Thứ Sáu, 26 tháng 2, 2010

Ba và chị

Bé không thích hỏi ba khi gặp bài toán khó, vì ba già nên hơi lẩm cẩm, ba thường đọc lại phần lý thuyết cho bé nghe, cắt nghĩa những điều bé đã thuộc lòng, ba cho đó là điều rất quan trọng, rồi ba bắt bé đọc lại đề toán, ba chờ bé suy nghĩ, cho đến khi bé tìm được cách giải, ba đọc lại bài của bé, rồi cắt nghĩa lý thuyết. Chẳng bù với chị Hai, chị trẻ nên nhanh nhẹn, bé thích lắm, chị chỉ ngay cách giải, bé tìm ngay được đáp số.

Hôm nay chỉ có mẹ ở nhà. Hỏi mẹ, mẹ bảo chị Hai dạy con thế nào, cứ thế mà làm. Bé suy nghĩ mãi, chẳng nhớ chị dạy cái gì cho bé. Loay hoay một mình với bài toán khó chưa giải nỗi, bé bổng lật đọc lại phần lý thuyết…

Thứ Tư, 17 tháng 2, 2010

Hạt bụi nào...

Hôm nay thứ tư, người Công giáo gọi là thứ tư lễ Tro. Tôi đi lễ vào giờ đi làm nên xe khá đông, ai cũng vội, nhưng chẳng thấy ai dành đường vượt ẩu. Không thấy bóng anh cảnh sát nào, ở xứ này chẳng ai sợ cảnh sát nhưng không ai dám vi phạm luật giao thông...
Chỉ hiểu mang máng lời giảng của vị linh mục, ông cha giảng tiếng Mỹ bằng giọng Ba lan. Hạt bụi nào hóa kiếp thân tôi. Để một mai tôi về làm cát bụi...Câu hát ám ảnh tôi suốt buổi cầu kinh. Vị linh mục rải tro  lên trán cho mọi người, rồi  cũng ra tro... Hãy nhớ lấy, xác thân này rồi cũng ra tro... Tôi ít tin vào thiên đàng hỏa ngục... Kiếp người, liệu có kiếp gì gì không, tôi cũng ít tin. Tội nghiệp cho tôi...
Hôm nay tôi được nghỉ. Nên có một ngày như thế, dành thời gian mài lại lưỡi rìu để ngày mai đi đốn củi, dù rìu tôi mòn vẹt cả rồi ... Hạt bụi nào hóa kiếp thân tôi, tôi không rõ, không biết, nhưng chắc một điều là... một mai tôi về làm cát bụi. Sao lại về? chắc một điều là tôi sẽ thành tro... 

Thứ Sáu, 5 tháng 2, 2010

Đổi mới... khó thật

Nghe chưa tin, đọc chưa tin, nhìn thấy chưa tin, phải dùng rồi mới ... tin. Đó là cái chuyện về computer của Cù lần tui!
 Đã nghe quảng cáo trên TV, đã đọc trên các web của MS và các web trong nước, đã ra tận cửa hàng bán máy computer lớn nhất nước Mỹ để thử cái win7 mà vẫn chưa tin, dù win 7 đã cho bản thử miễn phí hơn năm  rồi, nay Cù lần tui mới dám dùng... cũng chỉ dám thử trên cái computer rờ dẹc! Thấy máy chạy trên win 7 tốt hơn XP và Vista nhiều nhưng vẫn chưa dám chắc. Thằng cháu trai học lớp tám ở sát bên nhà chạy qua hỏi,- Dượng có win 7 à. -Ừ, dượng đang có đây. -Có legal không? -Ầm, ừ hợp pháp...-Cài cho máy cháu đi! -OK. -Hoan hô dượng, máy cháu chừ chạy nhanh hơn hẳn, sao dượng không cài cho notebook của dượng?- Ầm, ừ, để dượng coi...  
Rồi bữa lần bữa lửa, cứ giữ cái Vista cho đến gần cả tháng nay mà vẫn chưa muốn thay! Tất nhiên cái giá phải trả cho tốc độ nhanh hơn là phải cài đật lại một số đồ chơi thích ý, đôi khi phải bỏ mất nó đi!
Vợ Cù Lần đưng ghé sau vai đọc: chuyện có vậy mà cũng bày đặt chia với xẻ! Ừ có vậy thôi, chuyện rất nhỏ mà thấy khó thay đổi vậy, huống hồ chuyện to. Có chuyện ai cũng thấy sai bét nhè ra rồi, mà cứ mặc kệ. Trách ông Trời... Hu, hu. 

Thứ Tư, 27 tháng 1, 2010

Tết chừ


Rào trước: Đây là chuyện tết của nhà tui bây chừ, rất riêng...không dám bàn thiên hạ sự ở đất kỳ hoa này vì... không muốn nghe...chửi.
Trước hết là chuẩn bị tiền, không phải để mua sắm tết mà để gởi về cho ông bà cụ thêm tí đỉnh cho tuổi già ông bà thêm vui trong mấy ngày tết vắng bóng thằng con lãng tử mấy chục năm nay ... Cũng may là Cù lần tui có bà vợ thảo, nên khoản này không cần dấu diếm. Không dấu diếm nên cả hai vợ chồng phải ngưng lại vài khoản chi tiêu, gọi là tiết kiệm. Cũng may là nhờ trời thương, nhà làm ăn còn có đồng ra đồng vô, chứ trong thời kinh tế khó khăn ni, ở Mỹ cũng đành ngậm ngùi thương nhớ, thôi thì cứ rán, được lúc nào tốt lúc đó, cho thì tốt hơn nhận...
Tết bên ni, tức là tết Việt ở Mỹ, thường đến sớm, có khi sớm hơn cả hai tuần, không phải là do lịch âm ở Mỹ khác với lịch âm ở Việt (tui nhớ có năm Việt Nam ăn tết trước Tàu cả tháng, các học giả giải thích đủ lý do), mà vì ở đây có rất nhiều tổ chức cộng đồng người Việt, tổ chức nào cũng tổ chức tết: hội chợ tết Việt, tết về nguồn, du xuân... hằm bà lằng xá cấu. Nên phải chia nhau ra, anh trước anh sau, chắc là có bắt thăm thỏa thuận.
Dù trước hay sau thì hội chợ tết vẫn na ná như nhau: khai mạc, dựng nêu, thi hoa hậu phường, trai thanh gái lịch, trẻ em cháu Lạc con Hồng, múa lân, biểu diễn võ thuật, các món ăn Việt, mời các ca sĩ về hát và hét để các ông bà sồn sồn lên nhảy gọi là dạ vũ...Người tham dự một trăm phần trăm là người Việt. Bầu xô vụ này thu cũng khá, nhưng thường nghe là để ủng hộ chỗ này chỗ nọ, xây dựng đâu đó... Người Việt muôn năm, ở đâu cũng vô tư, tất cả cho cộng đồng...
Đến ngày mồng một không khí tết chỉ thấy ở khu chợ Việt qua các đám múa lân. Cảnh sát đứng xa xa giữ trật tự cho đoàn lân biểu diễn. Thường thì chỉ trong buổi sáng là hết. Tui may mắn mần việc sát nhà hàng Tàu, ông chủ người Tàu chợ lớn, nên tết nào cũng hưởng xái coi múa lân và biểu diễn võ tàu ... chùa! Nói như vậy có nghĩa là tết tui cũng đi làm, tất nhiên rồi! Không đi mần thì coi chừng mất việc. Tết là tết của chú, chẳng là cái đinh gì đối với tui mũi lõ cả! ừ thì tui thấy cũng hay hay, như chú đi coi lễ hội của các dân tộc thiểu số bên quê chú!
Bác Ba hỏi tui đã có mai chưng tết chưa, mai bên ni thì loạn, chỉ có điều hơi bị cao giá, mà đa số là mai chậu, mai bonsai, ở hội chợ người ta đem rao bán cũng nhiều. Nhưng chưa thấy cành mai như ở quê tui.
Mạ tui gọi điện hỏi, nhà con có nấu bánh chưng không? Dạ chỉ cần bốc phôn lên gọi một tám trăm bánh chưng là tha hồ đặt: bánh chưng, bánh tét, bánh ít trắng, bánh ít lá gai. .. Năm ngoái nhà tui đặt một trăm bánh ít, mà ăn cả năm không hết! gọi là lá gai cho sang! Chơ kiếm mô ra lá gai thiệt, tất phải dùng màu rồi! Bánh chưng thì đựng trong hộp giấy chuông mèn sắc cạnh, trong bọc giấy nhôm, buộc bằng dây plastic, trong cùng mới áo một lớp lá chuối, tôi không biết có nên đặt tên lại cho loại bánh này không!
Có cúng giao thừa không cậu ? Cháu tui  chát hỏi vô tư. Tui chế bình trà ngồi một minh, con cái ngày mai đi học phải ngủ sớm, vợ rán ngồi với tui một chặp rồi buông, có chi khác mô mà chờ, đêm mô anh cũng thức quá nửa đêm mà!
Dù sao đi nữa khi tết đến, tôi vẫn thấy cái gì đó khang khác, điều gì đó mới mẻ lan tỏa trong tôi, khiến tôi yêu đời hơn, cù lần hơn. Tôi muốn truyền điều đó đến con cái của mình dù tôi đang ở trên đất Mỹ. ... Tập quán Việt  đã ở trong gen của tôi, sẽ được di truyền ...
Chúc quý blog-hữu năm mới vạn sự như ý.

Tìm trong blog