 0.5pt solid; border-top: medium none; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="color: red; font-family: Arial;"&gt;&lt;strong&gt;Ai&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: medium none; border-right: black 0.5pt solid; border-top: medium none; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="color: red; font-family: Arial;"&gt;&lt;strong&gt;Rằng&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: medium none; border-right: black 0.5pt solid; border-top: medium none; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="color: red; font-family: Arial;"&gt;&lt;strong&gt;Ông&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: medium none; border-right: black 0.5pt solid; border-top: medium none; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="color: red; font-family: Arial;"&gt;&lt;strong&gt;Dại&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: medium none; border-right: black 0.5pt solid; border-top: medium none; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="color: red; font-family: Arial;"&gt;&lt;strong&gt;Với&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: medium none; border-right: black 0.5pt solid; border-top: medium none; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="color: red; font-family: Arial;"&gt;&lt;strong&gt;Ông&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: medium none; border-right: black 0.5pt solid; border-top: medium none; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="color: red; font-family: Arial;"&gt;&lt;strong&gt;Điên&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;
&lt;tr&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: black 0.5pt solid; border-right: black 0.5pt solid; border-top: medium none; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;&lt;strong&gt;0&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: medium none; border-right: black 0.5pt solid; border-top: medium none; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;&lt;strong&gt;T&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: medium none; border-right: black 0.5pt solid; border-top: medium none; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;&lt;strong&gt;0&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: medium none; border-right: black 0.5pt solid; border-top: medium none; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;&lt;strong&gt;B&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: medium none; border-right: black 0.5pt solid; border-top: medium none; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;&lt;strong&gt;0&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: medium none; border-right: black 0.5pt solid; border-top: medium none; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;&lt;strong&gt;T&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: medium none; border-right: black 0.5pt solid; border-top: medium none; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;&lt;strong&gt;T&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;
&lt;tr&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: black 0.5pt solid; border-right: black 0.5pt solid; border-top: medium none; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="color: red; font-family: Arial;"&gt;&lt;strong&gt;Ông&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: medium none; border-right: black 0.5pt solid; border-top: medium none; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="color: red; font-family: Arial;"&gt;&lt;strong&gt;Dại&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: medium none; border-right: black 0.5pt solid; border-top: medium none; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="color: red; font-family: Arial;"&gt;&lt;strong&gt;Sao &lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: medium none; border-right: black 0.5pt solid; border-top: medium none; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="color: red; font-family: Arial;"&gt;&lt;strong&gt;Ông&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: medium none; border-right: black 0.5pt solid; border-top: medium none; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="color: red; font-family: Arial;"&gt;&lt;strong&gt;Biết&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: medium none; border-right: black 0.5pt solid; border-top: medium none; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="color: red; font-family: Arial;"&gt;&lt;strong&gt;Lấy &lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: medium none; border-right: black 0.5pt solid; border-top: medium none; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="color: red; font-family: Arial;"&gt;&lt;strong&gt;Tiền&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;
&lt;tr style="height: 17px;"&gt;&lt;td rowspan="4" style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: black 0.5pt solid; border-right: black 0.5pt solid; border-top: medium none; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;Hai câu thực đối nhau, câu (3) niêm vói câu (2)&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/td&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: medium none; border-right: black 0.5pt solid; border-top: medium none; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;&lt;strong&gt;0&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: medium none; border-right: black 0.5pt solid; border-top: medium none; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;&lt;strong&gt;T&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: medium none; border-right: black 0.5pt solid; border-top: medium none; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;&lt;strong&gt;0&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: medium none; border-right: black 0.5pt solid; border-top: medium none; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;&lt;strong&gt;B&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: medium none; border-right: black 0.5pt solid; border-top: medium none; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;&lt;strong&gt;0&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: medium none; border-right: black 0.5pt solid; border-top: medium none; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;&lt;strong&gt;T&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: medium none; border-right: black 0.5pt solid; border-top: medium none; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;&lt;strong&gt;B&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;
&lt;tr&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: black 0.5pt solid; border-right: black 0.5pt solid; border-top: medium none; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="color: red; font-family: Arial;"&gt;&lt;strong&gt;Cậy&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: medium none; border-right: black 0.5pt solid; border-top: medium none; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="color: red; font-family: Arial;"&gt;&lt;strong&gt;Cái&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: medium none; border-right: black 0.5pt solid; border-top: medium none; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="color: red; font-family: Arial;"&gt;&lt;strong&gt;Bảng&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: medium none; border-right: black 0.5pt solid; border-top: medium none; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="color: red; font-family: Arial;"&gt;&lt;strong&gt;Vàng&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: medium none; border-right: black 0.5pt solid; border-top: medium none; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="color: red; font-family: Arial;"&gt;&lt;strong&gt;Treo&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: medium none; border-right: black 0.5pt solid; border-top: medium none; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="color: red; font-family: Arial;"&gt;&lt;strong&gt;Nhị&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: medium none; border-right: black 0.5pt solid; border-top: medium none; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="color: red; font-family: Arial;"&gt;&lt;strong&gt;Giáp&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;
&lt;tr&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: black 0.5pt solid; border-right: black 0.5pt solid; border-top: medium none; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;&lt;strong&gt;0&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: medium none; border-right: black 0.5pt solid; border-top: medium none; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;&lt;strong&gt;B&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: medium none; border-right: black 0.5pt solid; border-top: medium none; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;&lt;strong&gt;0&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: medium none; border-right: black 0.5pt solid; border-top: medium none; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;&lt;strong&gt;T&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: medium none; border-right: black 0.5pt solid; border-top: medium none; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;&lt;strong&gt;0&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: medium none; border-right: black 0.5pt solid; border-top: medium none; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;&lt;strong&gt;B&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: medium none; border-right: black 0.5pt solid; border-top: medium none; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;&lt;strong&gt;B&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;
&lt;tr&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: black 0.5pt solid; border-right: black 0.5pt solid; border-top: medium none; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="color: red; font-family: Arial;"&gt;&lt;strong&gt;Khóet&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: medium none; border-right: black 0.5pt solid; border-top: medium none; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="color: red; font-family: Arial;"&gt;&lt;strong&gt;Thằng&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: medium none; border-right: black 0.5pt solid; border-top: medium none; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="color: red; font-family: Arial;"&gt;&lt;strong&gt;Mặt&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: medium none; border-right: black 0.5pt solid; border-top: medium none; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="color: red; font-family: Arial;"&gt;&lt;strong&gt;Trắng&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: medium none; border-right: black 0.5pt solid; border-top: medium none; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="color: red; font-family: Arial;"&gt;&lt;strong&gt;Lấy&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: medium none; border-right: black 0.5pt solid; border-top: medium none; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="color: red; font-family: Arial;"&gt;&lt;strong&gt;Tam&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: medium none; border-right: black 0.5pt solid; border-top: medium none; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="color: red; font-family: Arial;"&gt;&lt;strong&gt;Nguyên&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;
&lt;tr&gt;&lt;td rowspan="4" style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: black 0.5pt solid; border-right: black 0.5pt solid; border-top: medium none; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;Hai câu luận đối nhau, câu (5) niêm với câu (4)&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/td&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: medium none; border-right: black 0.5pt solid; border-top: medium none; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;&lt;strong&gt;0&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: medium none; border-right: black 0.5pt solid; border-top: medium none; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;&lt;strong&gt;B&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: medium none; border-right: black 0.5pt solid; border-top: medium none; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;&lt;strong&gt;0&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: medium none; border-right: black 0.5pt solid; border-top: medium none; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;&lt;strong&gt;T&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: medium none; border-right: black 0.5pt solid; border-top: medium none; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;&lt;strong&gt;0&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: medium none; border-right: black 0.5pt solid; border-top: medium none; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;&lt;strong&gt;B&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: medium none; border-right: black 0.5pt solid; border-top: medium none; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;&lt;strong&gt;T&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;
&lt;tr&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: black 0.5pt solid; border-right: black 0.5pt solid; border-top: medium none; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="color: red; font-family: Arial;"&gt;&lt;strong&gt;Dấu&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: medium none; border-right: black 0.5pt solid; border-top: medium none; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="color: red; font-family: Arial;"&gt;&lt;strong&gt;Nhà&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: medium none; border-right: black 0.5pt solid; border-top: medium none; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="color: red; font-family: Arial;"&gt;&lt;strong&gt;Vừa&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: medium none; border-right: black 0.5pt solid; border-top: medium none; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="color: red; font-family: Arial;"&gt;&lt;strong&gt;Thóat&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: medium none; border-right: black 0.5pt solid; border-top: medium none; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="color: red; font-family: Arial;"&gt;&lt;strong&gt;Sừng&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: medium none; border-right: black 0.5pt solid; border-top: medium none; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="color: red; font-family: Arial;"&gt;&lt;strong&gt;Trâu&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: medium none; border-right: black 0.5pt solid; border-top: medium none; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="color: red; font-family: Arial;"&gt;&lt;strong&gt;Đỏ&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;
&lt;tr&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: black 0.5pt solid; border-right: black 0.5pt solid; border-top: medium none; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;&lt;strong&gt;0&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: medium none; border-right: black 0.5pt solid; border-top: medium none; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;&lt;strong&gt;T&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: medium none; border-right: black 0.5pt solid; border-top: medium none; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;&lt;strong&gt;0&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: medium none; border-right: black 0.5pt solid; border-top: medium none; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;&lt;strong&gt;B&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: medium none; border-right: black 0.5pt solid; border-top: medium none; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;&lt;strong&gt;0&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: medium none; border-right: black 0.5pt solid; border-top: medium none; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;&lt;strong&gt;T&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: medium none; border-right: black 0.5pt solid; border-top: medium none; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;&lt;strong&gt;B&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;
&lt;tr&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: black 0.5pt solid; border-right: black 0.5pt solid; border-top: medium none; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="color: red; font-family: Arial;"&gt;&lt;strong&gt;Phép&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: medium none; border-right: black 0.5pt solid; border-top: medium none; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="color: red; font-family: Arial;"&gt;&lt;strong&gt;Nước&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: medium none; border-right: black 0.5pt solid; border-top: medium none; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="color: red; font-family: Arial;"&gt;&lt;strong&gt;Xin&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: medium none; border-right: black 0.5pt solid; border-top: medium none; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="color: red; font-family: Arial;"&gt;&lt;strong&gt;Chừa&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: medium none; border-right: black 0.5pt solid; border-top: medium none; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="color: red; font-family: Arial;"&gt;&lt;strong&gt;Móng&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: medium none; border-right: black 0.5pt solid; border-top: medium none; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="color: red; font-family: Arial;"&gt;&lt;strong&gt;Lợn&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: medium none; border-right: black 0.5pt solid; border-top: medium none; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="color: red; font-family: Arial;"&gt;&lt;strong&gt;Đen&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;
&lt;tr&gt;&lt;td rowspan="4" style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: black 0.5pt solid; border-right: black 0.5pt solid; border-top: medium none; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;Hai câu kết. Câu (7) niêm vói (6). Câu (8) niêm với câu (1)&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/td&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: medium none; border-right: black 0.5pt solid; border-top: medium none; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;&lt;strong&gt;0&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: medium none; border-right: black 0.5pt solid; border-top: medium none; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;&lt;strong&gt;T&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: medium none; border-right: black 0.5pt solid; border-top: medium none; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;&lt;strong&gt;0&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: medium none; border-right: black 0.5pt solid; border-top: medium none; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;&lt;strong&gt;B&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: medium none; border-right: black 0.5pt solid; border-top: medium none; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;&lt;strong&gt;0&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: medium none; border-right: black 0.5pt solid; border-top: medium none; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;&lt;strong&gt;T&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: medium none; border-right: black 0.5pt solid; border-top: medium none; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;&lt;strong&gt;T&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;
&lt;tr&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: black 0.5pt solid; border-right: black 0.5pt solid; border-top: medium none; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="color: red; font-family: Arial;"&gt;&lt;strong&gt;Chỉ &lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: medium none; border-right: black 0.5pt solid; border-top: medium none; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="color: red; font-family: Arial;"&gt;&lt;strong&gt;Cốt&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: medium none; border-right: black 0.5pt solid; border-top: medium none; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="color: red; font-family: Arial;"&gt;&lt;strong&gt;Túi&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: medium none; border-right: black 0.5pt solid; border-top: medium none; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="color: red; font-family: Arial;"&gt;&lt;strong&gt;Mình&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: medium none; border-right: black 0.5pt solid; border-top: medium none; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="color: red; font-family: Arial;"&gt;&lt;strong&gt;Cho&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: medium none; border-right: black 0.5pt solid; border-top: medium none; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="color: red; font-family: Arial;"&gt;&lt;strong&gt;Nặng&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: medium none; border-right: black 0.5pt solid; border-top: medium none; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="color: red; font-family: Arial;"&gt;&lt;strong&gt;Chặt&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;
&lt;tr&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: black 0.5pt solid; border-right: black 0.5pt solid; border-top: medium none; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;&lt;strong&gt;0&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: medium none; border-right: black 0.5pt solid; border-top: medium none; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;&lt;strong&gt;B&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: medium none; border-right: black 0.5pt solid; border-top: medium none; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;&lt;strong&gt;0&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: medium none; border-right: black 0.5pt solid; border-top: medium none; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;&lt;strong&gt;T&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: medium none; border-right: black 0.5pt solid; border-top: medium none; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;&lt;strong&gt;0&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: medium none; border-right: black 0.5pt solid; border-top: medium none; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;&lt;strong&gt;B&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: medium none; border-right: black 0.5pt solid; border-top: medium none; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;&lt;strong&gt;B &lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;
&lt;tr&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: black 0.5pt solid; border-right: black 0.5pt solid; border-top: medium none; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="color: red; font-family: Arial;"&gt;&lt;strong&gt;Trăm&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: medium none; border-right: black 0.5pt solid; border-top: medium none; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="color: red; font-family: Arial;"&gt;&lt;strong&gt;Năm&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: medium none; border-right: black 0.5pt solid; border-top: medium none; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="color: red; font-family: Arial;"&gt;&lt;strong&gt;Mặc&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: medium none; border-right: black 0.5pt solid; border-top: medium none; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="color: red; font-family: Arial;"&gt;&lt;strong&gt;Kệ&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: medium none; border-right: black 0.5pt solid; border-top: medium none; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="color: red; font-family: Arial;"&gt;&lt;strong&gt;Tiếng&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: medium none; border-right: black 0.5pt solid; border-top: medium none; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="color: red; font-family: Arial;"&gt;&lt;strong&gt;Chê&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;td style="border-bottom: black 0.5pt solid; border-left: medium none; border-right: black 0.5pt solid; border-top: medium none; padding-left: 9px; padding-right: 9px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="color: red; font-family: Arial;"&gt;&lt;strong&gt;Khen &lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;
&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: left;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial; font-size: 12pt;"&gt;Tổng đốc Hà Nam&lt;br /&gt;
&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: left;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Ai rằng ông dại với ông điên,&lt;br /&gt;
&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: left;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Ông dại sao ông biết lấy tiền?&lt;br /&gt;
&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: left;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Cậy cái bảng vàng treo nhị giáp,&lt;br /&gt;
&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: left;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Khoét thằng mặt trắng lấy tam nguyên &lt;br /&gt;
&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: left;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Dấu nhà vừa thoát sừng trâu đỏ,&lt;br /&gt;
&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: left;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Phép nước xin chừa móng lợn đen &lt;br /&gt;
&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: left;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Chỉ cốt túi mình cho nặng chặt,&lt;br /&gt;
&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: left;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Trăm năm mặc kệ tiếng chê khen&lt;br /&gt;
&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Đọc lại hai bài thơ của cụ Nguyễn Khuyến bổng thấy ngậm ngùi. Mong quý bạn trẻ có thêm một chút tư liệu.&lt;br /&gt;
&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2524279508793352147-2844375901839632831?l=thanhculan.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://thanhculan.blogspot.com/feeds/2844375901839632831/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=2524279508793352147&amp;postID=2844375901839632831&amp;isPopup=true' title='2 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2524279508793352147/posts/default/2844375901839632831'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2524279508793352147/posts/default/2844375901839632831'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://thanhculan.blogspot.com/2009/11/that-ngon-bat-cu.html' title='Thất ngôn bát cú'/><author><name>thanh cù lần</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03615637632936160225</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='30' src='http://2.bp.blogspot.com/_bv-PWOtyx_o/SiFcpe6Je4I/AAAAAAAAAAM/c0fP9Wm5IsQ/S220/mother+015.jpg'/></author><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2524279508793352147.post-2934813743104837314</id><published>2009-11-17T17:24:00.000-05:00</published><updated>2009-11-17T17:24:26.802-05:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='nhatky'/><title type='text'>Đọc lại sử xưa</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Thật khó để biết một sự thật lịch sử. Có nhiều chuyện mà trước đây Cù lần tui chắc mẫm như hai với hai là bốn, nhưng bây giờ, ở cái thời kỳ bùng nổ lùng bùng thông tin, bổng đâm nghi ngờ. Có những điều, nhiều chuyện xem ra mình đã biết sai, mình&amp;nbsp;đã&amp;nbsp;hiểu nhầm. Nghe,&amp;nbsp;đọc, thậm chí nếu&amp;nbsp;được phải ... sờ&amp;nbsp;nhiều nguồn, nhưng lắm khi cũng chủ quan.&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Có một&amp;nbsp;đoạn sử sau, trong&amp;nbsp;ĐẠI VIỆT SỬ KÝ TOÀN THƯ&amp;nbsp;(nguồn : &lt;a href="http://www.informatik.uni-leipzig.de/~duc/sach/dvsktt/index.html"&gt;http://www.informatik.uni-leipzig.de/~duc/sach/dvsktt/index.html&lt;/a&gt;) trong phần DVSK Bản Kỷ Toàn Thư 3: Nhà Lý (1054 - 1138), đoạn nói về vua Lý Nhân Tông:&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;"&lt;em&gt;Vương An Thạch nhà Tống cầm quyền, tâu [với vua Tống] rằng nước ta bị Chiêm Thành đánh phá. Quân còn sót lại không đầy vạn người, có thể dùng kế chiếm lấy được. Vua Tống sai Thẩm Khởi, và Lưu di làm tri Quế Châu ngầm dấy binh người Man động, đóng thuyền bè, tập thủy chiến, cấm các châu huyện không được mua bán với nước ta. Vua biết tin, sai Lý Thường Kiệt,&amp;nbsp; Tông Đản đem hơn 10 vạn binh đi đánh. Quân thủy, quân bộ đều tiến. Thường Kiệt đánh các châu Khâm, Liêm; Đản vây châu Ưng, Đô giám Quảng Tây nhà Tống là Trương Thủ Tiết đem quân đến cứu. Thường Kiệt đón đánh ở cửa ải Côn Lôn (nay là phủ Nam Ninh, tỉnh Quảng Tây của nhà Minh) phá tan được, chém Thủ Tiết tại trận. Tri Ưng châu là Tô Giám cố thủ không hàng. Quân ta đánh đến hơn 40 ngày, chồng bao đất trèo lên thành. Thành bèn bị hạ. Giám cho gia thuộc 36 người chết trước, chôn xác vào hố, rồi châm lửa tự đốt chết. người trong thành cảm ân nghĩa của Giám, không một người nào chịu hàng, giết hết hơn 5 vạn 8 nghìn người, cộng với số người chết ở các châu Khâm, Liêm thì đến hơn 10 vạn. Bọn Thường Kiệt bắt sống người ba châu ấy đem về. Vua Tống truy tặng Giám là Phụng quốc quân tiết độ sứ, thụy là Trung Dũng, cho một khu nhà lớn ở kinh thành, 10 khoảnh ruộng tốt cho thân tộc&amp;nbsp; 7 người làm quan, cho con là Nguyên chức Cáp môn chi hậu&lt;/em&gt;." &lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&amp;nbsp; &lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Kính mong được quý blog- hữu chỉ giáo. &lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Có cách nào làm cho đọan sử này trở nên khả tín được không? &lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;(Cù lần tui tiếng Việt thì ở mức đọc thông viết thạo, tiếng Anh thì cà dập cà nát nhưng cũng hiểu được, còn tiếng Tàu thì bó tay chấm com) &lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&amp;nbsp; &lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Mong mỏi lắm thay. &lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&amp;nbsp; &lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2524279508793352147-2934813743104837314?l=thanhculan.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://thanhculan.blogspot.com/feeds/2934813743104837314/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=2524279508793352147&amp;postID=2934813743104837314&amp;isPopup=true' title='2 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2524279508793352147/posts/default/2934813743104837314'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2524279508793352147/posts/default/2934813743104837314'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://thanhculan.blogspot.com/2009/11/oc-lai-su-xua.html' title='Đọc lại sử xưa'/><author><name>thanh cù lần</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03615637632936160225</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='30' src='http://2.bp.blogspot.com/_bv-PWOtyx_o/SiFcpe6Je4I/AAAAAAAAAAM/c0fP9Wm5IsQ/S220/mother+015.jpg'/></author><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2524279508793352147.post-6859466520213555006</id><published>2009-11-09T12:00:00.000-05:00</published><updated>2009-11-09T12:00:19.758-05:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='nhatky'/><title type='text'>Ngươi đang làm gì! Thầy đang nói gì!</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Thiền sư Mu-Nan chỉ có một đệ tử kế thừa là Shoju. Sau một thời gian dài theo học, Shoju được thầy gọi vào phòng. &lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;em&gt;-Ta đã già, con là&amp;nbsp;người sẽ&amp;nbsp; kế thừa giáo pháp này. Đây là cuốn kinh đã được truyền đến bảy đời, thầy cũng có chép thêm vài điều. Cuốn sách này rất quý, ta trao lại cho con như ấn chứng.&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;em&gt;-Nếu cuốn kinh quan trọng đến thế thì thầy nên giữ lấy, con đã được truyền thụ thiền không nhờ văn tự và con rất thỏa nguyện.&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;em&gt;-Ta biết thế, cho dù như vậy, tập kinh này đã được truyền cho các thầy đến bảy đời, con nên giữ lấy như là bảo vật chánh truyền giáo pháp. Đây&lt;/em&gt;.&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Hai thầy trò đang nói chuyện bên lò than. Ngay khi Shoju cầm lấy cuốn sách, ngài liền quăng vào lò lửa. Chẳng một ham muốn sở hữu.&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Thiền sư Mu-Nan, chưa từng biết giận, hét lên:&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;em&gt;-Ngươi đang làm gì vậy?&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Shoju quát lại:&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;em&gt;-Thầy đang nói gì vậy?&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2524279508793352147-6859466520213555006?l=thanhculan.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://thanhculan.blogspot.com/feeds/6859466520213555006/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=2524279508793352147&amp;postID=6859466520213555006&amp;isPopup=true' title='1 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2524279508793352147/posts/default/6859466520213555006'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2524279508793352147/posts/default/6859466520213555006'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://thanhculan.blogspot.com/2009/11/nguoi-ang-lam-gi-thay-ang-noi-gi.html' title='Ngươi đang làm gì! Thầy đang nói gì!'/><author><name>thanh cù lần</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03615637632936160225</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='30' src='http://2.bp.blogspot.com/_bv-PWOtyx_o/SiFcpe6Je4I/AAAAAAAAAAM/c0fP9Wm5IsQ/S220/mother+015.jpg'/></author><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2524279508793352147.post-631824775789397461</id><published>2009-11-06T18:36:00.000-05:00</published><updated>2009-11-06T18:36:28.800-05:00</updated><title type='text'>Cô lái đò và nhà sư</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Lần thứ nhất:&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;- Thưa thầy, thầy phải trả gấp đôi tiền đò vì thầy đã ngắm con, một cô gái đẹp.&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Lần thứ hai:&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;- Thưa thầy, thầy phải trả gấp ba tiền&amp;nbsp;đò vì&amp;nbsp;tuy thầy không ngắm con, nhưng thầy&amp;nbsp;đã trộm nhìn bóng con&amp;nbsp;dưới nước.&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Lần thứ ba:&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;- Thưa thầy, thầy phải trả gấp bốn lần tiền đò vì tuy thầy nhắm mắt, nhưng thầy đã nghĩ về con.&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Lần thứ tư:&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;- Thưa thầy, thầy khỏi phải trả tiền đò vì thầy đã nhìn con chằm chằm nhưng thầy chẳng hề nghĩ đến con.&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2524279508793352147-631824775789397461?l=thanhculan.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://thanhculan.blogspot.com/feeds/631824775789397461/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=2524279508793352147&amp;postID=631824775789397461&amp;isPopup=true' title='1 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2524279508793352147/posts/default/631824775789397461'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2524279508793352147/posts/default/631824775789397461'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://thanhculan.blogspot.com/2009/11/co-lai-o-va-nha-su.html' title='Cô lái đò và nhà sư'/><author><name>thanh cù lần</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03615637632936160225</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='30' src='http://2.bp.blogspot.com/_bv-PWOtyx_o/SiFcpe6Je4I/AAAAAAAAAAM/c0fP9Wm5IsQ/S220/mother+015.jpg'/></author><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2524279508793352147.post-5357250011107088038</id><published>2009-11-02T14:43:00.000-05:00</published><updated>2009-11-02T14:43:40.051-05:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='nhatky'/><title type='text'>Đại sư trầm mặc</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Xưa có một hòa thượng, nghe nói người đã chứng ngộ sẽ được người khác tôn kính, trọng vọng, ngày nọ ông tuyên bố với mọi người là mình đã chứng đạo.&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Nhiều tăng sĩ lặn lội tìm đến tham bái nhờ ông khai thị.&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Ông lo lắng lộ tính phàm phu của mình nên ra vẻ im lặng, trang bị cho mình một dáng vẻ trầm mặc huyền bí, tự xưng là Trầm&amp;nbsp;mặc đại sư và khôn khéo giao phó&amp;nbsp; mọi việc cho hai đệ tử ưu tú có tài hùng biện tiếp khách.&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Ngày nọ, hai đệ tử có việc phải xuống núi, đúng vào lúc đó có một vị du tăng tìm đến xin học đạo, bất đác dĩ đại sư Trầm Mặc phải thân chinh tiếp khách.&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;- Phật là gì? . Vị tăng lễ phép hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Đại sư Trầm Mặc chẳng biết phải trả lời làm sao, đành giữ im lặng, vừa ngó đông ngó tây, mong ngóng hai đệ tử về cứu nạn.&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Vị du tăng thấy đại sư im lặng nhìn quanh quất đầy khí phách thiền cơ bèn hỏi tiếp:&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;- Pháp là gì?&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Lần này đại sư Trầm Mặc&amp;nbsp; tuyệt&amp;nbsp; vọng&amp;nbsp;&amp;nbsp;vì không thấy đệ tử, đành né tránh tia nhìn sắc bén của vị tăng, vờ ngẩng đầu nhìn trời, rồi cúi đầu dán mắt xuống đất, sau đó không hó hé nửa lời.&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Vị khách thấy mình&amp;nbsp;được khai thịsâu sắc, hỏi tiếp:&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;- Tăng là gì?&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Đến lúc này đại sư Trầm Mặc đành nhắm tịt hai mắt lại, chẳng thể biểu hiện gì được nữa.&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Du tăng lòng đầy hỷ lạc, hỏi thêm:&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;- Đại sư, hạnh phúc, an lạc là gì?&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Giờ thì ông chịu hết nổi, cảm thấy nhức buốt đầu, giơ hai tay phẩy một cái, tỏ vẻ bất lực, không thể ứng tiếp gì nữa cả.&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Du tăng cực kỳ cung kính, vui vẻ cáo từ. Lòng đầy thán phục đại sư Trầm Mặc&amp;nbsp;sao&amp;nbsp;cao&amp;nbsp;thâm, uyên&amp;nbsp;&amp;nbsp; bácquá! Đúng là danh bất hư truyền, thâm thúy khó lường!&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Ông từ giả đại sư đi không lâu thì gặp hai đệ tử của ngài Trầm Mặc đang trên đường về chùa. Không hề biết quan hệ thầy trò họ, du tăng bày tỏ niềm hoan lạc tâm đắc mãn&amp;nbsp;nguyện&amp;nbsp; của mình:&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;- Thật lời đồn không sai! Nhà sư Trầm mặc trên núi quả là bậc chân tu chứng ngộ đấy! Tôi hỏi: Thế nào là Phật? Ngài xoay đầu nhìn bốn phương, như ngầm bảo người đi tìm Phật khắp nơi, kỳ thật Phật ở trong lòng, chẳng cần tìm đâu xa...&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Tôi hỏi: Thế nào là Pháp? ngài trước ngước nhìn lên trời, rồi lại ngó xuống, ngụ ý rằng Pháp hoàn toàn bình đẳng, không phân cao thấp.&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Tôi hỏi: Thế nào là Tăng? Thì ngài nhắm&amp;nbsp; mắt lại liền, ý muốn dạy phải bế môn khổ tu mới thành tăng!&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Sau đó tôi không nghĩ ra điều gì nữa, mới buộtmiệng hỏi: - Thế nào là hạnh phúc hỷ lạc? Thì ngài đưa tay ra, ý nói phải buông bỏ hạnh phúc, khéo giúp đở người khác mới là hỷ lạc...&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Chà! Đại sư Trầm Mặc chứng ngộ thâm cao, chỉ dạy cao siêu biết dường nào! Hai huynh mau đến đó đến đó để ngài chỉ giáo cho!&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Vị du tăng nói xong lộ vẻ cực kỳ mãn nguyện, vái chào và tiếp tục cuộc vân du học đạo của mình..&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Hai vị đồ đệ há hốc mồm, trợn ngược&amp;nbsp;mắt&amp;nbsp;&amp;nbsp; nghĩ thầm:&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; Sao sư phụ mình trong nháy mắt đã biến thành bậc ngộ đạo cao thâm đáng nể thế? Phải mau về hỏi thực hư...&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Đại sư Trầm Mặc vừa thấy hai dệ tử về đến, không kềm được thịnh nộ, liền mắng xối xả:&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;- Bọn người đi lâu như quỷ, vừa rồi có một du tăng đến cầu đạo, hỏi lung tung, báo hại ta suýt nữa té nhào, may nhờ ta biết làm thinh đến cùng, mới thoát nạn đó!&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;(Hạnh Đoan kể theo truyện cổ Phật giáo)&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2524279508793352147-5357250011107088038?l=thanhculan.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://thanhculan.blogspot.com/feeds/5357250011107088038/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=2524279508793352147&amp;postID=5357250011107088038&amp;isPopup=true' title='1 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2524279508793352147/posts/default/5357250011107088038'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2524279508793352147/posts/default/5357250011107088038'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://thanhculan.blogspot.com/2009/11/ai-su-tram-mac.html' title='Đại sư trầm mặc'/><author><name>thanh cù lần</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03615637632936160225</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='30' src='http://2.bp.blogspot.com/_bv-PWOtyx_o/SiFcpe6Je4I/AAAAAAAAAAM/c0fP9Wm5IsQ/S220/mother+015.jpg'/></author><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2524279508793352147.post-8856767032459743836</id><published>2009-10-24T16:03:00.003-04:00</published><updated>2009-10-24T16:12:42.011-04:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='hoikydiay'/><title type='text'>Chuyện đời xưa: Tổ với chức!</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Không biết rõ các từ 1975 đến 1979 quý thầy cô có sợ phòng tổ chức ty giáo dục không, chứ từ 1979, năm tôi ra trường&amp;nbsp;đi dạy thi phòng tổ chức là&amp;nbsp;ông kẹ của giáo viên cấp ba. &lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Mỗi năm hết hè lòng tôi bổng sợ...&amp;nbsp;đó là câu ca của thầy cô cấp ba&amp;nbsp;sau hai tháng hè, hết phép,&amp;nbsp;được triệu tập về ty&amp;nbsp;để bồi dưỡng chuyên môn, học tập chính trị, chuẩn bị cho năm học mới.&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Công bằng mà nói, thì những khóa học như thế này rất bổ&amp;nbsp;ích cho thầy cô:&amp;nbsp;đây là thời gian tốt nhất&amp;nbsp;để tìm hiểu xem chương trình năm học mới có gì thay&amp;nbsp;đổi, nhìn lại kết quả giảng dạy của trường mình và trường bạn, nghe tin tức thời sự trong nước và ngoài nước về phát triển giáo dục vân vân và vân vân.&amp;nbsp;Ở các nước tiên tiên tiến người ta cũng làm thế. Thật là phúc cho giáo viên&amp;nbsp;để có những&amp;nbsp;đợt bồi dưỡng như vậy. &lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Nhưng thực tế thì có nhiều chuyện cười ra nước&amp;nbsp;mắt trong&amp;nbsp;đợt học bồi dưỡng cuối hè. Tôi&amp;nbsp;còn nhớ&amp;nbsp;nỗi&amp;nbsp;lo sợ của mình và của&amp;nbsp;đồng nghiệp sau mỗi đợt học. Số là ty giáo dục Gialai- Kontum dạo&amp;nbsp;đó cứ sau&amp;nbsp;đợt "bồi dưỡng" là biên chế lại giáo viên, nói rõ là phòng tổ chức ty sẽ&amp;nbsp;đem&amp;nbsp;đi&amp;nbsp;đày một số thầy cô cứng&amp;nbsp;đầu cứng cổ, không giải thích lý do. Tội nhất là quý anh chị&amp;nbsp;đã có gia&amp;nbsp;đình con cái,chỗ&amp;nbsp;ăn chỗ&amp;nbsp;ở yên&amp;nbsp;ổn,&amp;nbsp;cứ lo ngay ngáy, không biết năm học rồi mình có làm mếch lòng lãnh&amp;nbsp;đạo không? Có bị cấp trên&amp;nbsp; chiếu tướng không?&amp;nbsp;Có&amp;nbsp;bị&amp;nbsp; thế thân ai&amp;nbsp;không? (có ai chạy chọt&amp;nbsp;để chuyển về trường phố không?).&amp;nbsp;Chúng tôi, những giáo viên trẻ thì&amp;nbsp;ít ngán, vì chẳng có gì khác&amp;nbsp;lắm&amp;nbsp;khi thay&amp;nbsp;đổi chỗ dạy, chỉ sợ&amp;nbsp;bị bêu. Bêu tức là trong năm học cũ, có thể bị quan nào&amp;nbsp;đó&amp;nbsp;đến dự giờ, quan nhưng&amp;nbsp;trình&amp;nbsp;độ nhiều khi kém hơn giáo viển, nên bất&amp;nbsp;đồng trong việc&amp;nbsp;đánh giá giờ dạy, các quan&amp;nbsp;không thù vặt, nhưng nhớ dai, nên thường&amp;nbsp;đem danh của thầy cô nào&amp;nbsp;đó không hợp nhãn ra nhắc nhở! chứ chăng phải bêu! Tôi cũng ngán lắm, vì tính tôi, thủa đó dại, hay nói ngang...&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Sau gần chục năm dạy&amp;nbsp;ở&amp;nbsp;Gialai- Kontum, hai lần được&amp;nbsp;phòng tổ chức lạnh tanh của&amp;nbsp;ty chiếu cố. Tôi xin chuyển công tác vô&amp;nbsp;Nam. Bạn tôi khuyên tôi&amp;nbsp;đừng&amp;nbsp;đi, dù sao thì&amp;nbsp;ở&amp;nbsp;đây&amp;nbsp;mày cũng thành lính cựu trào rồi,&amp;nbsp;chẳng có&amp;nbsp;tay hiệu trưởng nào thích nhận giáo viên già kinh nghiệm&amp;nbsp;đâu! vì sao mày&amp;nbsp; tự hiểu. Nhưng Phùng, nhân viên tép riu phòng tổ chức ty thì bảo, mày nên&amp;nbsp;đi khỏi ty này&amp;nbsp;Cù&amp;nbsp;ạ, các quan ngán mày lắm. Tôi chẳng nghe ai, tôi&amp;nbsp;chuyển vô&amp;nbsp;Nam là do tôi chẳng thích&amp;nbsp;dạy&amp;nbsp;ở Gialai, thế thôi.&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Tôi nhận quyết&amp;nbsp;định thuyên chuyển công tác của ban tổ chức chính quyền tỉnh (lại tổ chức!),&amp;nbsp;đến&amp;nbsp;phòng tổ chức ty giáo dục&amp;nbsp;để nhận hồ sơ thuyên chuyển, hồ sơ niêm phong cẩn thận, tay trưởng phòng tổ chức mắt lạnh băng nói với tôi bằng giọng thi&amp;nbsp;ơn,&amp;nbsp;đáng ra hồ sơ này phải gởi&amp;nbsp;đi bằng bưu&amp;nbsp;điện nhưng nể anh lắm mới&amp;nbsp;để anh mang tay! Tôi ngây thơ thầm cám&amp;nbsp;ơn lòng tử tế của quan trên!&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Tôi&amp;nbsp;ở lại nhà ông bạn&amp;nbsp;Pleiku vài hôm&amp;nbsp;để giả từ phố núi. Trong bữa rượu tống biệt, ông này không tin tổ chức mấy, nên bày tôi mở niêm phong xem các quan nhận xét gì, tôi không&amp;nbsp;đồng&amp;nbsp;ý vì sợ rắc rối. Hứng tình thế nào,&amp;nbsp;ông bạn tôi tự tay bóc niêm phong. Chuyện xảy ra, thật khó tưởng tượng nỗi....&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Các quan trong phòng tổ chức ty bỏ nhầm hồ sơ của lão tài xế&amp;nbsp;trùng tên&amp;nbsp;khác họ và chữ lót với tôi, vào phong bì.&amp;nbsp;Nghe&amp;nbsp;đâu lão này xin thôi việc từ năm 1976!&lt;br /&gt;
Chuyện xưa, kể cho vui, nghe xong rồi quên.&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2524279508793352147-8856767032459743836?l=thanhculan.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://thanhculan.blogspot.com/feeds/8856767032459743836/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=2524279508793352147&amp;postID=8856767032459743836&amp;isPopup=true' title='4 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2524279508793352147/posts/default/8856767032459743836'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2524279508793352147/posts/default/8856767032459743836'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://thanhculan.blogspot.com/2009/10/chuyen-oi-xua-to-voi-chuc.html' title='Chuyện đời xưa: Tổ với chức!'/><author><name>thanh cù lần</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03615637632936160225</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='30' src='http://2.bp.blogspot.com/_bv-PWOtyx_o/SiFcpe6Je4I/AAAAAAAAAAM/c0fP9Wm5IsQ/S220/mother+015.jpg'/></author><thr:total>4</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2524279508793352147.post-238287291322568496</id><published>2009-10-20T14:03:00.000-04:00</published><updated>2009-10-20T14:03:34.561-04:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='hoikydiay'/><title type='text'>Một chuyện ... anh yêu em.</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Ở cái tuổi ngũ thập này rồi mà nói chuyện anh yêu em thì nghe sao quá lãng. Xin nói ngay từ đầu đây là chuyện kể, một chuyện có thật, người thật tên thật. Có điều chuyện ấy xảy&amp;nbsp;ra cách đây gần ba mươi năm rồi!&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Số là năm&amp;nbsp;đó trường Pleiku chia hai, các thầy trẻ gọi vui là cu một, cu hai. Tôi không may mắn được&amp;nbsp;ở lại&amp;nbsp;cu nào, tôi&amp;nbsp;bị điều về trường huyện khộng rõ lý do, hồi đó chỉ biết phục tùng, lời giải thích cho việc thay đổi chỗ dạy luôn là: theo yêu cầu của tổ chức!&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Bạn bè ra trường cùng lứa đa số về trường mới Pleiku hai, ở Trà Bá, cũng có vài thầy cô Bắc kỳ về làm nòng cốt! Không còn nhớ hôm đó tại sao tôi lại ở lại trong khu tập thể của trường Pleiku hai. Khu tập thể của thầy cô còn dư vài phòng nên quý thầy cô nòng cốt cho vài em học sinh con gia&amp;nbsp;đình&amp;nbsp;nòng cốt ở trọ học. Trời mưa, tôi nhớ hôm đó chủ nhật trời mưa và gió, Hằng, học sinh nữ,&amp;nbsp;đang&amp;nbsp;thổi cơm trước hành lang của dãy nhà tập thể, bếp tắt vì mưa. Thầy Chúc, giáo viên&amp;nbsp; tăng cường,&amp;nbsp;đã có vợ con&amp;nbsp;ở bắc kỳ,&amp;nbsp;dạy lý, thư ký công đoàn, gọi Hằng đem bếp vào phòng thầy nấu tiếp. Ôi tình cảm biết bao, các thầy giáo trẻ thì không bao giờ, bởi vì hồi đó đa số chúng tôi đều sống nhờ bếp tập thể, chẳng có khái niệm chợ búa bếp núc!&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Không biết ông tướng nào bày trò bắc thang bằng ghế&amp;nbsp;nhìn lén phòng thầy Chúc. Tôi chẳng nhìn thấy gì nhưng chỉ nghe câu: "...anh yêu em" từ phòng thầy Chúc và tiếng ghế sập cùng tiếng cười vở toang của mấy ông thầy trẻ...&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2524279508793352147-238287291322568496?l=thanhculan.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://thanhculan.blogspot.com/feeds/238287291322568496/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=2524279508793352147&amp;postID=238287291322568496&amp;isPopup=true' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2524279508793352147/posts/default/238287291322568496'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2524279508793352147/posts/default/238287291322568496'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://thanhculan.blogspot.com/2009/10/mot-chuyen-anh-yeu-em.html' title='Một chuyện ... anh yêu em.'/><author><name>thanh cù lần</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03615637632936160225</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='30' src='http://2.bp.blogspot.com/_bv-PWOtyx_o/SiFcpe6Je4I/AAAAAAAAAAM/c0fP9Wm5IsQ/S220/mother+015.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2524279508793352147.post-2680995682984397250</id><published>2009-10-14T20:00:00.001-04:00</published><updated>2009-10-14T20:01:19.857-04:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='nhatky'/><title type='text'>Lãn ông... ông lãn</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Bạn tôi, Trường Thành hơn tôi một tuổi, nhìn bên ngoài trẻ hơn tôi nhiều, con cái đã lớn, đã đi làm. Hôm trước, nói là thế chứ cũng cách đây hơn cả năm, chat với tôi trên yahoo, tôi muốn thấy cái dung nhan của bạn nay thế nào rồi, mới yêu cầu bạn bật cái webcam lên. Bạn nói chưa có webcam, để rồi nhờ thằng con mua gắn vô cái đã, dễ chừng hơn năm rồi mà không vẫn hoàn không. Rõ là chưa "ông" mà đã "lãn". Điều gì mình còn làm được xin cứ làm, đừng trông chờ vào ai, kể cả con trai.&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Bạn tôi, Ngù Uyễn Tử hơn tôi hai tuổi, đang là phó hiệu trường chuyên. Có nhiều bài viết hay về chuyên môn, về quản lý, về sự&amp;nbsp;đời... Tôi&amp;nbsp;thiết tha&amp;nbsp;muốn bạn có cái blog&amp;nbsp;để post những bài này lên. Hẹn rày hẹn mai, cho&amp;nbsp;đến bây giờ vẫn bặt vô&amp;nbsp;âm tín. Không phải không làm&amp;nbsp;được, mà xem chừng triệu chứng của bệnh già đến sớm.&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Ba vợ tôi thủa sinh tiền, hôm tôi hạ cây mãng cầu trước nhà, nhờ cụ một vai vác với tôi quăng ra sau vườn, cụ bảo tránh ra,&amp;nbsp;để cụ vác một mình, mắng tôi&amp;nbsp;rõ là thư sinh trói gà không chặt. Cụ vác ra vườn xong, vào nằm cả tuần&amp;nbsp;để dưỡng thương!&amp;nbsp;Già mà không lượng sức chỉ làm tội con cháu!&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Tôi có một ông bạn Mỹ, năm nay sáu mươi, sắp về hưu mà mỗi tuần đi vô phòng thể dục thể hình bốn dạo, lại có&amp;nbsp; partner rất trẻ mới ba tư, bạn trẻ cử bao nhiêu tạ, ông già gân cứ y thế mà lặp lại, mỗi khi gặp tôi cứ gồng bắp&amp;nbsp; thịt lên khoe. Hôm rồi phải vô nhà thương cấp cứu vì... ngộp thở. Già mà đua với trẻ cũng không xong.&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Chiều nay một mình ngồi ngắm nghía rỉa lông, pha một bình trà&amp;nbsp;mời quý blog - hữu đàm luận cho vui.&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2524279508793352147-2680995682984397250?l=thanhculan.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://thanhculan.blogspot.com/feeds/2680995682984397250/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=2524279508793352147&amp;postID=2680995682984397250&amp;isPopup=true' title='2 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2524279508793352147/posts/default/2680995682984397250'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2524279508793352147/posts/default/2680995682984397250'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://thanhculan.blogspot.com/2009/10/lan-ong-ong-lan.html' title='Lãn ông... ông lãn'/><author><name>thanh cù lần</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03615637632936160225</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='30' src='http://2.bp.blogspot.com/_bv-PWOtyx_o/SiFcpe6Je4I/AAAAAAAAAAM/c0fP9Wm5IsQ/S220/mother+015.jpg'/></author><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2524279508793352147.post-6063917494942366399</id><published>2009-10-10T10:59:00.008-04:00</published><updated>2009-10-10T16:22:07.902-04:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='nhatky'/><title type='text'>Hồi đó... bây giờ!</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Tôi mê truyện kiếm hiệp từ hồi còn bé, học lớp năm tôi đã biết trốn mẹ vào hầm để đọc. Hồi đó nhà ai cũng có hầm để tránh pháo kích, thường là hầm nổi trên mặt đất, một nửa ống cống nhôm đặt làm nòng, chung quanh chất bao cát. Hầm nào cũng có lỗ thông hơi phòng khi bị ngộp, đây chính là nguồn sáng yếu ớt cho tôi đọc truyện, vì vậy mà tôi mang tật cận thị từ hồi còn bé chăng?&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Những người bạn lính của ba tôi thường cho tôi đọc ké những bộ truyện kiếm hiệp mà các chú thuê chưa kịp trả trước lúc hành quân. Tôi nhớ nhất là chú Đình, chú thường bắt tôi kể lại những tập mà chú chưa kịp đọc. Chú ngồi nghe chăm chú lắm, thỉnh thoảng còn hỏi tôi thêm chi tiết của những trận giao đấu nữa!&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Có lẻ tính cách của những nhân vật trong truyện kiếm hiệp đã ảnh hưởng lên tôi khá mạnh. Nhất là “kiến ngãi bất vi, vô dõng giã”. Thời còn học sinh tôi hay đánh lộn có lẽ cũng tại vậy. &lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Trận thứ nhất là lúc tôi học lớp chín, từ trường Nguyễn Tri Phương Huế chuyển về Nguyễn Hoàng. Hôm đó chưa phải là ngày học chính thức, tôi lên trường coi đánh bóng rỗ. Chứng kiến một cảnh cướp trước mắt, một thằng cỡ bằng tuổi tôi buộc thằng bé học lớp dưới đưa cây bút pilot cho hắn, thấy thằng bé vừa khóc vừa trao cây bút quý cho kẻ cướp, tôi không dằn nổi cơn giận bèn… “vi”. Thằng cướp chẳng nói chẳng rằng bỏ đi ngay, sau khi tôi lấy lại được cây bút trả cho nạn nhân. Tôi thấy trong lòng sung sướng lắm. Thằng bé nhìn tôi ngạc nhiên rồi ù té chạy và la lên: anh chạy đi mau, bọn nó tới kìa! Chơi hả, thì chơi. Tôi không nhớ mình ra đòn như thế nào mà một tên gục ngay giữa sân còn những thằng khác thì chẳng làm gì được tôi và biến nhanh khi thấy thầy Phán giám thị xách gậy đến. Tôi được thầy mời vào phòng giám thị viết tường trình. Thầy nhắc tôi trên đường về phải cẩn thận. Sau này tôi mới biết tên bị tôi đánh gục là Thành loa, trong băng cột điện 192. Một băng du côn ở cửa tả cổ thành Quảng Trị thời trước 1972.&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Tôi sẽ còn kể trận thứ hai, trận thứ ba, trận thứ tư…&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Nhưng bây giờ tôi tự thấy mình không còn bằng đứa học sinh 15 tuổi thời đó. Tôi trở nên hèn tự lúc nào…Có lẻ nào bây giờ chỉ còn vế đầu: “kiến ngãi” và “bất vi”. Tất nhiên ở cái tuổi tri thiên mệnh này mà "vi" cái kiễu “teenage” thì có mà về chầu ông bà ông vãi sớm. Nhưng cũng phải có cách "vi" thích hợp.&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Cầu mong cõi lòng mình đừng chai đá.&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2524279508793352147-6063917494942366399?l=thanhculan.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://thanhculan.blogspot.com/feeds/6063917494942366399/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=2524279508793352147&amp;postID=6063917494942366399&amp;isPopup=true' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2524279508793352147/posts/default/6063917494942366399'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2524279508793352147/posts/default/6063917494942366399'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://thanhculan.blogspot.com/2009/10/hoi-o-bay-gio.html' title='Hồi đó... bây giờ!'/><author><name>thanh cù lần</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03615637632936160225</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='30' src='http://2.bp.blogspot.com/_bv-PWOtyx_o/SiFcpe6Je4I/AAAAAAAAAAM/c0fP9Wm5IsQ/S220/mother+015.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2524279508793352147.post-907513733574380363</id><published>2009-10-04T14:25:00.003-04:00</published><updated>2009-10-04T14:52:25.564-04:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='nhatky'/><title type='text'>Chuyện cổ tích</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Tôi đi cuốc ruộng, cũng được tính công điểm như một nông dân thực thụ, có điều tôi chỉ được bình bảy điểm cho một công, mười điểm là điểm tối đa. Ông tôi, ông là cậu ruột của ba tôi, được chỉ định làm đội trưởng, ông là lão nông tri điền, ruộng trong làng ông thuộc như chỉ trong lòng bàn tay. Ông lại là người ham việc, nên chúng tôi, những thằng thư sinh mặt trắng, luôn bị ông mắng. &lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Sau tháng tư bảy lăm, gia đình tôi về quê, tài sản mang theo từ Đà Nẵng là một nếp nhà gổ, được tháo dở từ ngôi nhà bếp cùng muời mấy tấm tôn cũ. Lợp kín mái nhà xong, không còn đủ để che phên. Bao gạo năm mươi kí lô, và một két sữa hộp mà tôi và em gái súyt chết vì đạn pháo khi vác từ tổng kho Đà Nẵng về nhà, hết sạch sau nửa tháng cầm cự. Mẹ tôi là người nhanh trí, nên ngay khi về quê đã kịp trồng môn, lòai môn ngọt, có chỗ đất trống là mẹ cấy ngay một bụi môn ngọt xuống, chính những bụi môn này đã cứu chúng tôi qua cơn đói trong những ngày khó khăn.&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Trưa, tôi nhớ là một buổi trưa nắng đẹp, ông đến nhà tôi để nhờ ba tôi cạo râu, ba tôi rất khéo tay, có thể làm đủ nghề, từ thợ hớt tóc đến thợ gò thùng thiếc, thợ nề, thợ mộc, thợ sắt. Gặp bữa trưa hôm đó nhà tôi chẳng còn cái gì để ăn, mẹ tôi phải rang cám, trộn tí đường cho mỗi người một nửa chén, ăn để đi làm lại buổi chiều. Ông đã khóc, ông bảo ông la oan tôi, ăn thế này làm sao cuốc nỗi ruộng, ông giục mẹ tôi vào nhà ông, ông cho mượn lúa.&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Sau này khi tôi đã đi dạy, lần nào về quê ghé thăm ông, ông cũng hỏi, lãnh đạo nghĩa là gì, hỏi rồi ông tự trả lời, lãnh đạo là dẫn đường, đảng lãnh đạo là đảng dẫn đường, nhưng dẫn đi đâu thì dân không biết. Có năm tôi ghé thăm, lúc này mắt ông không còn rõ, nhưng ông còn đánh cờ được, ông đánh cờ mù, ông đánh khá cao. Ông không hỏi tôi nữa, ông kể chuyện về đảng. Nhân có cuộc thăm dò dư luận gì đó, cán bộ về họp và dò hỏi&amp;nbsp;ý dân đối với đảng, ông kể làm tôi giật mình. Mi có biết tau nói răng không, tau nói đảng như ông cọp, người già quê tôi ai cũng gọi cọp bằng ông, cán bộ hỏi tau vì răng, tau nói, đó mấy ông coi dân thấy mấy ông thì quá sợ, nói chi nghe nấy, tui sợ các ông còn hơn sợ … cọp! &lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Ông qua đời vào khoảng năm 83, 84. Không bíết ông sẽ nói sao nếu ông còn sống đến bây giờ. Con ông cũng có vài người là đảng viên, làm lớn.&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2524279508793352147-907513733574380363?l=thanhculan.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://thanhculan.blogspot.com/feeds/907513733574380363/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=2524279508793352147&amp;postID=907513733574380363&amp;isPopup=true' title='1 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2524279508793352147/posts/default/907513733574380363'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2524279508793352147/posts/default/907513733574380363'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://thanhculan.blogspot.com/2009/10/chuyen-co-tich.html' title='Chuyện cổ tích'/><author><name>thanh cù lần</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03615637632936160225</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='30' src='http://2.bp.blogspot.com/_bv-PWOtyx_o/SiFcpe6Je4I/AAAAAAAAAAM/c0fP9Wm5IsQ/S220/mother+015.jpg'/></author><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2524279508793352147.post-8951553570475018934</id><published>2009-10-03T15:40:00.001-04:00</published><updated>2009-10-03T15:44:32.910-04:00</updated><title type='text'>Một bài thơ hay</title><content type='html'>&lt;strong&gt;&lt;em&gt;Tiếng nói của thế hệ trẻ&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt; &lt;br /&gt;
Còn tôi hay không còn &lt;br /&gt;
Trước ngõ nhà em &lt;br /&gt;
Mỗi sáng hoa vẫn nở &lt;br /&gt;
Con cún có thèm hơi khách quen &lt;br /&gt;
Vẫn biết cọ xồm xoàm vào nỗi nhớ &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Còn tôi hay không còn &lt;br /&gt;
Phố vẫn chật, đường vẫn đông &lt;br /&gt;
Những biển hiệu không ghi bằng tiếng quê hương &lt;br /&gt;
Vẫn khệnh khạng cứa vào nỗi nhục nhằn tuổi trẻ &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi phải đi &lt;br /&gt;
Ngay bây giờ &lt;br /&gt;
Trường Sa Hoàng Sa là của chúng ta &lt;br /&gt;
Của tuổi thơ nghe bà kể năm mươi đứa con theo Cha xuống biển &lt;br /&gt;
Của mòn vẹt ghế nhà trường viết thư cho các anh lính canh giữ đảo &lt;br /&gt;
Của những chuyến tàu chao chát yêu thương theo con sóng &lt;br /&gt;
Của niềm tự hào Biển bạc &lt;br /&gt;
Của cong oằn gánh hình chữ S &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi phải đi &lt;br /&gt;
Ngay bây giờ &lt;br /&gt;
Không súng ống không dao găm tôi có trái tim hình tam giác &lt;br /&gt;
Ba góc nhọn mài sắc thưở Bình Ngô &lt;br /&gt;
Không tổ chức không đồng phục tôi có mười đầu ngón tay nhỏ máu lên áo trắng nhuộm thành cờ &lt;br /&gt;
Vác sóng lên vai ném về phía giặc &lt;br /&gt;
Không hoan hô không ghi công tôi có bia thời gian ướp bằng muối &lt;br /&gt;
Miệng ngàn thu mặn mòi cá đói &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi phải đi &lt;br /&gt;
Ngay bây giờ &lt;br /&gt;
Biển chúng ta &lt;br /&gt;
Hải đảo chúng ta &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Em đừng nép vào Tô Thị chờ chồng &lt;br /&gt;
Mau lấy chồng &lt;br /&gt;
Đẻ con &lt;br /&gt;
Nuôi cho lớn mau nhiều thằng tôi nữa &lt;br /&gt;
(Bằng sữa mẹ bằng nước vo cơm bằng cám heo cũng được &lt;br /&gt;
nhưng nhất định không bằng sữa bột Trung Hoa) &lt;br /&gt;
Thả chúng về phía biển &lt;br /&gt;
- Cha của mày &lt;br /&gt;
Đáng lẽ &lt;br /&gt;
Là người tử sĩ vùi sóng ở ngoài kia! &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trịnh Sơn &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
(sưu tầm trên mạng)&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2524279508793352147-8951553570475018934?l=thanhculan.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://thanhculan.blogspot.com/feeds/8951553570475018934/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=2524279508793352147&amp;postID=8951553570475018934&amp;isPopup=true' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2524279508793352147/posts/default/8951553570475018934'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2524279508793352147/posts/default/8951553570475018934'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://thanhculan.blogspot.com/2009/10/mot-bai-tho-hay.html' title='Một bài thơ hay'/><author><name>thanh cù lần</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03615637632936160225</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='30' src='http://2.bp.blogspot.com/_bv-PWOtyx_o/SiFcpe6Je4I/AAAAAAAAAAM/c0fP9Wm5IsQ/S220/mother+015.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2524279508793352147.post-8492526673883995478</id><published>2009-09-28T13:27:00.016-04:00</published><updated>2009-10-02T14:43:50.379-04:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='hoikytuoitho'/><title type='text'>Trung thu và cánh diều</title><content type='html'>&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/_bv-PWOtyx_o/SsEg7v-We8I/AAAAAAAAAR0/gafHdzNHLCk/s1600-h/moon.JPG"&gt;&lt;img alt="" border="0" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5386622840174181314" src="http://4.bp.blogspot.com/_bv-PWOtyx_o/SsEg7v-We8I/AAAAAAAAAR0/gafHdzNHLCk/s320/moon.JPG" style="cursor: hand; float: right; height: 138px; margin: 0px 0px 10px 10px; width: 146px;" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;
&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Tuổi thơ tôi không có tết Trung Thu. Ba tôi đi lính, mẹ theo ba lên tỉnh. Tôi sống với ông bà nội ở làng quê. Quê tôi cực nghèo, lũ chúng tôi thường chỉ biết chơi trò vật nhau trên bãi cỏ, những ngày hè chúng tôi chơi trò bắn nhau bằng ống bóc với hột bời lời. Chúng tôi không hề biết đến tết Trung Thu. Người làng tôi ngay bây giờ cũng có kẻ chưa thấy cái bánh trung thu ra sao.&lt;br /&gt;
Làng tôi từ hồi đó đến giờ chẳng ai chơi diều, vì người ta quý sợi chỉ sợi cước lắm. Tôi còn nhớ có một lần ba tôi về phép thăm. Không biết học đâu, ba tôi vót tre cắt giấy làm cho tôi một con diều. Con diều giấy chỉ bay cao bằng đọt tre vì không có chỉ. Ba tôi đi rồi, con diều giẫy chết vì bà tôi phải dùng chỉ để vá áo quần.&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Tối đến nhà ai ở nhà đó, rất ít khi bọn chúng tôi được đi chơi đêm dù là đêm trăng vì quê tôi là vùng xôi đậu, vùng mất an ninh. Tôi sợ nghe tiếng chó sủa. Tôi giật mình suốt đêm vì tiếng đạn pháo. Tôi thấp thỏm ngồi chờ bà tôi những đêm bà được mời ra đình họp. Tuổi thơ tôi rách nát thảm thương...&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Rồi tôi theo mẹ lên tỉnh. Đơn vị ba tôi liên tục thay chỗ đóng quân. Gia đình tôi, tài sản chỉ một chiếc giường mét sáu và cái table de nuit nhỏ tí tẹo, luôn thay chỗ ở. Thuê nhà này ba tháng nhà kia một tháng, tôi không còn có cơ hội để có bạn cùng xóm. Tuổi thơ anh chị em tôi không hề có tết Trung Thu, không cánh diều...&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Phải chăng vì vậy mà khuôn mặt của tất cả anh chị em nhà tôi bây giờ đều khắc khổ, mắt ai cũng buồn như sắp khóc...&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2524279508793352147-8492526673883995478?l=thanhculan.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://thanhculan.blogspot.com/feeds/8492526673883995478/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=2524279508793352147&amp;postID=8492526673883995478&amp;isPopup=true' title='3 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2524279508793352147/posts/default/8492526673883995478'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2524279508793352147/posts/default/8492526673883995478'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://thanhculan.blogspot.com/2009/09/trung-thu-va-canh-dieu-tuoi-tho.html' title='Trung thu và cánh diều'/><author><name>thanh cù lần</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03615637632936160225</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='30' src='http://2.bp.blogspot.com/_bv-PWOtyx_o/SiFcpe6Je4I/AAAAAAAAAAM/c0fP9Wm5IsQ/S220/mother+015.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/_bv-PWOtyx_o/SsEg7v-We8I/AAAAAAAAAR0/gafHdzNHLCk/s72-c/moon.JPG' height='72' width='72'/><thr:total>3</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2524279508793352147.post-8533280403929041322</id><published>2009-09-23T10:23:00.010-04:00</published><updated>2009-10-02T14:39:02.973-04:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='nhatky'/><title type='text'>Chuyện chó</title><content type='html'>"Chuyện chó gì cũng làm, mà chuyện gì cũng làm không ra chó gì"&lt;br /&gt;
Nhân đọc một bài báo về chuyện quản lý chó ở đất Sè Goòng, Cù lần tui nhớ được cái câu kết "độc" trên. Xin kể vài chuyện có thật mà Cù Lần tui kiến mục sở thị ở Mẽo về chó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
1.Tui vô lớp tiếng Anh dành cho người nước ngoài, thấy không khí có vẻ khang khác, như u trầm, học sinh đang chuyền nhau tấm thiệp. Hôm nay sinh nhật người nào chăng? Hay là đám cưới, đám tang ai. Tấm thiệp đến chỗ tôi, ai cũng có ghi ngắn gọn vài câu và ký tên, Cù lần tui cố gắng đánh vần và hiểu ra đại để là: chúng tôi thành kính phân ưu cùng Bà (cô giáo) vì sự mất mát to lớn: con chó của bà đã qua đời. Cù tui tá hỏa, ui chu choa, Chời ơi, tưởng cha chết mẹ qua đời chi. Tui không biết phải mần răng, đành ghi xuống sorry... Hôm đó cô giáo nghỉ để đưa đám con ki ra nghĩa trang chó.&lt;br /&gt;
2.Tui đang tìm chỗ đậu xe trong bãi thì nghe tiếng còi hụ đinh tai nhức óc. Chết cha, bị "mấy ổng" thổi rồi! Mình có phạm luật giao thông không hè? Cái bệnh sợ cảnh sát nằm trong gen của người Việt làm tôi lên máu. Nào xe cứu thương, xe chữa lửa, xe cánh sát, nháy đèn, hụ còi... Chắc là tai nạn giao thông nghiêm trọng, hay là đại hỏa hoạn, hoặc chăng khủng bố, săn bắt cướp. Tui hoàn hồn, vì không phải cảnh sát rượt theo mình. Đậu xe, vô chợ liền, vì tui không dám tò mò. Bổng nghe trên hệ thống truyền thanh của chợ: người nào để chó trong xe, mời ra ngay. Thì ra ai đó đã để con ki của mình trong xe, không người canh! và ai đó thấy vậy bèn gọi cảnh sát!&lt;br /&gt;
3.Con gái nhỏ tui thích nuôi chó, năm nào đến mùa nôel nó cũng viết thư cho ông già Santa xin cho được một con chó. Tui thương con lắm, nhưng đành lơ, vì tui biết lắm nỗi nhiêu khê khi rước một chu ki về nhà. Em rể tui thì cầm lòng không đặng với con gái, bèn ra tiệm bán thú vật nuôi, mua chó cho con. Tưởng dễ như đi xin chó con ở quê mình, ai ngờ phải ký bao nhiêu là tờ là giấy: nào cam kết, nào lịch chích ngừa, lịch khám định kỳ, nào khai sinh, đặt tên...Mua chú cún nhỏ đâu hết 700 đô, lại phải mua chuồng, mua thức ăn, mua đồ chơi, tổng cộng đâu cả ngót nghét nghìn đô! Hai đứa cháu tôi, mừng như là mẹ mới sinh thêm em bé. Nào lo cho ăn, lo tắm, lo đem chó đi ỉa, dẫn chó đi chơi... Được đâu một tháng thì bắt đầu nghe tiếng than thở: này Tí, Ba không có thì giờ đâu nhé! Con phải biết tắm cho chó chứ, con phải và con phải... Con ki như cũng không chịu nỗi những tiếng than thở của những người từng cưng mình như cưng chó, nên đành nhảy khỏi chuồng ra đi không hẹn ngày về...&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chuyện chó gì cũng kể, mà kể không ra chó gì! Xin các blog-hữu đừng mắng Cù lần tui như vậy nhé! Tui đang đề nghị các nhà viết từ điển thêm vô cái chữ "cẩu phẩm", vì xem ra có khi, có nơi trên cái địa cầu này người ta tôn trọng cái cẩu phẩm còn hơn cái "nhân phẩm" ở quê tui.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2524279508793352147-8533280403929041322?l=thanhculan.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://thanhculan.blogspot.com/feeds/8533280403929041322/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=2524279508793352147&amp;postID=8533280403929041322&amp;isPopup=true' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2524279508793352147/posts/default/8533280403929041322'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2524279508793352147/posts/default/8533280403929041322'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://thanhculan.blogspot.com/2009/09/chuyen-cho.html' title='Chuyện chó'/><author><name>thanh cù lần</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03615637632936160225</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='30' src='http://2.bp.blogspot.com/_bv-PWOtyx_o/SiFcpe6Je4I/AAAAAAAAAAM/c0fP9Wm5IsQ/S220/mother+015.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2524279508793352147.post-8440486125491204689</id><published>2009-09-15T15:06:00.011-04:00</published><updated>2009-10-01T13:44:50.270-04:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='nhatky'/><title type='text'>Tấc đất... tấc vàng</title><content type='html'>&lt;div align="justify"&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="color: #000099;"&gt;1&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;.Anh vứt mạnh điếu thuốc đang cháy dở ra xa, rồi như muốn tâm sự. &lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;-Thầy à, giá như còn có bưng, tui sẽ theo vô trong đó... để đêm tui mò về bắn chết cái thằng chánh án. &lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;-Ấy chết, khoan...&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;-Thầy coi, rõ ràng là đất tui, thằng hàng xóm xây tường thâm qua vườn tui. &lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;-Nhiều không?&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;-Non nửa viên gạch chứ ít à...&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;Chỉ nửa viên gạch, mà không thương thảo được. Ranh giới giữa nhà này với nhà kia, trước kia chỉ là hàng dâm bụt. Đố ai đo chính xác đến ... nửa viên gạch. Mà anh tức, anh phát đơn kiện đến tòa án huyện. Huyện xử anh thắng, anh về lấy búa ra phá bờ tường gạch. Nhà bên kia không chịu thua, gởi đơn lên tòa án tỉnh, tỉnh xử anh thua! Thế là anh đòi vào bưng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;strong&gt;&lt;span style="color: #000099;"&gt;2&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;.Xây bờ tường rào, tường nhà anh hàng xóm ngay trên ranh. Tôi bảo ông thợ hồ xây lõm vào để chừa chỗ cho nhà anh có thể mở cửa sổ. Anh ra nhìn, chẳng nói nổi một lời cám ơn... Ít năm sau, tôi dời chỗ ở, anh sang xin tôi cho xây lại bờ rào cho dễ nhìn. Tôi hỏi xây như thế nào? - Thầy khỏi lo, tui kêu thợ trả tiền hết mà...Ông thợ giăng sợi dây thẳng băng từ chỗ lõm vào, đến cột mốc cuối vườn. Tôi cười đồng ý mà trong bụng buồn cho ông "háng xòm" lâu năm của mình.&lt;br /&gt;
&lt;strong&gt;&lt;span style="color: #000099;"&gt;3&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;.Tấc đất tấc vàng, theo đúng nghĩa đen. &lt;span style="color: red;"&gt;(tự kiểm duyệt: Cù lần tui tự kiểm duyệt xóa mất cái câu kết, mong quý blog-hữu bổ sung, thật là vạn hạnh)&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2524279508793352147-8440486125491204689?l=thanhculan.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://thanhculan.blogspot.com/feeds/8440486125491204689/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=2524279508793352147&amp;postID=8440486125491204689&amp;isPopup=true' title='2 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2524279508793352147/posts/default/8440486125491204689'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2524279508793352147/posts/default/8440486125491204689'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://thanhculan.blogspot.com/2009/09/tac-at-tac-vang.html' title='Tấc đất... tấc vàng'/><author><name>thanh cù lần</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03615637632936160225</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='30' src='http://2.bp.blogspot.com/_bv-PWOtyx_o/SiFcpe6Je4I/AAAAAAAAAAM/c0fP9Wm5IsQ/S220/mother+015.jpg'/></author><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2524279508793352147.post-8113605347828351802</id><published>2009-09-11T23:20:00.007-04:00</published><updated>2009-09-14T18:47:07.401-04:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='nhatky'/><title type='text'>Vác thập tự</title><content type='html'>&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/_bv-PWOtyx_o/Sq7GyR9msSI/AAAAAAAAARU/bDAeK4rrNy8/s1600-h/cross.bmp"&gt;&lt;img style="float:right; margin:0 0 10px 10px;cursor:pointer; cursor:hand;width: 190px; height: 164px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_bv-PWOtyx_o/Sq7GyR9msSI/AAAAAAAAARU/bDAeK4rrNy8/s320/cross.bmp" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5381457171871871266" /&gt;&lt;/a&gt;
Chuyện kể rằng: Có một người tình nguyện vác thập tự giá trên vai để ăn năn tội lỗi, nhìn quanh thấy nhiều kẻ đồng hành cũng vác thập tự, nhưng sao có vẻ không nặng nề như mình, y bèn lặng lẻ cưa bớt cây thập tự cho ngắn bớt và cảm thấy nhẹ nhàng hơn trên đường đi. Gặp con suối, mọi người vượt qua bằng cách dùng thập giá của mình để làm cầu...
Chuyện chỉ có thế.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2524279508793352147-8113605347828351802?l=thanhculan.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://thanhculan.blogspot.com/feeds/8113605347828351802/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=2524279508793352147&amp;postID=8113605347828351802&amp;isPopup=true' title='4 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2524279508793352147/posts/default/8113605347828351802'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2524279508793352147/posts/default/8113605347828351802'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://thanhculan.blogspot.com/2009/09/thu-post-tu.html' title='Vác thập tự'/><author><name>thanh cù lần</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03615637632936160225</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='30' src='http://2.bp.blogspot.com/_bv-PWOtyx_o/SiFcpe6Je4I/AAAAAAAAAAM/c0fP9Wm5IsQ/S220/mother+015.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/_bv-PWOtyx_o/Sq7GyR9msSI/AAAAAAAAARU/bDAeK4rrNy8/s72-c/cross.bmp' height='72' width='72'/><thr:total>4</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2524279508793352147.post-2335268535750277391</id><published>2009-09-08T14:02:00.008-04:00</published><updated>2009-09-09T18:35:49.804-04:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='nhatky'/><title type='text'>Con gái</title><content type='html'>&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/_bv-PWOtyx_o/Sqagm91rByI/AAAAAAAAAQU/_U4hQQnOMk0/s1600-h/rocket.bmp"&gt;&lt;img style="MARGIN: 0px 10px 10px 0px; WIDTH: 110px; FLOAT: left; HEIGHT: 57px; CURSOR: hand" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5379163396235790114" border="0" alt="" src="http://3.bp.blogspot.com/_bv-PWOtyx_o/Sqagm91rByI/AAAAAAAAAQU/_U4hQQnOMk0/s320/rocket.bmp" /&gt;&lt;/a&gt;  &lt;div align="justify"&gt;Con gái khoe bố, ba biết không, có những ngôi sao đã tắt cách đây hơn 23 tỉ năm mà bây giờ chúng ta vẫn còn thấy chúng trên bầu trời. Bố nhìn con, biết gì cứ nói tiếp. Con khoe, ba biết không, trái đất rất nhỏ ở trong hệ mặt trời, hệ mặt trời ở trong dãi ngân hà như một đầu mũi kim so với cả trang giấy. Bố nhìn xa xa, nói tiếp đi con. Có hàng tỉ tỉ dãi ngân hà như thế ba ạ, người ta gọi là thiên hà. Bố im. Có hàng tỉ tỉ thiên hà như thế trong vũ trụ, mà ba biết không, các nhà thiên văn còn chứng minh rằng vũ trụ không ngừng dãn nở. Nói tiếp đi con... Con người mình quả là nhỏ bé, ba nhỉ. Bố cười thỏa mãn: con gái ba đã lớn rồi.&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2524279508793352147-2335268535750277391?l=thanhculan.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://thanhculan.blogspot.com/feeds/2335268535750277391/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=2524279508793352147&amp;postID=2335268535750277391&amp;isPopup=true' title='2 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2524279508793352147/posts/default/2335268535750277391'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2524279508793352147/posts/default/2335268535750277391'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://thanhculan.blogspot.com/2009/09/con-gai.html' title='Con gái'/><author><name>thanh cù lần</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03615637632936160225</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='30' src='http://2.bp.blogspot.com/_bv-PWOtyx_o/SiFcpe6Je4I/AAAAAAAAAAM/c0fP9Wm5IsQ/S220/mother+015.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/_bv-PWOtyx_o/Sqagm91rByI/AAAAAAAAAQU/_U4hQQnOMk0/s72-c/rocket.bmp' height='72' width='72'/><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2524279508793352147.post-2197558918392873283</id><published>2009-08-29T18:26:00.020-04:00</published><updated>2009-09-04T12:01:28.708-04:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='nhatky'/><title type='text'>Hình vui</title><content type='html'>Cù lần dùng vài hình vui trong matcuoi.com để "thư rãn" cuối tuần, nhưng không biết sao tải lên chậm quá, nên đành cho xuống.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2524279508793352147-2197558918392873283?l=thanhculan.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://thanhculan.blogspot.com/feeds/2197558918392873283/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=2524279508793352147&amp;postID=2197558918392873283&amp;isPopup=true' title='1 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2524279508793352147/posts/default/2197558918392873283'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2524279508793352147/posts/default/2197558918392873283'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://thanhculan.blogspot.com/2009/08/cho-vui.html' title='Hình vui'/><author><name>thanh cù lần</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03615637632936160225</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='30' src='http://2.bp.blogspot.com/_bv-PWOtyx_o/SiFcpe6Je4I/AAAAAAAAAAM/c0fP9Wm5IsQ/S220/mother+015.jpg'/></author><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2524279508793352147.post-456272131516065084</id><published>2009-08-24T13:20:00.010-04:00</published><updated>2009-10-01T13:45:07.475-04:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='hoikydiay'/><title type='text'>hắn thành ... thầy</title><content type='html'>&lt;div align="justify"&gt;Sinh vào khoảng sau 75, hắn tự nhiên lớn vì cha mẹ quá bận rộn lo cho cái bỏ vào mồm của bầy con năm sáu đứa, không có thì giờ nghĩ đến chuyện dạy dỗ con cái. Học hành làng nhàng, tự nhiên lên hết lớp này đến lớp nọ, vì thầy cô hắn đâu có dám cho học sinh nào ở lại lớp đâu. Mà nếu có bị thi lại môn nào cuối năm, hắn cũng có cách để mánh mum, từ nhờ bạn cho copy bài, không cho thì hắn dọa đánh, đến thủ tài liệu tủ; ngoài ra hắn còn biết cách nhờ người lớn chăm sóc thầy cô. Vì vậy cái sự học hành của hắn hanh thông từ lớp 1 cho đến 12. Năm thi tốt nghiệp phổ thông, hắn ra đủ chiêu, nhưng rồi cuối cùng quá xui xẻo hắn bị điểm liệt môn địa, do chép lạc đề! Nhưng vốn hắn có quý nhân phò trợ, ông hiệu trưởng nhà trường làm chủ tịch hội đồng chấm phúc khảo, không biết hắn có cho ông ăn bùa gì không, mà hắn được vớt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Năm đó ai không bị câm điếc hay đui mù, nếu nộp đơn thi vào cao đẳng sư phạm đều được đậu. Ma xui quỷ khiến thế nào, hắn lại được vào học khoa toán! Ra trường là chuyện bắt buộc, hắn về nơi hắn lớn lên... làm thầy.&lt;br /&gt;
Hắn dạy toán, học trò sợ hắn đến... tè trong quần. Hắn chửi học trò như chửi đầy tớ, hết đồ ngu đến đồ dốt, có nhiều khi hắn đi nhậu về, chưa kịp rửa mặt đã lên lóp, hắn cho học sinh làm bài tập, rồi úp mặt xuống bàn đánh một giấc say sưa. Dường như hiệu trưởng bị hắn bỏ bùa nên bao giờ cũng lơ...Có một tối, hắn đi nhậu về khuya, bị học sinh đánh hội đồng, hắn lầm bầm, đánh tao cũng như đánh cha mày! Sáng mai lên lớp mặt sưng tím, nhưng hắn vẫn tỉnh bơ...&lt;br /&gt;
Rồi hắn đi học tại chức đại học. Mang về một đống sách, chữ ngang chữ dọc.Hắn chẳng bao giờ rớ tới, mà dẫu có đọc hắn cũng chẳng hiểu gì, hắn chẳng lo...có bùa mà! Đến thời hạn nộp bài kiểm tra, hắn bắt đầu đi nhờ, miệng ngọt như mía lau, thầy giúp em, ở xứ này chỉ có mình thầy...Rồi hắn chép ngược chép xuôi, trúng trật có trời biết. Học hai năm từ xa như vậy, hắn và một số "đồng cảnh ngộ" chuẩn bị thi tốt nghiệp đại học toán! Chúng bàn nhau chung chi, từ việc lo cho quý thầy đại học, từ xa vào coi thi chỗ ăn chỗ ở chỗ chơi, vé may bay khứ hồi, đến lo cho các "phao" sở tại. Chúng rất giỏi tính toán (đại học toán mà lị), mọi việc hoàn mãn. Hắn ôm cái bằng đại học về chưng trong phòng khách. Hắn tính chuyện chạy lên dạy cấp ba. Ông hiệu trưởng, thầy củ của hắn, đã ăn phải bùa nên lo cho hắn mọi sự tốt đẹp. Thế là hắn thành... thầy. &lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2524279508793352147-456272131516065084?l=thanhculan.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://thanhculan.blogspot.com/feeds/456272131516065084/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=2524279508793352147&amp;postID=456272131516065084&amp;isPopup=true' title='5 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2524279508793352147/posts/default/456272131516065084'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2524279508793352147/posts/default/456272131516065084'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://thanhculan.blogspot.com/2009/08/cho-bui.html' title='hắn thành ... thầy'/><author><name>thanh cù lần</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03615637632936160225</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='30' src='http://2.bp.blogspot.com/_bv-PWOtyx_o/SiFcpe6Je4I/AAAAAAAAAAM/c0fP9Wm5IsQ/S220/mother+015.jpg'/></author><thr:total>5</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2524279508793352147.post-8037426370496785014</id><published>2009-08-17T18:51:00.036-04:00</published><updated>2009-09-05T16:26:01.288-04:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='nhatky'/><title type='text'>Độc ẩm</title><content type='html'>&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/_bv-PWOtyx_o/So8F9e5bDSI/AAAAAAAAANQ/RZFsqiVz6N8/s1600-h/xara3.gif"&gt;&lt;/a&gt; &lt;div&gt;
&lt;div&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_bv-PWOtyx_o/Soq8ymLeaMI/AAAAAAAAAM4/6mn8GN6jFBY/s1600-h/tra4.jpg"&gt;&lt;img style="TEXT-ALIGN: center; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 429px; DISPLAY: block; HEIGHT: 286px; CURSOR: pointer" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5371313083020896450" border="0" alt="" src="http://1.bp.blogspot.com/_bv-PWOtyx_o/Soq8ymLeaMI/AAAAAAAAAM4/6mn8GN6jFBY/s320/tra4.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;


Đào chơi vài chữ
Rượu trào - chừ không bạn!
Trời sáng - đêm về đâu ?
Chờ nơi bay - trống trải !
Chén không! Biết hương trà
&lt;a href="http://miennhu.blogspot.com/"&gt;Miên
&lt;/a&gt;
Biết bay về nơi đâu
Hương trà không có bạn ?
Đêm không chờ trời sáng!
Trống trải chén rượu trào...
&lt;a href="http://vn.myblog.yahoo.com/nhanhlanrung_1956"&gt;Dã Quỳ Vàng &lt;/a&gt;

Nửa đêm - chờ trời sáng.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Chén rượu trào - không bạn.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Hương trà - về nơi đâu ?&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://vn.myblog/yahoo.com/hoasentrang-trongbun"&gt;hoasen&lt;/a&gt;

Tấm lòng chút hương trà
Xác thân là trà bã
Hương dâng hết cho đời
Bã về chơi gạch đá.
&lt;a href="http://vn.myblog.yahoo.com/ngpvinhba"&gt;ngpvinhba&lt;/a&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="TEXT-ALIGN: center"&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2524279508793352147-8037426370496785014?l=thanhculan.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://thanhculan.blogspot.com/feeds/8037426370496785014/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=2524279508793352147&amp;postID=8037426370496785014&amp;isPopup=true' title='6 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2524279508793352147/posts/default/8037426370496785014'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2524279508793352147/posts/default/8037426370496785014'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://thanhculan.blogspot.com/2009/08/oc-am.html' title='Độc ẩm'/><author><name>thanh cù lần</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03615637632936160225</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='30' src='http://2.bp.blogspot.com/_bv-PWOtyx_o/SiFcpe6Je4I/AAAAAAAAAAM/c0fP9Wm5IsQ/S220/mother+015.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/_bv-PWOtyx_o/Soq8ymLeaMI/AAAAAAAAAM4/6mn8GN6jFBY/s72-c/tra4.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>6</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2524279508793352147.post-860177089419979863</id><published>2009-08-13T14:25:00.024-04:00</published><updated>2009-09-07T22:41:26.692-04:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='hoikydiay'/><title type='text'>Thánh tướng...bờm ơi</title><content type='html'>&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/_bv-PWOtyx_o/SoixOElS3JI/AAAAAAAAAMQ/uk2t1-XWKps/s1600-h/mouths_001.gif"&gt;&lt;/a&gt;&lt;div&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_bv-PWOtyx_o/SoX8hfc_-vI/AAAAAAAAAMI/pnS64IlZHS4/s1600-h/Big_frog.gif"&gt;&lt;/a&gt;&lt;div style="TEXT-ALIGN: justify"&gt;&lt;a href="http://taochu.xemanhdep.com/" target="_blank"&gt;&lt;/a&gt;Vào khoảng đâu đó trước năm 2002, cù lần tui được đi dự hội nghị tập huấn về cách sử dụng các phần mềm trong trường học. Cái tên của hội nghị tôi không còn nhớ rõ, nhưng nghe rất kêu... Khai mạc hội nghị là một bài diễn văn của giám đốc sở, tôi nghe và phục lăn vị lãnh đạo của mình, sao ngài giỏi đến thế: vừa làm biết bao công việc của lảnh đạo, lại có thì giờ để nghiên cứu, nghiền ngẫm các phần mềm hiện đại, chắc ngài phải mướn thầy giáo kèm riêng! Ngài đề cập đến mọi vấn đề từ vĩ mô đến vi mô, từ chiến lược toàn cầu về thông tin hóa, đến việc nên cấu tạo cái bàn phím ra sao cho phù hợp với việc gõ tiếng Viêt... vân vân và vân vân.
Tôi có nghe tin đồn loáng thoáng là vị giám đốc này tốt nghiệp phổ thông bổ túc văn hóa, từng công tác ở ngành mầm non. Tin đồn này nhất định là tin đồn thất thiệt, nhằm hạ uy tín lảnh đạo. Ngài thông thái đến thế kia mà.
Giờ giải lao, tôi tìm gặp một cán bộ sở, vị này tôi biết rất rõ : trẻ, có trình độ, vào thời đó y là trùm vi tính trong cả sở, trùm theo cả nghĩa đen lẩn bóng. Tôi thốt lên, có phải ông huấn luyện cho ngài về vi tính không vậy? Bái phục bái phục. Hắn lừ mắt nhìn tôi rồi cười cười, tội nghiệp cho ông cù lần lâu ngày không lên tỉnh. Nếu ông có dịp nghe ngài nói về vấn đề này lại thì cũng thế, tui thuộc bài của ngài luôn rồi! Nhưng nếu nhờ ngài chỉ cho cái nút để gõ chữ hoa trong bàn phím đâu ngài cũng chẳng biết, sao ông cù lần đến thế...
Bổng dưng tôi nghĩ đến Hoàng đầu bò, một "bà tám" chuyên ngồi quán cà phê suốt ngày để hóng chuyện, đầu bò có thể nói đủ thứ chuyện, từ máy tính đến phần mềm, địa ốc đến vỏ ốc, từ tam quốc đến đế quốc, từ con cò đến con cuốc...
Tôi đã́ gặp rất nhiều thánh tướng, từ tiểu thánh đến đại thánh, ba tròn bảy vuông, nhưng là khi trà dư tửu hậu. Nhưng̉ thánh tướng cấp cao ở trong hội nghị kiễu này ... thì có nước... ngu.
Bờm ơi...&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2524279508793352147-860177089419979863?l=thanhculan.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://thanhculan.blogspot.com/feeds/860177089419979863/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=2524279508793352147&amp;postID=860177089419979863&amp;isPopup=true' title='2 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2524279508793352147/posts/default/860177089419979863'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2524279508793352147/posts/default/860177089419979863'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://thanhculan.blogspot.com/2009/08/thanh-tuong.html' title='Thánh tướng...bờm ơi'/><author><name>thanh cù lần</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03615637632936160225</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='30' src='http://2.bp.blogspot.com/_bv-PWOtyx_o/SiFcpe6Je4I/AAAAAAAAAAM/c0fP9Wm5IsQ/S220/mother+015.jpg'/></author><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2524279508793352147.post-1684954608217925786</id><published>2009-08-10T19:45:00.007-04:00</published><updated>2009-08-15T12:33:34.624-04:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='nhatky'/><title type='text'>Ru ta ngậm ngùi</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://a367.yahoofs.com/lifestory/r0ux8EafGRTiWruhEt2bK8WXRyc-_5/blog/bg_mod_21.jpg?lb_____DZdE3Wr4C"&gt;&lt;img style="margin: 0pt 10px 10px 0pt; width: 202px; float: left; height: 155px; cursor: pointer;" alt="" src="http://a367.yahoofs.com/lifestory/r0ux8EafGRTiWruhEt2bK8WXRyc-_5/blog/bg_mod_21.jpg?lb_____DZdE3Wr4C" border="0" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;div align="justify"&gt;Nắng chia nửa bãi chiều rồi...
Hoàng hôn xuống, bãi cát trắng đổi màu, chiều rồi...Thương con ba dùng máy tính cũ, gở gở tháo tháo, cài cài đặt đặt, thức suốt cả đêm. Mua cho con chiếc máy mới tinh, chiếc máy cũ của con ba dùng, còn chiếc máy cũ của ba, ba gởi về cho ông nội. Nước mắt có bao giờ chảy ngược...Ba thương ông nội như con thương ba bây giờ. Đến khi ba lên chức ông ngoại, ba cũng rất mừng khi nhận được chiếc máy tính cũ của con. Vì ba biết chắc rằng cháu ngoại của ba đang dùng chiếc máy mới.
Ba mua cho con xe mới, đầy đủ tiện nghi. Xe ba cà rịch cà tàng, nổ như xe tăng, mùa nắng ngồi trong xe như ngồi trong lò lửa, ba bảo xe ba còn chạy tốt. Thương ba con hứa, khi nào lớn lên con sẽ mua xe sport cho ba. Ông nội đi chiếc xe hai bánh đời 78. Ba thương ông nhưng ba biết con cần xe tốt. Ba sẽ rất vui khi dùng lại xe cũ của con thôi.
Nắng chia nửa bãi ... chiều rồi.
Ba đã về chiều. Ông sắp vào đêm. Còn con, con là bình minh, là ngày mới, là niềm hy vọng.&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2524279508793352147-1684954608217925786?l=thanhculan.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://thanhculan.blogspot.com/feeds/1684954608217925786/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=2524279508793352147&amp;postID=1684954608217925786&amp;isPopup=true' title='3 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2524279508793352147/posts/default/1684954608217925786'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2524279508793352147/posts/default/1684954608217925786'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://thanhculan.blogspot.com/2009/08/ru-ta-ngam-ngui.html' title='Ru ta ngậm ngùi'/><author><name>thanh cù lần</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03615637632936160225</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='30' src='http://2.bp.blogspot.com/_bv-PWOtyx_o/SiFcpe6Je4I/AAAAAAAAAAM/c0fP9Wm5IsQ/S220/mother+015.jpg'/></author><thr:total>3</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2524279508793352147.post-8492426932021110171</id><published>2009-08-08T11:36:00.004-04:00</published><updated>2009-08-08T20:41:33.597-04:00</updated><title type='text'>Bài thi này sẽ được chấm như thế nào?</title><content type='html'>&lt;span style="FONT-STYLE: italic; COLOR: rgb(255,0,0)"&gt;Sáng nay Cù lần tui check mail và nhận được thư này từ người bạn, tôi đã khóc khi đọc những giòng này. Tôi cho điểm tối đa...&lt;/span&gt;
&lt;p style="TEXT-ALIGN: justify"&gt;&lt;b&gt;Đề bài&lt;/b&gt; &lt;/p&gt;&lt;div style="TEXT-ALIGN: justify"&gt;&lt;/div&gt;&lt;p style="TEXT-ALIGN: justify"&gt;Câu II (3 điểm): &lt;/p&gt;&lt;div style="TEXT-ALIGN: justify"&gt;&lt;/div&gt;&lt;p style="TEXT-ALIGN: justify"&gt;Trong thư gửi thầy hiệu trưởng của con trai mình, Tổng thống Mĩ A. Lin-côn (1809-1865) viết: “Xin thầy hãy dạy cho cháu biết chấp nhận thi rớt còn vinh dự hơn gian lận khi thi.” (Theo Ngữ văn 10, Tập hai, NXB Giáo dục, 2006, tr.135). &lt;/p&gt;&lt;div style="TEXT-ALIGN: justify"&gt;&lt;/div&gt;&lt;p style="TEXT-ALIGN: justify"&gt;Từ ý kiến trên, anh/chị hãy viết một bài văn ngắn (không quá 600 từ) trình bày suy nghĩ của mình về đức tính trung thực trong khi thi và trong cuộc sống &lt;/p&gt;&lt;div style="TEXT-ALIGN: justify"&gt;&lt;/div&gt;&lt;p style="TEXT-ALIGN: justify"&gt;&lt;b&gt;Bài làm: &lt;/b&gt;&lt;/p&gt;&lt;div style="TEXT-ALIGN: justify"&gt;&lt;/div&gt;&lt;p style="TEXT-ALIGN: justify"&gt;Trong thư Ngày 20/11, Bộ trưởng đã cảnh báo: “sự giả dối vẫn đang tồn tại trong ngành và trong xã hội”. GS Hoàng Tụy, một nhà khoa học nổi tiếng bởi sự chính trực đã từng kêu lên: “Dân tộc Việt Nam không có truyền thống giả dối. Bệnh giả dối là một nỗi quốc nhục”. &lt;/p&gt;&lt;div style="TEXT-ALIGN: justify"&gt;&lt;/div&gt;&lt;p style="TEXT-ALIGN: justify"&gt;Vâng. Giả dối là nỗi quốc nhục nhưng buồn thay, chúng ta đang phải sống chung với sự giả dối dù trong sâu thẳm, mỗi người đều khao khát được sống trung thực với mọi người, trung thực với chính mình. Thế nhưng ai cho họ sự trung thực? Làm sao có thể sống trong sự trung thực khi xung quanh tràn lan sự lọc lừa, dối trá? &lt;/p&gt;&lt;div style="TEXT-ALIGN: justify"&gt;&lt;/div&gt;&lt;p style="TEXT-ALIGN: justify"&gt;Thưa thầy, em hoài thai vào cái đêm giao hoan của hai “kẻ trộm”: “Ngủ với vợ mà như ăn trộm - Không cái sợ nào bằng cái sợ có con” - Thơ Nguyễn Duy.
Khi cái bào thai ba tháng tuổi là em ngo ngoe trong bụng đã thấy mẹ vo vo tờ polime dúi vào tay ông bác sĩ siêu âm để mua lấy câu trả lời lách luật: “Cháu đái ngồi (con gái) hay đái đứng (con trai)?”.
Ngày em chào đời, hình ảnh đầu tiên mà em nhận thấy bà em gấp gấp tờ polime đút vào tay cô hộ lý để “tắm cho cháu nhẹ nhàng”.
Hai tuổi, em đi mẫu giáo, ba em cầm cuốn “Sổ vàng” mặt ghệt như người vừa bị trấn lột.
6 tuổi, em đi học. Đó là cuộc đua chạy trường, chạy lớp mà phương tiện là những chiếc “phong bì” lặc lè ngoại tệ.
Em vào đại học. Em đi xin việc. Em làm dự án. Em sinh con. Con em đến trường... Rồi mai ngày khi em mất đi, chắc chắn con em sẽ làm như bố em ngày ông em mất: Lo lót cái phong bì để có chỗ nằm trong nghĩa địa. Hành trình làm người là hành trình giả dối. &lt;/p&gt;&lt;div style="TEXT-ALIGN: justify"&gt;&lt;/div&gt;&lt;p style="TEXT-ALIGN: justify"&gt;“Dân tộc Việt Nam không có truyền thống giả dối”. Thạch Sanh 3 lần bị phản bội vẫn ơn Lý Thông như một ân nhân. Mị Châu mất đầu vẫn giữ niềm tin ở tên Tàu gian Trọng Thủy. Cô Tấm ba lần bị lừa vẫn tin ở tình yêu thương nơi mụ dì ghẻ độc ác. Dân tộc Việt Nam không chỉ trung thực mà thành thực đến ngây thơ. Sự dối trá đến với dân tộc ta từ bao giờ? Ai đầu têu và nuôi dưỡng sự dối trá này, thưa thầy? &lt;/p&gt;&lt;div style="TEXT-ALIGN: justify"&gt;&lt;/div&gt;&lt;p style="TEXT-ALIGN: justify"&gt;Sống trong đảo người gù, ai thẳng lưng là dị dạng. Nếu không muốn bị coi là dị dạng, bị cộng đồng xua đuổi đương nhiên không gù cũng phải còng xuống thành gù. Ai cho họ thẳng lưng? Ai cho họ trung thực? Có nơi đâu mà sự trung thực bị coi như một nhược điểm, thậm chí ngu xuẩn, điên rồ, thưa thầy? &lt;/p&gt;&lt;div style="TEXT-ALIGN: justify"&gt;&lt;/div&gt;&lt;p style="TEXT-ALIGN: justify"&gt;Dù muốn có một kỳ thi trung thực nhưng làm sao em trung thực được khi bên cạnh em là sột soạt tiếng mở bài dưới sự che chở của giám thị? Khi cho thi đề này, một lần nữa thầy lại bắt chúng em phải nói dối bằng những lời sáo rỗng, không phải của mình bởi nếu viết trung thực suy nghĩ của mình, chắc chắn em sẽ bị điểm 0. &lt;/p&gt;&lt;div style="TEXT-ALIGN: justify"&gt;&lt;/div&gt;&lt;p style="TEXT-ALIGN: justify"&gt;Trung thực rất cần sự dũng cảm. Thầy có đủ dũng cảm để cho bài thi này dù chỉ là 1/2 điểm? &lt;/p&gt;&lt;div style="TEXT-ALIGN: justify"&gt;&lt;/div&gt;&lt;p style="TEXT-ALIGN: justify"&gt;Nhưng em biết, thầy sẽ... im lặng! &lt;/p&gt;&lt;div style="TEXT-ALIGN: justify"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="TEXT-ALIGN: justify"&gt;&lt;b&gt;Bùi Hoàng Tám&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;p style="TEXT-ALIGN: center" align="center"&gt;&lt;/p&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2524279508793352147-8492426932021110171?l=thanhculan.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://thanhculan.blogspot.com/feeds/8492426932021110171/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=2524279508793352147&amp;postID=8492426932021110171&amp;isPopup=true' title='1 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2524279508793352147/posts/default/8492426932021110171'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2524279508793352147/posts/default/8492426932021110171'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://thanhculan.blogspot.com/2009/08/bai-thi-nay-se-uoc-cham-nhu-nao.html' title='Bài thi này sẽ được chấm như thế nào?'/><author><name>thanh cù lần</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03615637632936160225</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='30' src='http://2.bp.blogspot.com/_bv-PWOtyx_o/SiFcpe6Je4I/AAAAAAAAAAM/c0fP9Wm5IsQ/S220/mother+015.jpg'/></author><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2524279508793352147.post-3897273463651937911</id><published>2009-08-04T12:31:00.007-04:00</published><updated>2009-08-05T18:54:20.630-04:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='hoikydiay'/><title type='text'>Niệm cọt</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_bv-PWOtyx_o/SnoNk2i6i0I/AAAAAAAAAKs/GNQQV4Z-pTU/s1600-h/writing2.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0pt 10px 10px 0pt; float: left; cursor: pointer; width: 133px; height: 150px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_bv-PWOtyx_o/SnoNk2i6i0I/AAAAAAAAAKs/GNQQV4Z-pTU/s320/writing2.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5366616832733776706" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Tôi có vài người bạn tên Niệm, Niệm tôi nhớ hôm nay là Niệm cọt. Cọt nhưng chơi bóng chuyền rất hay, chuyền hai rất chuẩn và khéo. Biết Niệm trong kỳ trại hè Trà Bá Pleiku, gặp lại khá bất ngờ ở miền đông nam bộ lúc tôi chuyển qua dạy cho trường bổ túc công nông của tỉnh Đồng Nai vào năm 1988.
Trường bổ túc công nông là trường dạy cho cán bộ để bổ túc văn hóa hết cấp 3, nhưng khi tôi chuyển về thì có lẻ không còn cán bộ nào cần bổ túc văn hóa nữa nên học sinh chỉ còn là con em cán bộ thứ thiệt của tỉnh, đại đa số là cá biệt nên không học phổ thông được...Mở rộng đối tượng như thế mà năm học đó cũng không tìm đâu ra đủ học sinh. Niệm nói thật như đùa : ngành sư phạm là trung tâm giải quyết nạn thất nghiệp. Buồn cười thay, hiệu trưởng là cựu học sinh của trường, sự thật 100%,  chỉ mới học xong lớp tám!
Tôi chuyển về dạy toán khi nhà trường đang xây một công trình khá lớn: nhà ăn cho 500 học sinh, chuyện hoàn toàn vô lý khi học sinh nội trú trong trường chưa quá 100 và không tìm đâu ra học sinh cho năm học tới, hiêu trưởng phải gởi thông báo đi khắp nơi trong tỉnh, cho nhân viên về các huyện để tìm cho ra đối tượng! Lúc bấy giờ tôi chưa hoác ngộ được cái thành ngữ của ông bà xưa: "có làm thì mới có ăn", nên vô cùng khó chịu với công trình xây dựng này. Niệm âm thầm làm bản kháng nghị...âm thầm chuyền tay cho anh em giáo viên, nhân viên ký tên.
Bản kháng nghị gồm nhiều mục, tôi không nhớ rõ nhưng trong đó có đề nghị ngưng thi công cái nhà ăn vô lý kia. Và... lảnh đạo sở gồm cả giám đốc, trưởng phòng tổ chức... xuống họp giải quyết. Chủ trì cuộc họp hôm đó là Niệm, vì nó đang làm chủ tịch công đoàn. Tôi thường tự hào là mình dạn gan, nhưng hôm đó tôi thực sự thấy mình quả là nhỏ bé trước Niệm cọt. Niệm điều khiển cuộc họp "tuyệt vời". Sau khi cho phép đọc lại bản kiến nghị, Giám đốc sở (đại quan) định phát biểu để "dẹp loạn", Niệm can thiệp rất tuyệt, chẳng biết sợ trời sợ đất: xin ông giám đốc ngồi xuống, ai muốn phát biểu phải đưa tay, được sự đông ý của tôi, người chủ tọa, mới được phát biểu, vì đây là một cuộc họp có tổ chức. Giám đốc sở từ ngạc nhiên đến giận tím cả người, lắp bắp, run rẩy ngồi xuống và bỏ ra ngoài.
Sức mạnh của con người không chỉ ở thể chất, sức mạnh của sự vô úy mới ghê: Niệm không còn cọt trong mẳt tôi từ dạo đó.
Sau đó thì ... mọi sự vũ như cẩn. Rồi trường giải thể. Nhà ăn vẫn cứ xây xong và "áo em chưa mặc một lần" đã rách, cái nhà ăn chưa một lần sử dụng đã nát bét...(hoác ngộ: có làm thì mới có ăn)
Niệm cọt tiếp tục dạy lý thêm một thời gian cho trường mới. Sau đó hắn cưới vợ và thôi việc theo vợ về miền tây...
Lâu rồi, dễ thường đã gần 20 năm không gặp, không biết bây giờ Niệm ra sao...&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2524279508793352147-3897273463651937911?l=thanhculan.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://thanhculan.blogspot.com/feeds/3897273463651937911/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=2524279508793352147&amp;postID=3897273463651937911&amp;isPopup=true' title='1 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2524279508793352147/posts/default/3897273463651937911'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2524279508793352147/posts/default/3897273463651937911'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://thanhculan.blogspot.com/2009/08/niem.html' title='Niệm cọt'/><author><name>thanh cù lần</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03615637632936160225</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='30' src='http://2.bp.blogspot.com/_bv-PWOtyx_o/SiFcpe6Je4I/AAAAAAAAAAM/c0fP9Wm5IsQ/S220/mother+015.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/_bv-PWOtyx_o/SnoNk2i6i0I/AAAAAAAAAKs/GNQQV4Z-pTU/s72-c/writing2.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2524279508793352147.post-317238162091959627</id><published>2009-08-02T13:37:00.005-04:00</published><updated>2009-08-03T15:00:57.264-04:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='nhatky'/><title type='text'>Cái sự...học hành</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_bv-PWOtyx_o/SnXXeNIEPTI/AAAAAAAAAJU/hZiQgZtP5Xw/s1600-h/suhoc1.JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0pt 10px 10px 0pt; float: left; cursor: pointer; width: 107px; height: 151px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_bv-PWOtyx_o/SnXXeNIEPTI/AAAAAAAAAJU/hZiQgZtP5Xw/s320/suhoc1.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5365431445001354546" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;Cù lần tui tưng tức trong dạ, muốn "dzẻ" thêm một chút về cái sự học hành.
Mê máy tính, cù lần tui từ cái hồi máy còn 386, năn nỉ vợ hết hơi bán đi hai tấn cà phê để tậu về cái máy 486, ổ cứng chưa tới một ghi. Thế rồi ngày đêm mần mần mò mò trên nó, đủ các thao tác, bổ sung trình độ tiếng Anh, mua sách sắm vở...thiếu đường tẩu hỏa nhập ma, tá hỏa tam tinh vì nhiều đêm lơ là luôn cả bà xã. Tính theo đơn vị thời gian là giờ, thì có lẻ cho đến nay cù lần tui mất: 10x365x5=18.250 giờ (con số này là phỏng định sơ sơ chứ thực tế còn hơn), thì thử so sánh với thời gian các vị cử nhân, thạc sĩ ngâm cứu về máy tính coi xem!!! Bổng nhớ, hình như nhà danh họa Picasso luyện vẽ trong bóng đêm hàng triệu lần chỉ một nhát cọ, đố ai hay...
Đâu có cần cái bằng cái cấp để xác định cái sự học.
Cù lần tui có ông bạn họa sĩ cartoon, thường tự hào về việc chẳng có bằng cấp gì, nhưng tôi thì tin rằng các ngài tiến sĩ giáo sư về hội họa không chắc đã đủ khả năng để cấp bằng cho ông cartoon này...
Ông cụ thân sinh người bạn thủa thiếu thời là một học giả, từng dạy Việt Hán cho ĐH văn khoa Huế trước 75, ông tự hào về chữ giả của ông lắm, ông thường nói đùa, tôi là học giả, giả ở đây là không thật, vì tôi không có cái bằng gì cả ngoài cái bằng kỹ sư lục lộ thời Pháp thuộc... Nhưng tôi biết ông đọc được chữ Hán, chữ Nôm cổ, thông thạo Pháp văn, Anh văn, tiếng Nhật, La tinh, và cả tiếng Phạn nữa...Ông dành trọn thời gian sau 75 đến bây giờ cho việc nghiên cứu học thuật, kinh sách...
Việc học vốn vô tận.
Cái hành, cái hạnh mới là cái bằng, cái cấp thực sự&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2524279508793352147-317238162091959627?l=thanhculan.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://thanhculan.blogspot.com/feeds/317238162091959627/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=2524279508793352147&amp;postID=317238162091959627&amp;isPopup=true' title='3 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2524279508793352147/posts/default/317238162091959627'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2524279508793352147/posts/default/317238162091959627'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://thanhculan.blogspot.com/2009/08/cai-suhoc-hanh.html' title='Cái sự...học hành'/><author><name>thanh cù lần</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03615637632936160225</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='30' src='http://2.bp.blogspot.com/_bv-PWOtyx_o/SiFcpe6Je4I/AAAAAAAAAAM/c0fP9Wm5IsQ/S220/mother+015.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/_bv-PWOtyx_o/SnXXeNIEPTI/AAAAAAAAAJU/hZiQgZtP5Xw/s72-c/suhoc1.JPG' height='72' width='72'/><thr:total>3</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2524279508793352147.post-4774347194700483113</id><published>2009-08-01T19:03:00.004-04:00</published><updated>2009-08-02T14:19:16.878-04:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='nhatky'/><title type='text'>Cái sự...học</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_bv-PWOtyx_o/SnXYABklv3I/AAAAAAAAAJc/ldRLMlNoZuQ/s1600-h/suhoc2.JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0pt 10px 10px 0pt; float: left; cursor: pointer; width: 175px; height: 117px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_bv-PWOtyx_o/SnXYABklv3I/AAAAAAAAAJc/ldRLMlNoZuQ/s320/suhoc2.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5365432026015317874" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Bạn tôi không có một tí bằng nào về tin học, vi tính mà tôi gọi bằng đại sư phụ; có người cõng một lô cử nhân toán tin mà cù lần tui không bao giờ "dám hỏi" vì sợ bị chê ngu! Bạn tôi không một giờ trong giảng đường đại học mà thông thiên đạt địa; có người cử nhân luật học mà đi đi dạy giáo dục công dân còn bị học sinh sửa lưng...
Vợ tôi không có bằng cấp gì về sư phạm tâm lý, mà suốt ngày huấn luyện tôi và hai đứa con nên người hữu ích, mà suốt đêm ủi an vuốt ve tôi hơn cả bác sĩ tâm lý và chuyên gia đấm bóp, mà suốt đời tự hào về ông chồng ngây ngây ngố ngố...
Bạn học thời mặc quần đùi của tôi có cô bây giờ là bác sĩ, tiến sĩ hàn lâm mà chửi chồng như chửi ăn cướp, mà chồng cũng cõng trên vai ít lắm là ba bốn cái bằng đại học...
Thế mới hay cái sự học không phụ thuộc vào cái nhản mà xã hội gắn cho, nhất là trong cái xã hội hằm bà lằng đủ thứ tàn dư phong kiến, thực dân củ mới ̣ hỗn mang ...
Cù lần tui không dám kết luận ẩu, chỉ nêu vài trường hợp cho vui thôi...
Tôi không tin vào cái bằng nào cả, dù cho đó là bằng thiệt 100% không mua không bán, dù cho đó là bằng ngoại, bằng Pháp, Anh, Thụy Sĩ, Mỹ, Campuchia... Cù lần tui chỉ tin chỉ phục khi "chộ" cái khả năng làm việc, cái hành, cái đức của người khác thôi.
&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2524279508793352147-4774347194700483113?l=thanhculan.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://thanhculan.blogspot.com/feeds/4774347194700483113/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=2524279508793352147&amp;postID=4774347194700483113&amp;isPopup=true' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2524279508793352147/posts/default/4774347194700483113'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2524279508793352147/posts/default/4774347194700483113'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://thanhculan.blogspot.com/2009/08/cai-suhoc.html' title='Cái sự...học'/><author><name>thanh cù lần</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03615637632936160225</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='30' src='http://2.bp.blogspot.com/_bv-PWOtyx_o/SiFcpe6Je4I/AAAAAAAAAAM/c0fP9Wm5IsQ/S220/mother+015.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/_bv-PWOtyx_o/SnXYABklv3I/AAAAAAAAAJc/ldRLMlNoZuQ/s72-c/suhoc2.JPG' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2524279508793352147.post-5067199714747034709</id><published>2009-07-31T13:44:00.006-04:00</published><updated>2009-07-31T20:39:32.619-04:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='nhatky'/><title type='text'>Bà ơi</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_bv-PWOtyx_o/SnM0bUeNHyI/AAAAAAAAAIE/U7BabuFwslY/s1600-h/banoi2.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0pt 10px 10px 0pt; float: left; cursor: pointer; width: 138px; height: 133px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_bv-PWOtyx_o/SnM0bUeNHyI/AAAAAAAAAIE/U7BabuFwslY/s320/banoi2.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5364689225084903202" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;Bà ơi cháu rất yêu bà
Đi đâu bà cũng mang quà về cho
Hôm qua có chiếc bánh bò
Bà chia cho cháu phần to nhất nhà
Mỗi lần cháu chạy chơi xa
Má cháu có đánh thì bà lại can
&lt;/div&gt;
&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Bài học thuộc lòng hồi tiểu học, đến nay tôi vẫn nhớ. Bà tôi là thế đó. Tôi còn nhớ hồi đó tôi học đệ ngũ trường Nguyễn Tri Phương Huế, nhà tôi ở chân núi Ngự Bình. Trời mưa vào giờ tan học, bà tôi lặn lội đi bộ từ nhà đến trường để đem áo mưa cho tôi mặc, bà tìm ra tôi giữa gần ngàn học sinh, không là chuyện dễ. Thế mà bà đã làm.
Những câu ca dao mà tôi biết bây giờ là do bà truyền lại, bà thương tôi một cách lạ lùng, cho riêng tôi ăn, dành phần ưu tiên cho tôi lớn nhất trong bầy cháu nội ngoại...Sau năm 75, nhà tôi rơi vào cảnh túng quẩn, tôi cố gắng tiếp tục học, bà thường dậy sớm từ lúc 4 giờ sáng để nấu cho tôi vài củ khoai, củ sắn, ăn ấm bụng trước khi đến trường...
Bà qua đời năm 80, vào thời gian khốn khó nhất của gia đình tôi, tôi không về với bà được. Tôi và em Nghĩa chỉ thắp nhang  khấn và khóc thầm...
Sắp đến ngày giỗ bà, tôi lại lẩm nhẫm ... bà ơi cháu rất yêu bà...
&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2524279508793352147-5067199714747034709?l=thanhculan.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://thanhculan.blogspot.com/feeds/5067199714747034709/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=2524279508793352147&amp;postID=5067199714747034709&amp;isPopup=true' title='1 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2524279508793352147/posts/default/5067199714747034709'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2524279508793352147/posts/default/5067199714747034709'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://thanhculan.blogspot.com/2009/07/ba-oi.html' title='Bà ơi'/><author><name>thanh cù lần</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03615637632936160225</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='30' src='http://2.bp.blogspot.com/_bv-PWOtyx_o/SiFcpe6Je4I/AAAAAAAAAAM/c0fP9Wm5IsQ/S220/mother+015.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/_bv-PWOtyx_o/SnM0bUeNHyI/AAAAAAAAAIE/U7BabuFwslY/s72-c/banoi2.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2524279508793352147.post-2309980669022499594</id><published>2009-07-25T13:05:00.011-04:00</published><updated>2009-08-05T18:56:31.023-04:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='nhatky'/><title type='text'>Tôi không có ...ông thầy.</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_bv-PWOtyx_o/SnoOFIrUUEI/AAAAAAAAAK0/_2TtgMs4zLo/s1600-h/caudoi.png"&gt;&lt;img style="margin: 0pt 10px 10px 0pt; float: left; cursor: pointer; width: 120px; height: 300px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_bv-PWOtyx_o/SnoOFIrUUEI/AAAAAAAAAK0/_2TtgMs4zLo/s320/caudoi.png" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5366617387356672066" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Năm đó, có lẻ là năm 2000, một nhóm học trò cũ ở An Khê từ Sài gòn về thăm tôi. Xuân Hùng, Sỹ Dũng, Lương, Tám... Trong nhóm này có̀ Thắng chồng của Tám, hơn tôi một tuổi. Anh tâm sự là anh cũng học xong trung học phổ thông  nhưng anh không có...   một ông thầy như vợ và các bạn. Do tò mò muốn biết tôi như thế nào mà "bị" học trò nhắc nhiều đến thế nên anh về thăm tôi.
Hồi đó tôi chỉ cười, cũng không suy nghĩ gì nhiều, trả lời anh theo phép xã giao. Chín năm sau, duyên nợ vui vẻ,  gặp lại nhóm học trò này ở Sài gòn, có thêm Tam Thanh, Dũng xì dầu. Hạnh phúc, tôi tự hỏi mình đã sống như thế nào với lớp học sinh này mà chúng mến tôi đến vậy.
Vào khoảng 1980,  chúng tôi  nghèo rớt mồng tơi, tôi lại cưu mang thêm cô em gái vào học lớp 10. Khó khăn vô vàn, nhưng thầy trò chúng tôi sống với nhau, đúng là sống với nhau chứ không phải chỉ dạy và học, rất chân tình, rất nhiệt thành, không hề tính toán... Đôi lúc nghĩ lại tôi thấy mình may mắn đã có được quảng đời như thế.
Tôi đi dạy nhiều nơi, càng lâu càng thêm kinh nghiệm, "thầy giáo già, con hát trẻ", nhưng sự thế nhiều thay đổi, tuổi trẻ qua đi, nhiệt tình nguội dần, tính nghề nghiệp, chuyên nghiệp, công nghệ dạy học ngày càng lấn át. Buồn thay, học trò sau này của tôi dường như cũng khó  kiếm ra ... một ông thầy.&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2524279508793352147-2309980669022499594?l=thanhculan.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://thanhculan.blogspot.com/feeds/2309980669022499594/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=2524279508793352147&amp;postID=2309980669022499594&amp;isPopup=true' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2524279508793352147/posts/default/2309980669022499594'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2524279508793352147/posts/default/2309980669022499594'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://thanhculan.blogspot.com/2009/07/toi-khong-co-ong-thay.html' title='Tôi không có ...ông thầy.'/><author><name>thanh cù lần</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03615637632936160225</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='30' src='http://2.bp.blogspot.com/_bv-PWOtyx_o/SiFcpe6Je4I/AAAAAAAAAAM/c0fP9Wm5IsQ/S220/mother+015.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/_bv-PWOtyx_o/SnoOFIrUUEI/AAAAAAAAAK0/_2TtgMs4zLo/s72-c/caudoi.png' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2524279508793352147.post-6485242520836113619</id><published>2009-07-23T20:16:00.006-04:00</published><updated>2009-07-30T14:53:16.094-04:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='nhatky'/><title type='text'>Bình... loạn</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_bv-PWOtyx_o/SmnSzNaxB0I/AAAAAAAAAHI/3xgdlI-nCvM/s1600-h/caibua.JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0pt 10px 10px 0pt; float: left; cursor: pointer; width: 78px; height: 108px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_bv-PWOtyx_o/SmnSzNaxB0I/AAAAAAAAAHI/3xgdlI-nCvM/s320/caibua.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5362048608578373442" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;Hôm chúa nhật vừa rồi, anh em nhà chúng tôi ngồi đứng bàn chuyện dạy con. Em cột chèo tôi, Hùng, tính thẳng, chuyện gì muốn nói phải nói, để lâu trong bụng thì sinh chứng đau bụng sình. Hùng đưa ý kiến là nên phải đặt một con mắt của mình ở con cái trong cái thời bè nhiều hơn bạn, Lý Thông nhiều hơn Thạch Sanh này... Ông anh cột chèo lớn thì cho rằng, nên để tự nhiên, cần cho lũ nhỏ tự rút kinh nghiệm bản thân, té đau mới trưởng thành...Rất nhiều ý hay, lời tốt. Ai cũng hay, ý nào nghe cũng hợp nhĩ...
Nhưng đến phần bình... loạn thì nghe hơi loảng xoảng. Ý chung thì dễ, áp dụng vô cái riêng mới keng thẻng: anh đã... anh nên... đụng chạm. Có thế mới là anh em, người ngoài thì đâu cần mất hơi cho nhọc cái phổi. Anh em thì anh em, nhiều khi cả vợ chồng cũng không muốn nghe lời nói thật của nhau. Ôi cái thằng tôi trong tôi nó mạnh, nó dữ quá.
Hôm nay check mail, ông bạn Miên có đề nghị hay hay là trong blog nên thêm phần "một tí ý kiến" của người đọc. Bạn đọc blog của mình là mình vui rồi, lại cho thêm một tí ý kiến nữa thì hay biết mấy...
Chân thành thay. Làm ngay.&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2524279508793352147-6485242520836113619?l=thanhculan.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://thanhculan.blogspot.com/feeds/6485242520836113619/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=2524279508793352147&amp;postID=6485242520836113619&amp;isPopup=true' title='3 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2524279508793352147/posts/default/6485242520836113619'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2524279508793352147/posts/default/6485242520836113619'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://thanhculan.blogspot.com/2009/07/blog-post.html' title='Bình... loạn'/><author><name>thanh cù lần</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03615637632936160225</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='30' src='http://2.bp.blogspot.com/_bv-PWOtyx_o/SiFcpe6Je4I/AAAAAAAAAAM/c0fP9Wm5IsQ/S220/mother+015.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/_bv-PWOtyx_o/SmnSzNaxB0I/AAAAAAAAAHI/3xgdlI-nCvM/s72-c/caibua.JPG' height='72' width='72'/><thr:total>3</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2524279508793352147.post-5140612964535093521</id><published>2009-07-21T19:25:00.007-04:00</published><updated>2009-07-30T14:52:20.503-04:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='hoikydiay'/><title type='text'>Một chuyện có thật</title><content type='html'>&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/_bv-PWOtyx_o/SmZoo2jkX9I/AAAAAAAAAFo/wvoY82J9exM/s1600-h/cot.jpg"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5361087457479909330" style="margin: 0px 10px 10px 0px; float: left; width: 170px; height: 152px;" alt="" src="http://4.bp.blogspot.com/_bv-PWOtyx_o/SmZoo2jkX9I/AAAAAAAAAFo/wvoY82J9exM/s320/cot.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Dường như đó là năm 1986, tôi dạy học ở An Khê. Bà hiệu trưởng đang xây nhà mới. Một buổi chiều, tôi và Trương Thế Bình (dạy văn) đang ngồi cà nhạo chẳng có việc gì làm, ông phu quân của bà hiệu trưởng bổng dưng xuất hiện, ông này là phó giấm đốc một sở thuộc cấp tỉnh. Sau vài câu chuyện cà kê, ông nhỏ giọng rất thân mật: anh đang cần một cây sắt để làm tay vịn cầu thang lên lầu, anh thấy cái cột cờ trong sân trường là số dzách, giúp anh đi.
Thế là ngày mai nhà trường bị mất cột cờ.
Một cây sắt rỗng ruột dài khoảng 10 mét vô tri, trị giá không đáng 1 phân vàng. Nhưng đó là cây cột cờ của một trường trung học phổ thông.
Người ăn trôm cây cột cờ của nhà trường chính là hiệu trưởng...
Sau hơn 20 năm, tôi kể chuyện này cho vài người bạn thân nghe. Chúng cười, chẳng có gì đáng kể so với bây giờ... xưa còn ăn trộm, nay... ăn cướp công khai.
Tôi bổng dưng buồn lạ lùng.&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2524279508793352147-5140612964535093521?l=thanhculan.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://thanhculan.blogspot.com/feeds/5140612964535093521/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=2524279508793352147&amp;postID=5140612964535093521&amp;isPopup=true' title='1 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2524279508793352147/posts/default/5140612964535093521'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2524279508793352147/posts/default/5140612964535093521'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://thanhculan.blogspot.com/2009/07/mot-chuyen-co-that.html' title='Một chuyện có thật'/><author><name>thanh cù lần</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03615637632936160225</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='30' src='http://2.bp.blogspot.com/_bv-PWOtyx_o/SiFcpe6Je4I/AAAAAAAAAAM/c0fP9Wm5IsQ/S220/mother+015.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/_bv-PWOtyx_o/SmZoo2jkX9I/AAAAAAAAAFo/wvoY82J9exM/s72-c/cot.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2524279508793352147.post-3541770330164896593</id><published>2009-07-21T11:55:00.006-04:00</published><updated>2009-07-30T15:41:29.067-04:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='nhatky'/><title type='text'>Những tấm hình đẹp nhất</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: left;"&gt;Đây là những tấm hình đẹp nhất trong chuyến về thăm quê.
Những tấm hình đầy hy vọng...
Tương lai tươi sáng của các cháu ở phía trước&lt;object width="387" height="285" class="BLOG_video_class" id="BLOG_video-e0e029c844c333af" classid="clsid:D27CDB6E-AE6D-11cf-96B8-444553540000" codebase="http://download.macromedia.com/pub/shockwave/cabs/flash/swflash.cab#version=6,0,40,0"&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.youtube.com/get_player"&gt;
&lt;param name="bgcolor" value="#FFFFFF"&gt;
&lt;param name="allowfullscreen" value="true"&gt;
&lt;param name="flashvars" value="flvurl=http://v3.nonxt6.googlevideo.com/videoplayback?id%3De0e029c844c333af%26itag%3D5%26app%3Dblogger%26ip%3D0.0.0.0%26ipbits%3D0%26expire%3D1329863437%26sparams%3Did,itag,ip,ipbits,expire%26signature%3D7081CFB9F2267405E4A8226DDB579AB11FE1B489.748A332349986E779436A000721012180A9E4C7F%26key%3Dck1&amp;amp;iurl=http://video.google.com/ThumbnailServer2?app%3Dblogger%26contentid%3De0e029c844c333af%26offsetms%3D5000%26itag%3Dw160%26sigh%3D7axxteJc4_rCTZxtkZ03NPbe9oI&amp;amp;autoplay=0&amp;amp;ps=blogger"&gt;
&lt;embed src="http://www.youtube.com/get_player" type="application/x-shockwave-flash"
width="387" height="285" bgcolor="#FFFFFF"
flashvars="flvurl=http://v3.nonxt6.googlevideo.com/videoplayback?id%3De0e029c844c333af%26itag%3D5%26app%3Dblogger%26ip%3D0.0.0.0%26ipbits%3D0%26expire%3D1329863437%26sparams%3Did,itag,ip,ipbits,expire%26signature%3D7081CFB9F2267405E4A8226DDB579AB11FE1B489.748A332349986E779436A000721012180A9E4C7F%26key%3Dck1&amp;iurl=http://video.google.com/ThumbnailServer2?app%3Dblogger%26contentid%3De0e029c844c333af%26offsetms%3D5000%26itag%3Dw160%26sigh%3D7axxteJc4_rCTZxtkZ03NPbe9oI&amp;autoplay=0&amp;ps=blogger"
allowFullScreen="true" /&gt;&lt;/object&gt;
.&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2524279508793352147-3541770330164896593?l=thanhculan.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='enclosure' type='video/mp4' href='http://www.blogger.com/video-play.mp4?contentId=e0e029c844c333af&amp;type=video%2Fmp4' length='0'/><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://thanhculan.blogspot.com/feeds/3541770330164896593/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=2524279508793352147&amp;postID=3541770330164896593&amp;isPopup=true' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2524279508793352147/posts/default/3541770330164896593'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2524279508793352147/posts/default/3541770330164896593'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://thanhculan.blogspot.com/2009/07/nhung-tam-hinh-ep-nhat.html' title='Những tấm hình đẹp nhất'/><author><name>thanh cù lần</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03615637632936160225</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='30' src='http://2.bp.blogspot.com/_bv-PWOtyx_o/SiFcpe6Je4I/AAAAAAAAAAM/c0fP9Wm5IsQ/S220/mother+015.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2524279508793352147.post-3587984513631449261</id><published>2009-07-18T16:41:00.010-04:00</published><updated>2009-07-20T22:06:59.999-04:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='nhatky'/><title type='text'>Kỷ niệm... thời gian...qui serra serra...</title><content type='html'>&lt;div style="TEXT-ALIGN: justify"&gt;&lt;div style="TEXT-ALIGN: left"&gt;&lt;object width="317" height="264" class="BLOG_video_class" id="BLOG_video-6ba1514cf5d012e7" classid="clsid:D27CDB6E-AE6D-11cf-96B8-444553540000" codebase="http://download.macromedia.com/pub/shockwave/cabs/flash/swflash.cab#version=6,0,40,0"&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.youtube.com/get_player"&gt;
&lt;param name="bgcolor" value="#FFFFFF"&gt;
&lt;param name="allowfullscreen" value="true"&gt;
&lt;param name="flashvars" value="flvurl=http://v20.nonxt6.googlevideo.com/videoplayback?id%3D6ba1514cf5d012e7%26itag%3D5%26app%3Dblogger%26ip%3D0.0.0.0%26ipbits%3D0%26expire%3D1329863437%26sparams%3Did,itag,ip,ipbits,expire%26signature%3D74803FB7DAB37143B57B0FAA6845EB280F7F7911.4EA8AFE992293632145C6B6D72CA97F133691216%26key%3Dck1&amp;amp;iurl=http://video.google.com/ThumbnailServer2?app%3Dblogger%26contentid%3D6ba1514cf5d012e7%26offsetms%3D5000%26itag%3Dw160%26sigh%3DpHzQHLMkSYCHelYFXqSS018au1I&amp;amp;autoplay=0&amp;amp;ps=blogger"&gt;
&lt;embed src="http://www.youtube.com/get_player" type="application/x-shockwave-flash"
width="317" height="264" bgcolor="#FFFFFF"
flashvars="flvurl=http://v20.nonxt6.googlevideo.com/videoplayback?id%3D6ba1514cf5d012e7%26itag%3D5%26app%3Dblogger%26ip%3D0.0.0.0%26ipbits%3D0%26expire%3D1329863437%26sparams%3Did,itag,ip,ipbits,expire%26signature%3D74803FB7DAB37143B57B0FAA6845EB280F7F7911.4EA8AFE992293632145C6B6D72CA97F133691216%26key%3Dck1&amp;iurl=http://video.google.com/ThumbnailServer2?app%3Dblogger%26contentid%3D6ba1514cf5d012e7%26offsetms%3D5000%26itag%3Dw160%26sigh%3DpHzQHLMkSYCHelYFXqSS018au1I&amp;autoplay=0&amp;ps=blogger"
allowFullScreen="true" /&gt;&lt;/object&gt;

&lt;span style="font-family:arial;"&gt;14, 15 năm qua nhanh khi nhìn lại...
&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Con cái chúng ta lớn lên và liệu chúng ta đã biết là mình đang già đi không? Biết cũng tốt mà không biết lại là tốt hơn.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2524279508793352147-3587984513631449261?l=thanhculan.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='enclosure' type='video/mp4' href='http://www.blogger.com/video-play.mp4?contentId=6ba1514cf5d012e7&amp;type=video%2Fmp4' length='0'/><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://thanhculan.blogspot.com/feeds/3587984513631449261/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=2524279508793352147&amp;postID=3587984513631449261&amp;isPopup=true' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2524279508793352147/posts/default/3587984513631449261'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2524279508793352147/posts/default/3587984513631449261'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://thanhculan.blogspot.com/2009/07/ky-niem-thoi-gianqui-serra-serra.html' title='Kỷ niệm... thời gian...qui serra serra...'/><author><name>thanh cù lần</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03615637632936160225</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='30' src='http://2.bp.blogspot.com/_bv-PWOtyx_o/SiFcpe6Je4I/AAAAAAAAAAM/c0fP9Wm5IsQ/S220/mother+015.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2524279508793352147.post-7061919217993728702</id><published>2009-07-17T17:38:00.008-04:00</published><updated>2009-07-21T11:14:27.259-04:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='nhatky'/><title type='text'>Làng tôi</title><content type='html'>&lt;object width="317" height="266" class="BLOG_video_class" id="BLOG_video-bb510fb305272971" classid="clsid:D27CDB6E-AE6D-11cf-96B8-444553540000" codebase="http://download.macromedia.com/pub/shockwave/cabs/flash/swflash.cab#version=6,0,40,0"&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.youtube.com/get_player"&gt;
&lt;param name="bgcolor" value="#FFFFFF"&gt;
&lt;param name="allowfullscreen" value="true"&gt;
&lt;param name="flashvars" value="flvurl=http://v6.nonxt7.googlevideo.com/videoplayback?id%3Dbb510fb305272971%26itag%3D5%26app%3Dblogger%26ip%3D0.0.0.0%26ipbits%3D0%26expire%3D1329863437%26sparams%3Did,itag,ip,ipbits,expire%26signature%3D4F07337F9FAD4FCE3070F2886553CE9289C4C516.2850EFE40D2E57A9D4F0C1BA426A33924D69FD41%26key%3Dck1&amp;amp;iurl=http://video.google.com/ThumbnailServer2?app%3Dblogger%26contentid%3Dbb510fb305272971%26offsetms%3D5000%26itag%3Dw160%26sigh%3Dgo-dA74NL-S5bagkgmVTw12B5qI&amp;amp;autoplay=0&amp;amp;ps=blogger"&gt;
&lt;embed src="http://www.youtube.com/get_player" type="application/x-shockwave-flash"
width="317" height="266" bgcolor="#FFFFFF"
flashvars="flvurl=http://v6.nonxt7.googlevideo.com/videoplayback?id%3Dbb510fb305272971%26itag%3D5%26app%3Dblogger%26ip%3D0.0.0.0%26ipbits%3D0%26expire%3D1329863437%26sparams%3Did,itag,ip,ipbits,expire%26signature%3D4F07337F9FAD4FCE3070F2886553CE9289C4C516.2850EFE40D2E57A9D4F0C1BA426A33924D69FD41%26key%3Dck1&amp;iurl=http://video.google.com/ThumbnailServer2?app%3Dblogger%26contentid%3Dbb510fb305272971%26offsetms%3D5000%26itag%3Dw160%26sigh%3Dgo-dA74NL-S5bagkgmVTw12B5qI&amp;autoplay=0&amp;ps=blogger"
allowFullScreen="true" /&gt;&lt;/object&gt;

&lt;span style="font-family: arial;"&gt;Nơi làng quê nghèo thật nghèo này, mẹ tôi đã sinh tôi ra đúng là trên gốc rạ. Làng tôi không có gì để tôi tự hào, không có mạch đất thiêng, chẳng có vị nào làm được ông to bà lớn. Nhưng tôi yêu làng tôi như yêu mẹ, yêu cha...&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2524279508793352147-7061919217993728702?l=thanhculan.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='enclosure' type='video/mp4' href='http://www.blogger.com/video-play.mp4?contentId=bb510fb305272971&amp;type=video%2Fmp4' length='0'/><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://thanhculan.blogspot.com/feeds/7061919217993728702/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=2524279508793352147&amp;postID=7061919217993728702&amp;isPopup=true' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2524279508793352147/posts/default/7061919217993728702'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2524279508793352147/posts/default/7061919217993728702'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://thanhculan.blogspot.com/2009/07/lang-toi.html' title='Làng tôi'/><author><name>thanh cù lần</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03615637632936160225</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='30' src='http://2.bp.blogspot.com/_bv-PWOtyx_o/SiFcpe6Je4I/AAAAAAAAAAM/c0fP9Wm5IsQ/S220/mother+015.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2524279508793352147.post-46854466095233411</id><published>2009-07-17T10:38:00.004-04:00</published><updated>2009-07-21T11:32:12.221-04:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='nhatky'/><title type='text'>Vui...Gặp gia đình bạn</title><content type='html'>&lt;object width="320" height="266" class="BLOG_video_class" id="BLOG_video-d989e47c4539d2f9" classid="clsid:D27CDB6E-AE6D-11cf-96B8-444553540000" codebase="http://download.macromedia.com/pub/shockwave/cabs/flash/swflash.cab#version=6,0,40,0"&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.youtube.com/get_player"&gt;
&lt;param name="bgcolor" value="#FFFFFF"&gt;
&lt;param name="allowfullscreen" value="true"&gt;
&lt;param name="flashvars" value="flvurl=http://v12.nonxt7.googlevideo.com/videoplayback?id%3Dd989e47c4539d2f9%26itag%3D5%26app%3Dblogger%26ip%3D0.0.0.0%26ipbits%3D0%26expire%3D1329863437%26sparams%3Did,itag,ip,ipbits,expire%26signature%3D4060D1855EA4657B70D4AC8B6632FD887B2CCB61.3DA837D0D2A83537B30EDA8637987B8D0747C78%26key%3Dck1&amp;amp;iurl=http://video.google.com/ThumbnailServer2?app%3Dblogger%26contentid%3Dd989e47c4539d2f9%26offsetms%3D5000%26itag%3Dw160%26sigh%3DOl8t3xATkOgwfKekcX4w2_R80QM&amp;amp;autoplay=0&amp;amp;ps=blogger"&gt;
&lt;embed src="http://www.youtube.com/get_player" type="application/x-shockwave-flash"
width="320" height="266" bgcolor="#FFFFFF"
flashvars="flvurl=http://v12.nonxt7.googlevideo.com/videoplayback?id%3Dd989e47c4539d2f9%26itag%3D5%26app%3Dblogger%26ip%3D0.0.0.0%26ipbits%3D0%26expire%3D1329863437%26sparams%3Did,itag,ip,ipbits,expire%26signature%3D4060D1855EA4657B70D4AC8B6632FD887B2CCB61.3DA837D0D2A83537B30EDA8637987B8D0747C78%26key%3Dck1&amp;iurl=http://video.google.com/ThumbnailServer2?app%3Dblogger%26contentid%3Dd989e47c4539d2f9%26offsetms%3D5000%26itag%3Dw160%26sigh%3DOl8t3xATkOgwfKekcX4w2_R80QM&amp;autoplay=0&amp;ps=blogger"
allowFullScreen="true" /&gt;&lt;/object&gt;

&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Gặp bạn đã mừng, gặp được nội tướng của bạn càng mừng hơn, thăm được cả gia đình bạn thì còn gì hân hạnh hơn!&lt;/span&gt;
&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Vậy nên cù lần tui có đề nghị với quý thân hữu là đến thăm nhau thì nên thăm cả gia đình rồi sau đó có muốn đi riêng ôn chuyện cũ thì cứ.&lt;/span&gt;
&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Như vậy thì mần chi có chuyện vợ càm ràm, con cảm cúm...&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2524279508793352147-46854466095233411?l=thanhculan.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='enclosure' type='video/mp4' href='http://www.blogger.com/video-play.mp4?contentId=d989e47c4539d2f9&amp;type=video%2Fmp4' length='0'/><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://thanhculan.blogspot.com/feeds/46854466095233411/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=2524279508793352147&amp;postID=46854466095233411&amp;isPopup=true' title='1 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2524279508793352147/posts/default/46854466095233411'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2524279508793352147/posts/default/46854466095233411'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://thanhculan.blogspot.com/2009/07/ban-noi-kho-gan-nhau-hon.html' title='Vui...Gặp gia đình bạn'/><author><name>thanh cù lần</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03615637632936160225</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='30' src='http://2.bp.blogspot.com/_bv-PWOtyx_o/SiFcpe6Je4I/AAAAAAAAAAM/c0fP9Wm5IsQ/S220/mother+015.jpg'/></author><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2524279508793352147.post-8494514834355195616</id><published>2009-07-14T09:45:00.004-04:00</published><updated>2009-07-18T17:55:55.889-04:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='nhatky'/><title type='text'>Ngang như anh mà ... vẫn sợ.</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_bv-PWOtyx_o/SlyQtKU3ZKI/AAAAAAAAAFI/OvuWuyTEJck/s1600-h/tranhao.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0pt 10px 10px 0pt; float: left; cursor: pointer; width: 240px; height: 181px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_bv-PWOtyx_o/SlyQtKU3ZKI/AAAAAAAAAFI/OvuWuyTEJck/s320/tranhao.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5358316762204431522" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;Anh ngang, ngang tàng, phang ngang, ngang như cua. Thấy trái ý là phang liền, có khí phách. Không nể nang nên nhiều người cho là anh gàn, mà anh gàn thật. Sông ở vùng quê, người quê chân chỉ thích bước gần, (muốn bước xa cũng không có cơ hội!), thích xuôi chèo mái mái, răng cũng qua. Có mấy người hiểu được anh, anh cô đơn, nhiều khi nỗi cô đơn làm anh trở nên hơi quá, mà có như thế mới thực là anh: Trần Hào.
Tôi chứng kiến anh phang ông phó chủ tịch xã ngay trong bữa tiệc tại nhà ba tôi, phang không thương tiếc. Nhưng theo tôi có lẻ không nên, hay là không đáng.
Anh nói anh chẳng có gì phải sợ, đúng. Chừng này tuổi, thôi thì cũng bưa, nhưng anh vẫn sợ, cái bệnh sợ truyền kiếp của con người khi bắt đầu mang thai, cái sợ nhiều khi ngẫm ra cũng có lý tại đất nước ảnh hưởng phong kiến thực dân mới được khai hóa, anh sợ cho ... đời con của anh.
Như anh vậy cũng là đáng phục rồi. Tôi có biết một người tên là Tống Anh Hùng Hiệp Sĩ Hiên Ngang, sau năm 75 khi khai lại hộ khẩu chỉ còn ... Tống Ngang. Trần Hào là tối giản, không thể bỏ chữ nào, nên anh vẫn cứ ngang...&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2524279508793352147-8494514834355195616?l=thanhculan.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://thanhculan.blogspot.com/feeds/8494514834355195616/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=2524279508793352147&amp;postID=8494514834355195616&amp;isPopup=true' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2524279508793352147/posts/default/8494514834355195616'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2524279508793352147/posts/default/8494514834355195616'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://thanhculan.blogspot.com/2009/07/ngang-nhu-anh-ma-van-so.html' title='Ngang như anh mà ... vẫn sợ.'/><author><name>thanh cù lần</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03615637632936160225</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='30' src='http://2.bp.blogspot.com/_bv-PWOtyx_o/SiFcpe6Je4I/AAAAAAAAAAM/c0fP9Wm5IsQ/S220/mother+015.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/_bv-PWOtyx_o/SlyQtKU3ZKI/AAAAAAAAAFI/OvuWuyTEJck/s72-c/tranhao.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2524279508793352147.post-2651368924843310486</id><published>2009-07-13T19:15:00.004-04:00</published><updated>2009-07-18T17:56:40.685-04:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='nhatky'/><title type='text'>Bạn thời sinh viên</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_bv-PWOtyx_o/SlvGB9rNF9I/AAAAAAAAAFA/Mnfnt96Gbuk/s1600-h/banDH.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0pt 10px 10px 0pt; float: left; cursor: pointer; width: 281px; height: 168px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_bv-PWOtyx_o/SlvGB9rNF9I/AAAAAAAAAFA/Mnfnt96Gbuk/s320/banDH.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5358093918725281746" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;Nguyễn Lành, học cùng lớp năm thứ nhất, vẫn hiền lành như dạo nào. Tóc bạc hết, giờ làm phó xếp ga Huế, dường như trong mắt Lành vẫn còn đọng một nỗi buồn sâu kín, già rồi nên nói hết ra, nếu chuyện không nói được thì gắng đào một lỗ đất mà hét vào, trút xuống.
Rất cảm động khi Hoàng Công Thạnh vẫn còn nhớ tên bài hát mình viết cách đây hơn ba mươi năm, bài hát không bao giờ được hát, nhịp tươi, bài hát mà khi làm báo tường của lớp, thừa giấy nên Nguyễn Ninh bảo mình ... vẽ voi vô. Nguyễn Ninh, buồn quá, đã ra người thiên cổ.
Võ Quyền vẫn cứ trớt huốt, tiến sĩ toán mà đi dạy phổ thông trung học, anh Ngô bảo đại đao đem mổ gà (chữ dùng của thầy Bàng ngày xưa) vẫn ngang tàng, ngông ngông.
Hồng Thúc Ca vẫn nhiệt tình với bạn bè, râu kẻm, nói chuyện yêu đời, mê computer lắm, mà không có chỗ dụng, còn đâu cái thời... còn đâu chữ thời hởi Công.
Anh Ngô chân tình, cái chất lính trong anh vẫn còn, con cái lớn rồi, đời sống ổn định, còn không biết mà ... lui.
Niệm thì vẫn rất Miên Như, nói trăm trượng, dụng một hèo. tưng tửng, tưng tưng. Có Niệm mới có cái chuyện ... tìm lại bạn xưa, gặp nhau dăm chén, náo và tịnh...
Rất tiếc là mình không gặp được Hạp và Vĩnh. An và Nhân thì mình gặp ở Quảng Trị...
Tiếc nữa là không dự được cái ngày họp mặt lớp cũ...
Còn nhiều cái tiếc...
Nhưng biết bao nhiêu cho vừa...&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2524279508793352147-2651368924843310486?l=thanhculan.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://thanhculan.blogspot.com/feeds/2651368924843310486/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=2524279508793352147&amp;postID=2651368924843310486&amp;isPopup=true' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2524279508793352147/posts/default/2651368924843310486'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2524279508793352147/posts/default/2651368924843310486'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://thanhculan.blogspot.com/2009/07/ban-thoi-sinh-vien.html' title='Bạn thời sinh viên'/><author><name>thanh cù lần</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03615637632936160225</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='30' src='http://2.bp.blogspot.com/_bv-PWOtyx_o/SiFcpe6Je4I/AAAAAAAAAAM/c0fP9Wm5IsQ/S220/mother+015.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/_bv-PWOtyx_o/SlvGB9rNF9I/AAAAAAAAAFA/Mnfnt96Gbuk/s72-c/banDH.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2524279508793352147.post-1202311556736324120</id><published>2009-07-10T17:32:00.006-04:00</published><updated>2009-07-13T19:45:44.297-04:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='nhatky'/><title type='text'>Thầy và Bạn ở Quảng Trị thời ...Nguyễn Hoàng</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_bv-PWOtyx_o/Sle0qLBQ33I/AAAAAAAAAE4/cUWFwjGKAtU/s1600-h/banquangtri.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0pt 10px 10px 0pt; float: left; cursor: pointer; width: 320px; height: 240px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_bv-PWOtyx_o/Sle0qLBQ33I/AAAAAAAAAE4/cUWFwjGKAtU/s320/banquangtri.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5356948918386089842" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;
Phải có những thằng bạn như thế mới tập hợp lại với nhau được, đó là Du,là Hảo, là Thạnh Mỹ Hương...
Hú và đến với nhau rất nhanh dù đời thường rất  bận rộn.
Gặp nhau để biết mình đã sống, để biết thời gian đã trôi, để biết mình có cuộc đời dù trọn vẹn hay dở dang.
Gặp nhau không để làm gì, nhưng rất cần...Đời không còn dài, không biết còn mấy lần gặp gở nữa.
Gặp bạn xưa, cỏi lòng rộng mở, không ngại ngùng vì chẳng còn chi để ngại. Có đứa chẳng nói câu nào, cũng chẳng cần nói, chỉ cảm nhận là đủ.
Thầy Nhơn đã hát, nắng chia nửa bải chiều...ngậm ngùi. Trần Kiềm, tay ghi ta tự thủa thiếu thời, giờ còn sắc nét đệm. Thầy Hậu thì ...em tan trường về đường mưa nho nhỏ. Thầy Trí thì chỉ cười...Thầy Mãi hưởng ứng. Thầy và bạn, cám ơn đời, đã cho tôi những phút giây này.
Tích Tường khu du lịch sinh thái Quảng Trị, tôi nhớ ra rồi, ngày xưa lúc tôi học lớp bốn, Tích Tường, Nhi Lệ là hai làng bên kia đồi, sau trường tiểu học Bồ Đề La Vang, xôi đậu bất an, tôi nhớ có Trần Thắng dường như ở đâu bên đó. Thương hải biến vi tang điền...&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2524279508793352147-1202311556736324120?l=thanhculan.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://thanhculan.blogspot.com/feeds/1202311556736324120/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=2524279508793352147&amp;postID=1202311556736324120&amp;isPopup=true' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2524279508793352147/posts/default/1202311556736324120'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2524279508793352147/posts/default/1202311556736324120'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://thanhculan.blogspot.com/2009/07/thay-va-ban-o-quang-tri-thoi-nguyen.html' title='Thầy và Bạn ở Quảng Trị thời ...Nguyễn Hoàng'/><author><name>thanh cù lần</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03615637632936160225</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='30' src='http://2.bp.blogspot.com/_bv-PWOtyx_o/SiFcpe6Je4I/AAAAAAAAAAM/c0fP9Wm5IsQ/S220/mother+015.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/_bv-PWOtyx_o/Sle0qLBQ33I/AAAAAAAAAE4/cUWFwjGKAtU/s72-c/banquangtri.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2524279508793352147.post-6178158174127701560</id><published>2009-07-10T17:00:00.005-04:00</published><updated>2009-07-18T17:58:47.918-04:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='nhatky'/><title type='text'>Bạn ở Sài gòn ....thời trung học</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_bv-PWOtyx_o/SleuXHPNi-I/AAAAAAAAAEw/SpSaXDrVZBA/s1600-h/bansg.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0pt 10px 10px 0pt; float: left; cursor: pointer; width: 275px; height: 206px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_bv-PWOtyx_o/SleuXHPNi-I/AAAAAAAAAEw/SpSaXDrVZBA/s320/bansg.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5356941993883569122" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;Gọi nhau bằng thằng, con, mi, tau... sướng.
Đứa nào cũng khá, có đứa giỏi, mừng ghê. Có đứa có cháu nội, ngoại. Có thằng còn độc thân.
Sài gòn nhiều thông tin. Bạn ở Sài gòn cũng dường như nhanh nhạy hơn...
Cùng uống cà phê, cà kê dê ngổng...rất tiếc là không có nhiều thời gian để nghe nhau nói.
&lt;ul&gt;&lt;li&gt;Nghiêm, thành ông cụ rồi, răng hàng tiền đạo sắp về hưu hết, vẫn nghịch.&lt;/li&gt;&lt;/ul&gt;&lt;ul&gt;&lt;li&gt;Tuyến,  có xe hơi đời mới, có nhà biệt thự ở đất Sài gòn mà vẫn lau nhau, lấn bấn một cõi đi về.&lt;/li&gt;&lt;/ul&gt;&lt;ul&gt;&lt;li&gt;Hoài, lên chức ông nội rồi mà vẫn lang thang, báo với chí.&lt;/li&gt;&lt;/ul&gt;&lt;ul&gt;&lt;li&gt;Thành, vẫn hiền hiền như dạo nào, rất tiếc không có thời giờ để nói chuyện với ông bạn nối khố thời 10,11.&lt;/li&gt;&lt;/ul&gt;&lt;ul&gt;&lt;li&gt;Lộc, vẫn có vẻ trẻ, hoang nghịch yêu đời&lt;/li&gt;&lt;/ul&gt;&lt;ul&gt;&lt;li&gt;Ân, còn độc thân, làm ông giáo toán&lt;/li&gt;&lt;/ul&gt;&lt;ul&gt;&lt;li&gt;Hạnh, bác sĩ vẫn đang mất cái cần tìm...&lt;/li&gt;&lt;/ul&gt;&lt;ul&gt;&lt;li&gt;Mú, bà này hình như là người hạnh phúc nhất trong số bạn 10,  11 đang ở SG. Nghèo nhưng rất ngộ.&lt;/li&gt;&lt;/ul&gt;&lt;ul&gt;&lt;li&gt;Trúc, không nhận ra nếu các khác bạn không giới thiệu, dễ thường 33, 34 năm mới gặp lại. Trông còn rất tươi. Một thời mơ của Bùi Trọng Hòa...&lt;/li&gt;&lt;/ul&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2524279508793352147-6178158174127701560?l=thanhculan.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://thanhculan.blogspot.com/feeds/6178158174127701560/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=2524279508793352147&amp;postID=6178158174127701560&amp;isPopup=true' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2524279508793352147/posts/default/6178158174127701560'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2524279508793352147/posts/default/6178158174127701560'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://thanhculan.blogspot.com/2009/07/ban-o-sai-gon-thoi-trung-hoc.html' title='Bạn ở Sài gòn ....thời trung học'/><author><name>thanh cù lần</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03615637632936160225</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='30' src='http://2.bp.blogspot.com/_bv-PWOtyx_o/SiFcpe6Je4I/AAAAAAAAAAM/c0fP9Wm5IsQ/S220/mother+015.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/_bv-PWOtyx_o/SleuXHPNi-I/AAAAAAAAAEw/SpSaXDrVZBA/s72-c/bansg.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2524279508793352147.post-8223117398098023977</id><published>2009-07-09T19:01:00.003-04:00</published><updated>2009-07-09T19:30:59.158-04:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='nhatky'/><title type='text'>Nhiêu khê một chuyến đi...về.</title><content type='html'>1.Sans Francisco...
Mỹ thời khủng hoảng kinh tế sao vẫn lắm người đi đến thế, không thấy ai ngán "cúm heo" cả, thỉnh thoảng mới thấy vài người châu Á mang khẩu trang, chẳng thằng tây nào sợ cúm cả. Sân bay lớn, nhưng rất thân thiện, có thể hỏi bất cứ nhân viên nào về thông tin của chuyến bay mình đi và nhận được sự giúp đở rất nhiệt tình. Không  biết thời thịnh vượng thì có thể ra sao!
2.Hồng Kông...
Hôi xoong, cái sự đầu tiên là mũi phải chịu mùi hôi từ thảm trải. Con gái 10 tuổi hỏi tôi, sao trông các nhân viên có vẻ "dữ" thế. Tôi phải giải thích, vì họ phải mang khẩu trang nên con không thấy được họ cười. Con gái không đồng ý, con bảo là con nhìn vào mắt họ cơ! Tại sao phải hầm hầm như thế, cứ vui vẻ nhưng kỷ lưỡng có phải hơn không, chẳng lẻ phải nghiêm như vậy mới làm cho mấy tên tội phạm khủng bố sợ hay sao! Cái bệnh ngàn đời của người châu Á!!!.
3.Sài Gòn...sân bay quốc tế.
Nghe em trai dặn dò kỷ lưỡng là phải chuẩn bị thuốc hạ nhiệt, uống trước khi xuống máy bay. Không khéo lại "được" cách ly do máy tự động đo thân nhiệt ở phi trường phát hiện triệu chứng bệnh cúm heo. Chẳng thấy máy ở đâu, có lẻ phải dấu vào chỗ bí mật nào đó mới đo chính xác cả hàng trăm người xuống máy bay cùng lần!!! Chỉ thấy mấy ông nhân viên y tế mặc áo thắt đai thu lại cái tờ tự khai về sức khỏe (có vẻ cực kỳ quan trọng)
Anh chị có cần giúp đở gì không? Em bưng hành lý xuống khỏi băng chuyền và đẩy ra ngoài giúp anh chị nhé! Ôi giọng Bắc nghe ngọt như dao lam. OK. Lẩn quẩn, lẩn quẩn. Đẩy xe ra ngoài rồi chị cho 20 đô. Thưa vâng. Ôi, chị có thùng hàng cần kiểm tra lại, vào làm thủ tục chị nhé. Xong rồi, làm xong rồi, 10 đô.
30 đô la cho việc đẩy 3 cái thùng quà qua trạm, cũng rẻ. Thôi thì thôi nhé cũng đành thế thôi. Người thân đang đợi ngoài kia...&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2524279508793352147-8223117398098023977?l=thanhculan.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://thanhculan.blogspot.com/feeds/8223117398098023977/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=2524279508793352147&amp;postID=8223117398098023977&amp;isPopup=true' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2524279508793352147/posts/default/8223117398098023977'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2524279508793352147/posts/default/8223117398098023977'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://thanhculan.blogspot.com/2009/07/nhieu-khe-mot-chuyen-ive.html' title='Nhiêu khê một chuyến đi...về.'/><author><name>thanh cù lần</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03615637632936160225</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='30' src='http://2.bp.blogspot.com/_bv-PWOtyx_o/SiFcpe6Je4I/AAAAAAAAAAM/c0fP9Wm5IsQ/S220/mother+015.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2524279508793352147.post-6095593098417012532</id><published>2009-06-06T16:50:00.006-04:00</published><updated>2009-07-31T21:27:06.499-04:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='hoikyhocsinh'/><title type='text'>Cây ghi ta đầu tiên</title><content type='html'>&lt;div align="justify"&gt;Tôi học nhạc với thầy Vĩnh Tuấn, nói cho oai vậy chứ thực ra hồi đó trong trường Nguyễn Tri Phương Huế, nhạc là một môn học, tuần một giờ, từ lớp đệ thất đến năm đệ ngũ. Thầy Tuấn chẳng bao giờ dạy, đến giờ là thầy giao sách cho lớp trưởng Ngô Chỉnh lên bảng chép cho bọn tôi chép theo, còn thầy thì chỉ ngồi trên bàn giáo sư. Lớp tôi hồi đó có Vĩnh Hiền, Lê Công Trình theo học trường quốc gia âm nhạc, thành thử mỗi lần thầy kiểm tra là chúng tôi chỉ việc chép bài của hai tay này. Nhưng cũng có lúc thầy Tuấn nỗi hứng lên, gọi chúng tôi từng đứa lên bảng bắt xướng âm, rồi bắt chúng tôi viết một đoạn nhạc gồm năm bảy ô nhịp, âm giai đô trưởng! Chúng tôi chỉ có chết, thầy cứ thế mà bắt chúng tôi xòe tay ra để thầy gõ! Hồi đó tôi ngán môn này lắm.
Nhưng ít năm sau khi tôi bắt đầu thích nhạc tôi mới biết ơn thầy. Năm 1971 tôi về Quảng Trị, học cùng lớp tôi có Lê Phương, ông này cũng tập tọe chơi nhạc, Phương chỉ tôi thổi sáo, chúng tôi tự tập với nhau qua sách dạy thổi sáo của Tô Kiều Ngân và Nguyễn Đình Nghĩa, chẳng có thầy, không có cát-xét, CD...Phương cũng bắt đầu tập đàn ghi ta. Với tôi tập sáo thì dễ vì ... dễ mua cây sáo. Nhưng cây đàn ghi ta với tôi lúc đó là cả một ước mơ. Rồi chiến tranh, rồi chạy loạn.
Cho đến cuối năm lớp 10, sau không biết bao nhiêu lần xin xỏ của tôi, không biết bao nhiêu lần hứa cho của mẹ tôi, ba tôi mới chở tôi qua phố Đà Nẵng để tậu về một cây ghi ta thùng. Tôi và Nguyễn Trường Thành, Nguyễn Văn Phước cùng mê ghi ta, chúng tôi học ghi ta qua sách của Nam Lộc và học lóm của nhau, lớp tôi hồi đó có Lợi chơi ghi ta hay lắm, nhưng chúng tôi không thân với Lợi vì cậu này vốn dân Pháp văn của 9/7. Bọn chúng tôi phục thầy Hộ lý hóa sát đất về tài đệm đàn của thầy, nhất là điệu paso của thầy chơi đệm cho bài nối vòng tay lớn và bài gì tôi quên tên nhưng bắt đầu bằng ... người đã đi đi trên non cao, nay đã về trên đồng ruộng sâu..
Tôi mê nhạc Vũ Thành An, Từ Công Phụng, nhạc tình của Trịnh Công Sơn từ dạo đó. Trường Thành có tài chép nhạc, hắn chép nhạc đẹp hơn in. Chúng tôi thường dùng vỏ hộp diêm cắt năm răng cưa để kẻ dòng, tôi thường không kẻ thẳng, những dòng nhạc chép bay bướm trên giấy pờ luya hồng...
Ngô Dzu thì gò thùng làm bộ gõ và tập chơi mandolin, rất tiếc hồi đó chúng tôi không có đàn anh nên chỉ mò mò mẫm mẫm với nhau, band chỉ ở trong mơ.
Cây ghita của tôi sau đó đã biết in hình cô gái tóc dài ngồi ôm tảng đá buồn...(phác họa của tôi về Trần Thi Thảo, Thảo A2) và lưu lạc nơi nào tôi không rõ khi tôi vào đại học...
....&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2524279508793352147-6095593098417012532?l=thanhculan.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://thanhculan.blogspot.com/feeds/6095593098417012532/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=2524279508793352147&amp;postID=6095593098417012532&amp;isPopup=true' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2524279508793352147/posts/default/6095593098417012532'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2524279508793352147/posts/default/6095593098417012532'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://thanhculan.blogspot.com/2009/06/cay-ghi-ta-au-tien.html' title='Cây ghi ta đầu tiên'/><author><name>thanh cù lần</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03615637632936160225</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='30' src='http://2.bp.blogspot.com/_bv-PWOtyx_o/SiFcpe6Je4I/AAAAAAAAAAM/c0fP9Wm5IsQ/S220/mother+015.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2524279508793352147.post-1314674032089850419</id><published>2009-06-05T11:02:00.001-04:00</published><updated>2009-07-31T21:26:33.697-04:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='hoikydhsp'/><title type='text'>Kế Võ ... đêm trăng hồng hoang...</title><content type='html'>&lt;div align="justify"&gt;Thanh Thanh xanh xanh nhớ nhớ, theo cách nói của Miên Như, mờ mờ. Nhớ tức là mờ mờ. Tuổi quá ngũ thập thì nhớ là nhớ rất riêng, nhớ không phải là sự kiện mà nhớ tâm tư. Mặt trời thì vẫn sáng cho ban ngày, nhưng vẫn có đêm nên vẫn cần trăng, trăng làm mềm đi cái trần trụi của ban ngày...
Như là cuối năm thứ ba trong trường ĐH, 1978. Tôi với Nghiêm, Niệm xuôi đò máy về quê Niệm. Cho đến bây giờ, sau hơn ba mươi năm tôi vẫn còn nhớ như in cái đêm trăng ở Kế Võ. Chúng tôi ăn tối ở nhà Niệm rồi cùng hai em gái của Niệm ra bãi biển. Mẹ của Niệm không quên bắt chúng tôi mang theo mấy gói xôi để ăn khuya. Trăng thật tuyệt vời, không biết thằng Nghiêm có ý tưởng quái đản gì không, chứ riêng tôi thì hoàn toàn... như trăng (tiếc thật!). Chúng tôi đào cát thành hai cái hố lớn, một cho hai em của Niệm, một cho ba đứa tôi. Nằm nói chuyện lan man mông lung, thả hồn theo trăng, theo biển. Tôi ngủ lúc nào không hay. Tỉnh dậy khi nghe tiếng hò dô, hò dô kéo lưới. Khoảng ba bốn giờ sáng. Ba thằng chúng tôi để hai đứa em gái đó, ra coi kéo lưới dưới trăng. Nghiêm muốn cùng xuống kéo, nhưng Niệm bảo muốn kéo lưới chung với họ thì phải ...cởi truồng. Ba thằng tôi, hồi đó như chẳng sợ thằng tây nào, đồng cởi truồng, dấu quần dưới cát và lội xuống nước. Hò dô, hò dô... kéo. Nếu chuyện chỉ như thế thì ... thôi. Đang hò dô bổng chúng tôi nghe tiếng gọi của hai cô em gái trên bờ. Thằng Niệm hét to, đứng đó đừng lại gần, anh lên ngay. Lên bờ, trăng mờ, tìm đâu ra nơi chôn... quần. Mà hai đứa em nào có hay chúng tôi đang trong cảnh hồng hoang!
Tôi đã qua rất nhiều đêm trăng rừng, biển, phố... nhưng đêm trong như trăng ở quê Niệm thì không còn. Tôi đã để qua đi một điều gì? Thế mà hay.&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2524279508793352147-1314674032089850419?l=thanhculan.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://thanhculan.blogspot.com/feeds/1314674032089850419/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=2524279508793352147&amp;postID=1314674032089850419&amp;isPopup=true' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2524279508793352147/posts/default/1314674032089850419'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2524279508793352147/posts/default/1314674032089850419'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://thanhculan.blogspot.com/2009/06/ke-vo-em-trang-hong-hoang.html' title='Kế Võ ... đêm trăng hồng hoang...'/><author><name>thanh cù lần</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03615637632936160225</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='30' src='http://2.bp.blogspot.com/_bv-PWOtyx_o/SiFcpe6Je4I/AAAAAAAAAAM/c0fP9Wm5IsQ/S220/mother+015.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2524279508793352147.post-5712358066959614234</id><published>2009-06-04T12:44:00.001-04:00</published><updated>2009-07-31T21:27:30.385-04:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='hoikyhocsinh'/><title type='text'>Nguyễn Hoàng và Niềm mong đợi</title><content type='html'>&lt;div align="justify"&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_bv-PWOtyx_o/Sig0xYqtulI/AAAAAAAAAD4/JeZnekWuuc8/s1600-h/11+B+Nguyen+Hoang.jpg"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5343578980914936402" style="FLOAT: left; MARGIN: 0pt 10px 10px 0pt; WIDTH: 320px; CURSOR: pointer; HEIGHT: 206px" alt="" src="http://1.bp.blogspot.com/_bv-PWOtyx_o/Sig0xYqtulI/AAAAAAAAAD4/JeZnekWuuc8/s320/11+B+Nguyen+Hoang.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;
Tôi được thầy Đỗ Tư Nhơn "phát hiện" trong một giờ làm văn lớp 9, bài văn nghị luận "gần mực thì đen, gần đèn thì sáng". Thầy yêu cầu lập dàn bài, nhưng cả lớp đều làm hoàn chỉnh bài văn, có bạn chép từ sách mẫu ra. Tôi lo lắng nhìn thầy tự hỏi hay là mình sai, thầy xuống bàn kiểm tra vài cuốn vở, rồi như nhận ra trong mắt tôi có điều muốn nói, thầy lật vở của tôi ra coi. Thầy cầm tập tôi lên bàn, đọc rồi gọi tôi lên bục đọc cho cả lớp nghe. Thầy bảo đây chính mới là yêu cầu của thầy... Tôi sướng lắm và "mê" thầy từ đó.
Tết Nhâm Tý (1972), nhà trường tổ chức ra báo tết, thầy Nhơn động viên học trò viết bài tham gia. Hồi đó tôi viết "khá" lắm, bài làm văn từ lớp đệ thất đến đệ ngũ của tôi đều được quý thầy khen và được đọc cho cả lớp nghe, có bài văn năm lớp đệ ngũ tả cảnh mùa thu ở Huế, thầy Nguyễn Diệm đã đọc cho cả khối nghe. Tôi viết "niềm mong đợi" sau khi đã làm dàn bài khá kỷ. Báo "Hội mùa xuân" phát hành và truyện ngắn của tôi được giải ba, sau giải nhì của chị Quỳnh, Người khách trong ta. Tối nhận giải, lòng tôi tràn đầy hân hoan, dường như thầy Phán đã trả tiền xích lô chở tôi và phần thưởng về nhà.
"Hội mùa xuân" dường như thầy Nhơn còn lưu giữ, tôi mong có một lần đọc lại "niềm mong đợi", tác phẩm của một thời học trò thật đẹp, của một cậu học sinh lớp chín tập tễnh viết văn...
Sẽ có.&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2524279508793352147-5712358066959614234?l=thanhculan.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://thanhculan.blogspot.com/feeds/5712358066959614234/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=2524279508793352147&amp;postID=5712358066959614234&amp;isPopup=true' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2524279508793352147/posts/default/5712358066959614234'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2524279508793352147/posts/default/5712358066959614234'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://thanhculan.blogspot.com/2009/06/nguyen-hoang-va-niem-mong-oi.html' title='Nguyễn Hoàng và Niềm mong đợi'/><author><name>thanh cù lần</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03615637632936160225</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='30' src='http://2.bp.blogspot.com/_bv-PWOtyx_o/SiFcpe6Je4I/AAAAAAAAAAM/c0fP9Wm5IsQ/S220/mother+015.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/_bv-PWOtyx_o/Sig0xYqtulI/AAAAAAAAAD4/JeZnekWuuc8/s72-c/11+B+Nguyen+Hoang.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2524279508793352147.post-4939433044441059322</id><published>2009-06-03T19:09:00.001-04:00</published><updated>2009-07-31T21:28:29.960-04:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='hoikyhocsinh'/><title type='text'>Bài thơ đầu</title><content type='html'>&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Hồi năm 1971, tôi về học lớp 9/4 trường Nguyễn Hoàng, bắt đầu tập tểnh làm thơ. Lớp tôi dạo đó đã có vài thi sĩ thứ thiệt: Đổ Huy Sanh, Lê Thọ Tuyển...Huy Sanh thì: Lầu trang cách biệt khung trời mộng, viện sách bềnh bồng ngọn gió đông... Thọ Tuyển thì: Chờ em lên với nghe nào, nhớ nghe đứng đợi má đào đừng phai...Thơ của hai vị này đã từng được đăng trên nhiều tờ báo. Tôi ngưỡng mộ ghê lắm và cũng tập làm thơ. Bài thơ đầu tôi không còn nhớ, nhưng chỉ nhớ là tả về mùa xuân, có câu: ngẩn ngơ cánh bướm vân vi. Ông tôi, Trần Tư Bổng (ông là em của bà nội) nhà giáo về hưu, tinh thông kim cổ, nghe nói bọn tôi làm thơ (bọn tôi là tôi và Trần Xuân Lâm), muốn tôi đọc cho ông nghe. Nghe xong, ông hỏi, cánh bướm vân vi nghĩa là sao? Vân vi, chữ này không rõ nghĩa. Ông bảo thơ không nên ép vần, vần là phải tự nhiên. Lúc đó tôi nghĩ ông quá cổ điển, thơ thì đâu cần rõ nghĩa! Nhưng sau này càng lớn tôi càng thấm.&lt;/span&gt;
&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Tôi nhớ tôi có đâu chừng chục bài thơ, Lâm cũng vậy. Thế là chúng tôi quyết định xuất bản! Việc đầu tiên là in ấn. Tôi năn nỉ xin ba tôi chục tờ stencil (ba tôi làm văn phòng, nên thứ này không thiếu), tôi đóng một cái khung gổ nhỏ, xé cái áo trắng đã củ, để làm một cái khung in (chiêu này tôi bắt chước Đổ Huy Sanh) không có máy đánh chữ, tôi dùng bút lá tre viết lên tờ stencil. Không có mực in, tôi và Lâm trưa nào cũng quần xà lỏn lên tòa hành chánh tỉnh Quảng Trị, vào lục trong các thùng rác ở văn phòng để kiếm những ông mực quay roneo đã vứt bỏ. Lên khung in thử tờ thứ nhất, lòng biết bao sung sướng khi thấy bài thơ của mình được "in ấn"...&lt;/span&gt;
&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Chúng tôi đang sống trong mơ và thực như thế thì chiến tranh... Mùa hè đỏ lửa.
Năm 75, ba tôi và tôi đào tìm trong đống gạch vụn đổ nát của ngôi nhà cũ, hầu xem còn gì có thể dùng được, hình như tôi thấy ống mực quay ronéo chưa dùng hết ngày nào còn tươi màu đen...
&lt;/div&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2524279508793352147-4939433044441059322?l=thanhculan.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://thanhculan.blogspot.com/feeds/4939433044441059322/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=2524279508793352147&amp;postID=4939433044441059322&amp;isPopup=true' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2524279508793352147/posts/default/4939433044441059322'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2524279508793352147/posts/default/4939433044441059322'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://thanhculan.blogspot.com/2009/06/bai-tho-au.html' title='Bài thơ đầu'/><author><name>thanh cù lần</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03615637632936160225</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='30' src='http://2.bp.blogspot.com/_bv-PWOtyx_o/SiFcpe6Je4I/AAAAAAAAAAM/c0fP9Wm5IsQ/S220/mother+015.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2524279508793352147.post-1931394235842857616</id><published>2009-06-02T16:02:00.003-04:00</published><updated>2009-07-21T21:22:05.037-04:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='nhatky'/><title type='text'>Năng lượng</title><content type='html'>&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/_bv-PWOtyx_o/SisPZTfx9XI/AAAAAAAAAEo/bzMZcrnlZH0/s1600-h/antotnghiep3.bmp"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5344382310209942898" style="FLOAT: left; MARGIN: 0px 10px 10px 0px; WIDTH: 122px; CURSOR: hand; HEIGHT: 183px" alt="" src="http://4.bp.blogspot.com/_bv-PWOtyx_o/SisPZTfx9XI/AAAAAAAAAEo/bzMZcrnlZH0/s320/antotnghiep3.bmp" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;
&lt;div&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/_bv-PWOtyx_o/SisPTuYmH0I/AAAAAAAAAEg/8Tv9jHfy9yE/s1600-h/antotnghiep1.bmp"&gt;&lt;/a&gt; &lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/_bv-PWOtyx_o/SisPTUDU3VI/AAAAAAAAAEY/ifekGuwc5no/s1600-h/antotnghiep2.bmp"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5344382207279816018" style="FLOAT: left; MARGIN: 0px 10px 10px 0px; WIDTH: 122px; CURSOR: hand; HEIGHT: 183px" alt="" src="http://3.bp.blogspot.com/_bv-PWOtyx_o/SisPTUDU3VI/AAAAAAAAAEY/ifekGuwc5no/s320/antotnghiep2.bmp" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;

&lt;div&gt;


&lt;div style="TEXT-ALIGN: center"&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_bv-PWOtyx_o/SifmUsPFC4I/AAAAAAAAADw/6VrNQBy89s0/s1600-h/havacup.jpg"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5343492726044560258" style="FLOAT: right; MARGIN: 0pt 0pt 10px 10px; WIDTH: 207px; CURSOR: pointer; HEIGHT: 242px" alt="" src="http://1.bp.blogspot.com/_bv-PWOtyx_o/SifmUsPFC4I/AAAAAAAAADw/6VrNQBy89s0/s320/havacup.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;
&lt;/div&gt;

&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_bv-PWOtyx_o/SiWG3LrEJRI/AAAAAAAAADI/HPFVWwms27c/s1600-h/Bavacup.jpg"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5342824815529305362" style="FLOAT: right; MARGIN: 0pt 0pt 10px 10px; WIDTH: 193px; CURSOR: pointer; HEIGHT: 162px" alt="" src="http://4.bp.blogspot.com/_bv-PWOtyx_o/SiWG3LrEJRI/AAAAAAAAADI/HPFVWwms27c/s320/Bavacup.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;
&lt;div style="TEXT-ALIGN: justify"&gt;
&lt;/div&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_bv-PWOtyx_o/SiWG24RO0lI/AAAAAAAAADA/op0XGnmlWdc/s1600-h/honganvacup.jpg"&gt;
&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2524279508793352147-1931394235842857616?l=thanhculan.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://thanhculan.blogspot.com/feeds/1931394235842857616/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=2524279508793352147&amp;postID=1931394235842857616&amp;isPopup=true' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2524279508793352147/posts/default/1931394235842857616'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2524279508793352147/posts/default/1931394235842857616'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://thanhculan.blogspot.com/2009/06/nang-luong.html' title='Năng lượng'/><author><name>thanh cù lần</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03615637632936160225</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='30' src='http://2.bp.blogspot.com/_bv-PWOtyx_o/SiFcpe6Je4I/AAAAAAAAAAM/c0fP9Wm5IsQ/S220/mother+015.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/_bv-PWOtyx_o/SisPZTfx9XI/AAAAAAAAAEo/bzMZcrnlZH0/s72-c/antotnghiep3.bmp' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2524279508793352147.post-6807138479191906669</id><published>2009-06-02T12:18:00.001-04:00</published><updated>2009-07-31T21:29:25.174-04:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='nhatky'/><title type='text'>Một chút tự hào...</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_bv-PWOtyx_o/SiVSpiJ_SuI/AAAAAAAAACw/YztGIY0hyWM/s1600-h/tuhao3.jpg"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5342767406441777890" style="FLOAT: left; MARGIN: 0pt 10px 10px 0pt; WIDTH: 262px; CURSOR: pointer; HEIGHT: 198px" alt="" src="http://1.bp.blogspot.com/_bv-PWOtyx_o/SiVSpiJ_SuI/AAAAAAAAACw/YztGIY0hyWM/s320/tuhao3.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_bv-PWOtyx_o/SiVSpeY1h2I/AAAAAAAAACo/wyD6SBO935w/s1600-h/tuhao2.jpg"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5342767405430310754" style="FLOAT: left; MARGIN: 0pt 10px 10px 0pt; WIDTH: 321px; CURSOR: pointer; HEIGHT: 197px" alt="" src="http://2.bp.blogspot.com/_bv-PWOtyx_o/SiVSpeY1h2I/AAAAAAAAACo/wyD6SBO935w/s320/tuhao2.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;
&lt;div style="TEXT-ALIGN: left"&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;a onblur="try" p="" fcat="" in="" level="" best="" the="" a="" n="" t="" i="" an="" nh="" florida="" central="" ng="" c="" trung="" tui="" nay="" m=""&gt;&lt;span style="COLOR: rgb(0,0,0)"&gt;Năm nay Cù lần tui được mùa lớn. Con gái đầu tốt nghiệp phổ thông hạng ưu, được phần thưởng của National Academy Foundation, vô UCF. Bình An út giựt cúp toán hạng nhất lớp 4, A honors, hạng nhất Việt ngữ, hạng nhất giáo lý, the best level in FCAT.&lt;/span&gt;
&lt;span style="COLOR: rgb(0,0,0)"&gt;Cù lần tui sướng nhứt là thấy con cái đang bước trên con đường sáng...&lt;/span&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2524279508793352147-6807138479191906669?l=thanhculan.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://thanhculan.blogspot.com/feeds/6807138479191906669/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=2524279508793352147&amp;postID=6807138479191906669&amp;isPopup=true' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2524279508793352147/posts/default/6807138479191906669'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2524279508793352147/posts/default/6807138479191906669'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://thanhculan.blogspot.com/2009/06/mot-chut-tu-hao.html' title='Một chút tự hào...'/><author><name>thanh cù lần</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03615637632936160225</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='30' src='http://2.bp.blogspot.com/_bv-PWOtyx_o/SiFcpe6Je4I/AAAAAAAAAAM/c0fP9Wm5IsQ/S220/mother+015.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/_bv-PWOtyx_o/SiVSpiJ_SuI/AAAAAAAAACw/YztGIY0hyWM/s72-c/tuhao3.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2524279508793352147.post-7707192347976610375</id><published>2009-05-31T16:39:00.000-04:00</published><updated>2009-06-01T16:06:40.524-04:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='nhatky'/><title type='text'>Niềm vui</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_bv-PWOtyx_o/SiL4PQvMvlI/AAAAAAAAACI/XDJnfbFHhEc/s1600-h/an2.jpg"&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 0, 0);"&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;img style="margin: 0pt 10px 10px 0pt; float: left; cursor: pointer; width: 259px; height: 202px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_bv-PWOtyx_o/SiL4PQvMvlI/AAAAAAAAACI/XDJnfbFHhEc/s320/an2.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5342105049089490514" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;
&lt;/div&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_bv-PWOtyx_o/SiLtEQuLkMI/AAAAAAAAACA/9MNTjqCgyTc/s1600-h/antotnghiep.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0pt 10px 10px 0pt; float: left; cursor: pointer; width: 320px; height: 170px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_bv-PWOtyx_o/SiLtEQuLkMI/AAAAAAAAACA/9MNTjqCgyTc/s320/antotnghiep.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5342092765478752450" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;
&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Con  gái đầu Hồng Ân tốt nghiệp trung học ưu hạng (honors diploma). Cháu Vy cũng vậy. Vui ghê! Chiều nay đại gia đình ăn mừng. Red lobster...&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2524279508793352147-7707192347976610375?l=thanhculan.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://thanhculan.blogspot.com/feeds/7707192347976610375/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=2524279508793352147&amp;postID=7707192347976610375&amp;isPopup=true' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2524279508793352147/posts/default/7707192347976610375'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2524279508793352147/posts/default/7707192347976610375'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://thanhculan.blogspot.com/2009/05/niem-vui.html' title='Niềm vui'/><author><name>thanh cù lần</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03615637632936160225</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='30' src='http://2.bp.blogspot.com/_bv-PWOtyx_o/SiFcpe6Je4I/AAAAAAAAAAM/c0fP9Wm5IsQ/S220/mother+015.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/_bv-PWOtyx_o/SiL4PQvMvlI/AAAAAAAAACI/XDJnfbFHhEc/s72-c/an2.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2524279508793352147.post-3985311625143308565</id><published>2009-05-30T14:45:00.000-04:00</published><updated>2009-06-01T20:32:46.482-04:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='hoikydhsp'/><title type='text'>Đọc lại...</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_bv-PWOtyx_o/SiRzBAEri2I/AAAAAAAAACY/goD0iK_we40/s1600-h/ban.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0pt 10px 10px 0pt; float: left; cursor: pointer; width: 320px; height: 256px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_bv-PWOtyx_o/SiRzBAEri2I/AAAAAAAAACY/goD0iK_we40/s320/ban.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5342521519004945250" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;

&lt;meta name="ProgId" content="Word.Document"&gt;&lt;meta name="Generator" content="Microsoft Word 11"&gt;&lt;meta name="Originator" content="Microsoft Word 11"&gt;&lt;link rel="File-List" href="file:///C:%5CDOCUME%7E1%5CADMINI%7E1.THA%5CLOCALS%7E1%5CTemp%5Cmsohtml1%5C03%5Cclip_filelist.xml"&gt;&lt;!--[if gte mso 9]&gt;&lt;xml&gt;  &lt;w:worddocument&gt;   &lt;w:view&gt;Normal&lt;/w:View&gt;   &lt;w:zoom&gt;0&lt;/w:Zoom&gt;   &lt;w:punctuationkerning/&gt;   &lt;w:validateagainstschemas/&gt;   &lt;w:saveifxmlinvalid&gt;false&lt;/w:SaveIfXMLInvalid&gt;   &lt;w:ignoremixedcontent&gt;false&lt;/w:IgnoreMixedContent&gt;   &lt;w:alwaysshowplaceholdertext&gt;false&lt;/w:AlwaysShowPlaceholderText&gt;   &lt;w:compatibility&gt;    &lt;w:breakwrappedtables/&gt;    &lt;w:snaptogridincell/&gt;    &lt;w:wraptextwithpunct/&gt;    &lt;w:useasianbreakrules/&gt;    &lt;w:dontgrowautofit/&gt;   &lt;/w:Compatibility&gt;   &lt;w:browserlevel&gt;MicrosoftInternetExplorer4&lt;/w:BrowserLevel&gt;  &lt;/w:WordDocument&gt; &lt;/xml&gt;&lt;![endif]--&gt;&lt;!--[if gte mso 9]&gt;&lt;xml&gt;  &lt;w:latentstyles deflockedstate="false" latentstylecount="156"&gt;  &lt;/w:LatentStyles&gt; &lt;/xml&gt;&lt;![endif]--&gt;&lt;style&gt; &lt;!--  /* Style Definitions */  p.MsoNormal, li.MsoNormal, div.MsoNormal 	{mso-style-parent:""; 	margin:0in; 	margin-bottom:.0001pt; 	mso-pagination:widow-orphan; 	font-size:12.0pt; 	font-family:"Times New Roman"; 	mso-fareast-font-family:"Times New Roman";} p 	{mso-margin-top-alt:auto; 	margin-right:0in; 	mso-margin-bottom-alt:auto; 	margin-left:0in; 	mso-pagination:widow-orphan; 	font-size:12.0pt; 	font-family:"Times New Roman"; 	mso-fareast-font-family:"Times New Roman";} @page Section1 	{size:8.5in 11.0in; 	margin:1.0in 1.25in 1.0in 1.25in; 	mso-header-margin:.5in; 	mso-footer-margin:.5in; 	mso-paper-source:0;} div.Section1 	{page:Section1;} --&gt; &lt;/style&gt;&lt;!--[if gte mso 10]&gt; &lt;style&gt;  /* Style Definitions */  table.MsoNormalTable 	{mso-style-name:"Table Normal"; 	mso-tstyle-rowband-size:0; 	mso-tstyle-colband-size:0; 	mso-style-noshow:yes; 	mso-style-parent:""; 	mso-padding-alt:0in 5.4pt 0in 5.4pt; 	mso-para-margin:0in; 	mso-para-margin-bottom:.0001pt; 	mso-pagination:widow-orphan; 	font-size:10.0pt; 	font-family:"Times New Roman"; 	mso-ansi-language:#0400; 	mso-fareast-language:#0400; 	mso-bidi-language:#0400;} &lt;/style&gt; &lt;![endif]--&gt;  &lt;p style="margin-left: 0.5in; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;em&gt;&lt;b&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;color:navy;"  &gt;Bạn cùng lớp ngày đó, bây giờ..&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/em&gt;&lt;span style="font-family:Arial;"&gt;.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;  &lt;/div&gt;&lt;p style="margin-left: 0.5in; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="color: rgb(191, 0, 95);font-family:Arial;" &gt;LỚP TOÁN ĐHSP HUẾ (1975-1979)&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;  &lt;/div&gt;&lt;p style="margin-left: 0.5in; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;"&gt;Dường như có một phép co để co không gian thành một khoảng mở, và thực có trong mỗi người một phép co để co thời gian quá khứ trở về hiện tại. Ba mươi năm... hay ngày hôm qua?&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;  &lt;/div&gt;&lt;p style="margin-left: 0.5in; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;"&gt;Có những sự việc tưởng rằng đã quên, đã mất nhưng có một lúc trong cuộc đời, chúng hiện lại rất rõ. Không phải để chỉ bùi ngùi, không chỉ để luyến tiếc nhưng phải chăng chúng đã chuyển hoá thành năng lượng trong cuộc đời chúng ta?&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;  &lt;/div&gt;&lt;p style="margin-left: 0.5in; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;"&gt;Xin một lúc để trở lại với bạn cùng lớp tôi. Ngày đó, bây giờ...&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;  &lt;/div&gt;&lt;p style="margin-left: 0.5in; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;"&gt;Đây chỉ là hồi ức rất riêng của một thành viên "lớp tôi - ngày đó" . Coi như là một phép co tạm thời, phép co "lỗi" vì ký ức nhiều khi mù mờ, có thể không nhớ hết, những bạn tôi không nhắc ở đây có lẻ đã chìm vào quá sâu trong vùng nhớ. Sẽ có một lúc trong cuộc đời tôi sẽ nhớ ra. Xin hãy&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;  &lt;/div&gt;&lt;p style="margin-left: 0.5in; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;"&gt;đọc cho nhau nghe trong hiếm hoi những lần gặp gỡ. Chỉ để ... cười cho đỡ nhớ mà thôi. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;  &lt;/div&gt;&lt;p style="margin-left: 0.5in; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;color:black;"  &gt;Thái Huy Bích&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;span style="font-family:Arial;"&gt;: ăn chung mâm với anh trong suốt ba năm. Vẫn coi anh như người anh cả. Lúc chuyển vào Bà Rịa - Vũng Tàu (1987) mình có thư cho anh. Anh biên thư trả lời dài đến bốn năm trang. Lần anh vào công tác VT, mình bỏ "cua" đón anh nhưng không gặp được. Trước khi rời quê hương mình có điện thoại báo cho anh. Anh có còn đương chức PCT Huyện Nam Đàn nữa không?&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;  &lt;/div&gt;&lt;p style="margin-left: 0.5in; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="font-family:Arial;"&gt;Hoàng Văn Ngô&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;span style="font-family:Arial;"&gt;: Nhớ anh hôm đó mang đâu về một can nước mắm ngon, cứ tối tối rót cho mình một ngụm, uống cho đở rét. Nhớ anh khuya bí mật đánh thức mình dậy đi ăn cháo lòng. Mình sợ anh phê bình không dám nhảy tường cư xá, ai ngờ anh nhảy trước! ăn chung mâm vói anh ba năm, mặc áo quần, mang dép bộ đội của anh. Ôi cái thời đói khổ, sao mà đầm ấm thế.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;  &lt;/div&gt;&lt;p style="margin-left: 0.5in; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="font-family:Arial;"&gt;Nguyễn Phát&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;span style="font-family:Arial;"&gt;: Học chung với Phát từ thời phổ thông. Anh chàng này lang ben đầy người và bơi rất giỏi, lại có tài chích lể, cạo gió. Không biết Phát còn nhớ trận đánh lộn chí tử với Trần Thành tại nông trường Tân Lâm mà có lẻ đến bây giờ trong lớp ít người biết. Mùa hè 81-82 mình và Nghiêm có ghé nhà Phát ở quê nhưng không gặp.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;  &lt;/div&gt;&lt;p style="margin-left: 0.5in; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="font-family:Arial;"&gt;Trần Thành&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;span style="font-family:Arial;"&gt;: Thủ môn đội bóng đá của khoa. Nóng nảy, bộc trực. Kỷ niệm đáng nhớ với Thành là hôm đọc kết quả thi môn xác suất, mình chắc mẫm là thiếu điểm vì chẳng thích môn này. Ai ngờ lại được điểm 5, còn Thành thì 3 điểm. Nghi có sự nhầm lẫn, nên hai thằng lên gặp thư ký khoa(Lê văn Thìn) xin coi lại bài. Kết quả là mình thì vẫn cười, còn Thành thì mếu!. Đời người ngắn ngủi, mày đi trước bọn tau rồi.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;  &lt;/div&gt;&lt;p style="margin-left: 0.5in; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="font-family:Arial;"&gt;Trần Ngọc An&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;span style="font-family:Arial;"&gt;: Nhớ những ngày thực tập ở Nguyễn Huệ đêm nào về cũng nhờ mình giải toán, thảo luận cách dạy! Gặp lại An ở Đà Nẵng trong màu áo bộ đội. Lần gặp mới đây An là PHT trường THBC ở Quảng Trị.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;  &lt;/div&gt;&lt;p style="margin-left: 0.5in; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="font-family:Arial;"&gt;Thiều Quang Anh&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;span style="font-family:Arial;"&gt;: Mập mạp và vô tư. Vẫn còn nhớ món mắm trứng cá chuồn, hắn đem từ nhà ra cư xá. Dường như nhà hắn có tàu đánh cá. Nghe đâu hắn đã nằm dưới lòng biển sâu. Thương thật. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;  &lt;/div&gt;&lt;p style="margin-left: 0.5in; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="font-family:Arial;"&gt;Hà Thúc Công&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;span style="font-family:Arial;"&gt;: Bộ râu cụ non ngày xưa, giờ thành râu ông cụ rồi. Cha này hồi đó ít nói nhưng rất tình cảm. Lần cuối gặp Công, hình như tại quán cà phê nhà Công. Năm 2000, buổi trưa, mình có tìm lên quán cũ, nhưng quán đóng.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;  &lt;/div&gt;&lt;p style="margin-left: 0.5in; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="font-family:Arial;"&gt;Trần Hoà&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;span style="font-family:Arial;"&gt;: Thư sinh, trắng trẻo, nốt ruồi duyên không biết làm bao nhiêu cô đau khổ? Nói năng nhẹ nhàng, rất Huế. Mình nhớ Hoà rất tháo vát trong việc an sinh của lớp lúc đi lao động xa.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;  &lt;/div&gt;&lt;p style="margin-left: 0.5in; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="font-family:Arial;"&gt;Hoàng Đức Hải&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;span style="font-family:Arial;"&gt;: Nhớ rất rõ giọng teno của nó vói bài hát "Ta đi trong ánh sao vàng rừng cờ tung bay". Thế mà nó đã đi rồi.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;  &lt;/div&gt;&lt;p style="margin-left: 0.5in; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="font-family:Arial;"&gt;Nguyễn Đình Quang&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;span style="font-family:Arial;"&gt;: Đẹp trai, cao như tây. Học chung với mình năm 12 Phan Chu Trinh Đà Nẵng. Nhiều lần bán gạo và công nghệ phẩm rũ nhau đi uống cà phê quốc doanh, bị anh Bích dũa, cười huề. Nghe đâu qua Mỹ nhưng không thích nên về lại Đà Nẵng.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;  &lt;/div&gt;&lt;p style="margin-left: 0.5in; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="font-family:Arial;"&gt;Nguyễn Văn Quang&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;span style="font-family:Arial;"&gt;: Có một lần Quang kêu mình về nhà nó ở Vĩ Dạ để uống nước trà. Mình còn nhớ cái cảm giác nhẹ nhàng khi ngồi trong gian nhà tranh nhỏ, tỉnh lặng. Nhắp trà quốc doanh trong bộ bình trà bằng gổ, nhỏ xíu. Hồi đó mình đã thấy có một điều gì đó rẩt thanh sạch trong tâm hồn của Quang. Năm 80 có ghé Sơn Tịnh th
